Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 436: 436: “lại Là Bẫy!”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Nếu vua Ám Dạ gặp vua Âm Nguyệt thì cục diện sẽ thế nào?”“Liệu có đánh nhau không?”Triệu Bân tò mò hỏi, trong đầu đã tưởng tượng ra cảnh đó.Nếu không có gì bất ngờ thì vua Ám Dạ sẽ bị đập, dù sao thì vua Âm Nguyệt cũng là cảnh giới Thiên Võ.“Ngươi rảnh rỗi lắm sao?”Nguyệt Thần duỗi lưng đầy mệt mỏi.“Quên mất chuyện chính!”Triệu Bân nói xong thì đi thẳng vào sâu bên trong, lúc hắn nhấc chân lên, mắt còn nhìn sang Nguyệt Thần.Đừng thấy cô ta điềm tĩnh và ung dung.Thật ra trong lòng cô ta cũng rất hoảng loạn, giống như lúc nãy, nếu như hắn thật sự bị vua Ám Dạ chưởng cho một phát chết toi thì Tú Nhi đó cũng sẽ phải bồi táng theo.“Gần tới, sắp đến rồi!”Triệu Bân nhìn mãi về phía phát ra ánh sáng kỳ lạ đó.Hắn đã nghĩ kĩ rồi.Sau khi lấy được hoa Hồn Linh thì sẽ rời đi ngay, chỗ này đáng sợ quá!Có lẽ vì hắn quá chú ý hướng đó nên đã quên mất để ý nhìn dưới chân.Hắn đã giẫm vào một mảnh lầy lội, đất có màu đen ngòm, còn lẫn vài vệt máu đỏ, có nhiều xác chết đã chìm xuống một nửa còn một nửa lộ ra bên ngoài.Rắc rắc!Mãi cho đến khi âm thanh đó vang lên, Triệu Bân mới phát hiện ra.Hắn bất giác đưa mắt nhìn xuống, vì chân vừa giẫm phải một bộ xương, lực đạp quá mạnh nên đã làm nát xương sọ của người ta.Cũng chính vào giây phút hắn nhìn xuống thì mảnh đất sình đen này đã không còn bình lặng nữa, hắn có thể nhìn thấy đất cuộn lên thành từng đống, dường như có thứ gì đó ở phía dưới muốn ngoi lên.“Lại là bẫy!”Triệu Bân không thèm nghĩ nhiều, bay nhanh về phía sau.Nhưng hắn chưa lùi được ba, bốn trượng thì đã nhìn thấy một cánh tay đầy máu từ bên dưới thò lên, túm lấy cổ chân hắn, muốn kéo hắn xuống đáy với lực kéo cực mạnh.Cùng lúc đó, rất nhiều bóng người đẫm máu từ dưới đất bò lên, không phải là xác chết mà là quái vật.Chúng giơ nanh, múa vuốt tiến về phía hắn.Mặt mày ai nấy cũng nham hiểm, dáng vẻ cũng rất đáng sợ, giống như những ác hồn bò ra từ địa ngục..

“Nếu vua Ám Dạ gặp vua Âm Nguyệt thì cục diện sẽ thế nào?”

“Liệu có đánh nhau không?”

Triệu Bân tò mò hỏi, trong đầu đã tưởng tượng ra cảnh đó.

Nếu không có gì bất ngờ thì vua Ám Dạ sẽ bị đập, dù sao thì vua Âm Nguyệt cũng là cảnh giới Thiên Võ.

“Ngươi rảnh rỗi lắm sao?”

Nguyệt Thần duỗi lưng đầy mệt mỏi.

“Quên mất chuyện chính!”

Triệu Bân nói xong thì đi thẳng vào sâu bên trong, lúc hắn nhấc chân lên, mắt còn nhìn sang Nguyệt Thần.

Đừng thấy cô ta điềm tĩnh và ung dung.

Thật ra trong lòng cô ta cũng rất hoảng loạn, giống như lúc nãy, nếu như hắn thật sự bị vua Ám Dạ chưởng cho một phát chết toi thì Tú Nhi đó cũng sẽ phải bồi táng theo.

“Gần tới, sắp đến rồi!”

Triệu Bân nhìn mãi về phía phát ra ánh sáng kỳ lạ đó.

Hắn đã nghĩ kĩ rồi.

Sau khi lấy được hoa Hồn Linh thì sẽ rời đi ngay, chỗ này đáng sợ quá!

Có lẽ vì hắn quá chú ý hướng đó nên đã quên mất để ý nhìn dưới chân.

Hắn đã giẫm vào một mảnh lầy lội, đất có màu đen ngòm, còn lẫn vài vệt máu đỏ, có nhiều xác chết đã chìm xuống một nửa còn một nửa lộ ra bên ngoài.

Rắc rắc!

Mãi cho đến khi âm thanh đó vang lên, Triệu Bân mới phát hiện ra.

Hắn bất giác đưa mắt nhìn xuống, vì chân vừa giẫm phải một bộ xương, lực đạp quá mạnh nên đã làm nát xương sọ của người ta.

Cũng chính vào giây phút hắn nhìn xuống thì mảnh đất sình đen này đã không còn bình lặng nữa, hắn có thể nhìn thấy đất cuộn lên thành từng đống, dường như có thứ gì đó ở phía dưới muốn ngoi lên.

“Lại là bẫy!”

Triệu Bân không thèm nghĩ nhiều, bay nhanh về phía sau.

Nhưng hắn chưa lùi được ba, bốn trượng thì đã nhìn thấy một cánh tay đầy máu từ bên dưới thò lên, túm lấy cổ chân hắn, muốn kéo hắn xuống đáy với lực kéo cực mạnh.

Cùng lúc đó, rất nhiều bóng người đẫm máu từ dưới đất bò lên, không phải là xác chết mà là quái vật.

Chúng giơ nanh, múa vuốt tiến về phía hắn.

Mặt mày ai nấy cũng nham hiểm, dáng vẻ cũng rất đáng sợ, giống như những ác hồn bò ra từ địa ngục.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Nếu vua Ám Dạ gặp vua Âm Nguyệt thì cục diện sẽ thế nào?”“Liệu có đánh nhau không?”Triệu Bân tò mò hỏi, trong đầu đã tưởng tượng ra cảnh đó.Nếu không có gì bất ngờ thì vua Ám Dạ sẽ bị đập, dù sao thì vua Âm Nguyệt cũng là cảnh giới Thiên Võ.“Ngươi rảnh rỗi lắm sao?”Nguyệt Thần duỗi lưng đầy mệt mỏi.“Quên mất chuyện chính!”Triệu Bân nói xong thì đi thẳng vào sâu bên trong, lúc hắn nhấc chân lên, mắt còn nhìn sang Nguyệt Thần.Đừng thấy cô ta điềm tĩnh và ung dung.Thật ra trong lòng cô ta cũng rất hoảng loạn, giống như lúc nãy, nếu như hắn thật sự bị vua Ám Dạ chưởng cho một phát chết toi thì Tú Nhi đó cũng sẽ phải bồi táng theo.“Gần tới, sắp đến rồi!”Triệu Bân nhìn mãi về phía phát ra ánh sáng kỳ lạ đó.Hắn đã nghĩ kĩ rồi.Sau khi lấy được hoa Hồn Linh thì sẽ rời đi ngay, chỗ này đáng sợ quá!Có lẽ vì hắn quá chú ý hướng đó nên đã quên mất để ý nhìn dưới chân.Hắn đã giẫm vào một mảnh lầy lội, đất có màu đen ngòm, còn lẫn vài vệt máu đỏ, có nhiều xác chết đã chìm xuống một nửa còn một nửa lộ ra bên ngoài.Rắc rắc!Mãi cho đến khi âm thanh đó vang lên, Triệu Bân mới phát hiện ra.Hắn bất giác đưa mắt nhìn xuống, vì chân vừa giẫm phải một bộ xương, lực đạp quá mạnh nên đã làm nát xương sọ của người ta.Cũng chính vào giây phút hắn nhìn xuống thì mảnh đất sình đen này đã không còn bình lặng nữa, hắn có thể nhìn thấy đất cuộn lên thành từng đống, dường như có thứ gì đó ở phía dưới muốn ngoi lên.“Lại là bẫy!”Triệu Bân không thèm nghĩ nhiều, bay nhanh về phía sau.Nhưng hắn chưa lùi được ba, bốn trượng thì đã nhìn thấy một cánh tay đầy máu từ bên dưới thò lên, túm lấy cổ chân hắn, muốn kéo hắn xuống đáy với lực kéo cực mạnh.Cùng lúc đó, rất nhiều bóng người đẫm máu từ dưới đất bò lên, không phải là xác chết mà là quái vật.Chúng giơ nanh, múa vuốt tiến về phía hắn.Mặt mày ai nấy cũng nham hiểm, dáng vẻ cũng rất đáng sợ, giống như những ác hồn bò ra từ địa ngục..

Chương 436: 436: “lại Là Bẫy!”