Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 441: 441: “phong Ấn Nhẫn Ma Lại Đi!”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Nghe đồn loại khí này có uy lực rất khủng khiếp, kinh thiên động địa, khiến thần ma cũng phải khóc.Nhưng luồng khí mà hắn đang nắm trong tay làm gì có uy lực bá đạo đến mức đó.Nếu thật sự là khí huyền hoàng thì hắn đã không thể bắt được rồi.“Căn nguyên đã bị tiêu hao gần hết rồi!”, Nguyệt Thần nói: “Nếu đem tôi luyện thì chắc uy lực sẽ không tầm thường, đặt nó vào đan điền, dùng chân nguyên nuôi dưỡng, sẽ có lúc cần dùng đến thôi.Nếu như thật sự có thể bảo toàn được chút căn nguyên đó thì đến xẻ núi cũng chỉ là chuyện nhỏ!”“Được!”Triệu Bân cười hehe, cẩn thận đặt nó vào đan điền.Dù cho nó có yếu thì cũng là khí huyền hoàng.Nếu tế luyện được đến mức tinh tế thì nhất định có thể đập đá phá núi.Nhưng tiền đề là hắn phải có đủ năng lực, nếu như tu vi không đủ thì dù cho có lấy được thần khí cũng không thể nào phát huy được uy lực, về điểm này thì chỉ cần nhìn thiên lôi là biết, là hắn đã khống chế uy lực của thiên lôi.Vù vù.Khí huyền hoàng vào trong đan điền của hắn mà cũng không chịu ngoan ngoãn, cứ bay tới bay lui, chủ yếu là bay quanh hạt giống tạo hóa.Chắc là khí căn nguyên này rất thích hạt giống đó, thích đến thế thì nói không chừng còn có thể nảy sinh “tình yêu”.“Phong ấn nhẫn ma lại đi!”, Nguyệt Thần lại nói.“Lý do là gì?”, Triệu Bân vừa nói vừa dán một lá bùa lên trên nhẫn ma, không cho khí tức của nó lộ ra, đặc biệt là sát khí của nhẫn ma, nó đã bị tách biệt hoàn toàn.“Sâu bên trong có xác của ma tu!”, Nguyệt Thần chậm rãi nói.Mặc dù Nguyệt Thần vẫn chưa nói hết nhưng Triệu Bân đã hiểu ý đối phương.Nghe giọng điệu của cô ta thì xác ma tu đó còn vượt trên cả cảnh giới Thiên Võ, nếu chúng ngửi thấy được khí tức của nhẫn ma thì chắc cũng là xác sống và càng đáng sợ hơn cả vua Âm Nguyệt.Triệu Bân không nhìn nữa mà đi về phía phát ra ánh sáng kỳ lạ.Con đường tiếp theo đầy nguy hiểm, dù cho có Nguyệt Thần nhắc nhở thì hắn cũng dính phải không ít bẫy, gặp phải không ít nhân vật đáng sợ, chẳng hạn như một tảng đá nhuốm máu, nhìn từ xa thì không thấy gì nhưng khi đến đủ gần thì một tia sát ý đột ngột bùng nổ, cũng may hắn né kịp nếu không thì nhất định sẽ bị nó hủy đi võ hồn.Ngoài ra, hắn lại còn nhìn thấy xác ướp cổ.Mấy trăm ngàn năm nay, có quá nhiều người không tin vào ma quỷ, họ chạy đến Quỷ Minh tìm báu vật, tìm không được báu vật mà còn bỏ mạng lại chỗ này.Âm khí trong hang núi rất nặng, phần lớn xương cốt không phân hủy, sát niệm, tà niệm, ác niệm lúc sống còn tồn lại đều tụ lại ở đây.Chỗ hắn đang đứng là một đống đá vụn..

Nghe đồn loại khí này có uy lực rất khủng khiếp, kinh thiên động địa, khiến thần ma cũng phải khóc.

Nhưng luồng khí mà hắn đang nắm trong tay làm gì có uy lực bá đạo đến mức đó.

Nếu thật sự là khí huyền hoàng thì hắn đã không thể bắt được rồi.

“Căn nguyên đã bị tiêu hao gần hết rồi!”, Nguyệt Thần nói: “Nếu đem tôi luyện thì chắc uy lực sẽ không tầm thường, đặt nó vào đan điền, dùng chân nguyên nuôi dưỡng, sẽ có lúc cần dùng đến thôi.

Nếu như thật sự có thể bảo toàn được chút căn nguyên đó thì đến xẻ núi cũng chỉ là chuyện nhỏ!”

“Được!”

Triệu Bân cười hehe, cẩn thận đặt nó vào đan điền.

Dù cho nó có yếu thì cũng là khí huyền hoàng.

Nếu tế luyện được đến mức tinh tế thì nhất định có thể đập đá phá núi.

Nhưng tiền đề là hắn phải có đủ năng lực, nếu như tu vi không đủ thì dù cho có lấy được thần khí cũng không thể nào phát huy được uy lực, về điểm này thì chỉ cần nhìn thiên lôi là biết, là hắn đã khống chế uy lực của thiên lôi.

Vù vù.

Khí huyền hoàng vào trong đan điền của hắn mà cũng không chịu ngoan ngoãn, cứ bay tới bay lui, chủ yếu là bay quanh hạt giống tạo hóa.

Chắc là khí căn nguyên này rất thích hạt giống đó, thích đến thế thì nói không chừng còn có thể nảy sinh “tình yêu”.

“Phong ấn nhẫn ma lại đi!”, Nguyệt Thần lại nói.

“Lý do là gì?”, Triệu Bân vừa nói vừa dán một lá bùa lên trên nhẫn ma, không cho khí tức của nó lộ ra, đặc biệt là sát khí của nhẫn ma, nó đã bị tách biệt hoàn toàn.

“Sâu bên trong có xác của ma tu!”, Nguyệt Thần chậm rãi nói.

Mặc dù Nguyệt Thần vẫn chưa nói hết nhưng Triệu Bân đã hiểu ý đối phương.

Nghe giọng điệu của cô ta thì xác ma tu đó còn vượt trên cả cảnh giới Thiên Võ, nếu chúng ngửi thấy được khí tức của nhẫn ma thì chắc cũng là xác sống và càng đáng sợ hơn cả vua Âm Nguyệt.

Triệu Bân không nhìn nữa mà đi về phía phát ra ánh sáng kỳ lạ.

Con đường tiếp theo đầy nguy hiểm, dù cho có Nguyệt Thần nhắc nhở thì hắn cũng dính phải không ít bẫy, gặp phải không ít nhân vật đáng sợ, chẳng hạn như một tảng đá nhuốm máu, nhìn từ xa thì không thấy gì nhưng khi đến đủ gần thì một tia sát ý đột ngột bùng nổ, cũng may hắn né kịp nếu không thì nhất định sẽ bị nó hủy đi võ hồn.

Ngoài ra, hắn lại còn nhìn thấy xác ướp cổ.

Mấy trăm ngàn năm nay, có quá nhiều người không tin vào ma quỷ, họ chạy đến Quỷ Minh tìm báu vật, tìm không được báu vật mà còn bỏ mạng lại chỗ này.

Âm khí trong hang núi rất nặng, phần lớn xương cốt không phân hủy, sát niệm, tà niệm, ác niệm lúc sống còn tồn lại đều tụ lại ở đây.

Chỗ hắn đang đứng là một đống đá vụn.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Nghe đồn loại khí này có uy lực rất khủng khiếp, kinh thiên động địa, khiến thần ma cũng phải khóc.Nhưng luồng khí mà hắn đang nắm trong tay làm gì có uy lực bá đạo đến mức đó.Nếu thật sự là khí huyền hoàng thì hắn đã không thể bắt được rồi.“Căn nguyên đã bị tiêu hao gần hết rồi!”, Nguyệt Thần nói: “Nếu đem tôi luyện thì chắc uy lực sẽ không tầm thường, đặt nó vào đan điền, dùng chân nguyên nuôi dưỡng, sẽ có lúc cần dùng đến thôi.Nếu như thật sự có thể bảo toàn được chút căn nguyên đó thì đến xẻ núi cũng chỉ là chuyện nhỏ!”“Được!”Triệu Bân cười hehe, cẩn thận đặt nó vào đan điền.Dù cho nó có yếu thì cũng là khí huyền hoàng.Nếu tế luyện được đến mức tinh tế thì nhất định có thể đập đá phá núi.Nhưng tiền đề là hắn phải có đủ năng lực, nếu như tu vi không đủ thì dù cho có lấy được thần khí cũng không thể nào phát huy được uy lực, về điểm này thì chỉ cần nhìn thiên lôi là biết, là hắn đã khống chế uy lực của thiên lôi.Vù vù.Khí huyền hoàng vào trong đan điền của hắn mà cũng không chịu ngoan ngoãn, cứ bay tới bay lui, chủ yếu là bay quanh hạt giống tạo hóa.Chắc là khí căn nguyên này rất thích hạt giống đó, thích đến thế thì nói không chừng còn có thể nảy sinh “tình yêu”.“Phong ấn nhẫn ma lại đi!”, Nguyệt Thần lại nói.“Lý do là gì?”, Triệu Bân vừa nói vừa dán một lá bùa lên trên nhẫn ma, không cho khí tức của nó lộ ra, đặc biệt là sát khí của nhẫn ma, nó đã bị tách biệt hoàn toàn.“Sâu bên trong có xác của ma tu!”, Nguyệt Thần chậm rãi nói.Mặc dù Nguyệt Thần vẫn chưa nói hết nhưng Triệu Bân đã hiểu ý đối phương.Nghe giọng điệu của cô ta thì xác ma tu đó còn vượt trên cả cảnh giới Thiên Võ, nếu chúng ngửi thấy được khí tức của nhẫn ma thì chắc cũng là xác sống và càng đáng sợ hơn cả vua Âm Nguyệt.Triệu Bân không nhìn nữa mà đi về phía phát ra ánh sáng kỳ lạ.Con đường tiếp theo đầy nguy hiểm, dù cho có Nguyệt Thần nhắc nhở thì hắn cũng dính phải không ít bẫy, gặp phải không ít nhân vật đáng sợ, chẳng hạn như một tảng đá nhuốm máu, nhìn từ xa thì không thấy gì nhưng khi đến đủ gần thì một tia sát ý đột ngột bùng nổ, cũng may hắn né kịp nếu không thì nhất định sẽ bị nó hủy đi võ hồn.Ngoài ra, hắn lại còn nhìn thấy xác ướp cổ.Mấy trăm ngàn năm nay, có quá nhiều người không tin vào ma quỷ, họ chạy đến Quỷ Minh tìm báu vật, tìm không được báu vật mà còn bỏ mạng lại chỗ này.Âm khí trong hang núi rất nặng, phần lớn xương cốt không phân hủy, sát niệm, tà niệm, ác niệm lúc sống còn tồn lại đều tụ lại ở đây.Chỗ hắn đang đứng là một đống đá vụn..

Chương 441: 441: “phong Ấn Nhẫn Ma Lại Đi!”