Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 446: 446: Kẻ Thù Gặp Nhau Thì Chiến Ý Hừng Hực
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân ho ra máu, chân bàn chân không còn sức nên khụy xuống.Ầm!Chính vào lúc đó, đột nhiên một tiếng “ầm” vang lên.Tiếp đó, âm khí từ khu rừng cây ăn trái mà hắn đi ngang ban nãy tuôn ra, một người dính đầy bùn đất khắp người bò lên từ dưới đất, tóc tai bù xù, nhìn không rõ mặt, quần áo rách rưới, tay còn cầm một thanh kiếm sắt đã gỉ, có thể thấy đôi mắt của ông ta trống rỗng và đầy vẻ chết chóc.“Thật sự có một xác tiên!”Nguyệt Thần lẩm bẩm, bây giờ mới có thể nhìn rõ.Chắc là xác tiên đã ngủ rất lâu ở dưới đất, lần này thân xác cũng bị biến đổi, chắc là vì ma tu.Nói không chừng, trước khi chết, bọn họ là kẻ thù của nhau, dù cho đã chết rồi nhưng vẫn đối đầu hoặc cũng có thể là do ma tu đã đặt chân vào lãnh địa xác tiên, động đến uy nghiêm của ông ta nên ông ta mới mò ra, tìm ma tu tính sổ để bảo vệ lãnh thổ của mình.Ầm! Ầm!Xác tiên giơ kiếm xông lên, bước đi nặng nề, khiến mặt đất rung lên.Ầm, ầm!Ma tu cũng vậy, lúc đi ngang qua Triệu Bân, ông ta còn rút thanh giáo dính máu ra, tiến từng bước về phía xác tiên, ông ta cũng không vừa mắt với xác tiên nên cứ luyện vài đường thôi.Bùm!Kẻ thù gặp nhau thì chiến ý hừng hực.Không có bí pháp gì, hai bên chỉ dùng binh khí sắc lạnh đánh nhau.Nhưng đừng xem thường những trận chiến chỉ bằng vũ khí lạnh thế này.Mỗi một đòn đều có tia lửa cõi âm tóe lên, mỗi một đòn đều tỏa ánh sáng mờ ảo đáng sợ, lan ra khắp bốn phía.Một ngọn núi hùng vĩ cũng bị đập đến mức đổ sập ầm ầm, còn Triệu Bân đang nằm trên mặt đất thì cũng bị đá vụn vùi lấp.Diệt, diệt cho ta!Dưới đống đá vụn, hai mắt Triệu Bân đỏ ửng, hắn cố gắng tiêu diệt sát ý trong cơ thể mình.Ngặt nỗi đạo hạnh của hắn kém hơn quá nhiều.Cũng phải trách sát ý của ma tu quá mạnh.Đến lúc này, nửa thân trên của hắn đã bị hủy.Nhưng sát ý vẫn còn đang hoành hành trong cơ thể, cơ thể đẫm máu đang nứt ra từng tấc.Nếu không có kỳ tích thì chắc chắn hắn sẽ chết.Lúc hắn không còn cách nào nữa thì bỗng dưng có một chất lỏng màu tím chảy ra từ kẽ hở của đống đá vụn.Chất lỏng đó chứa thần lực vô hạn, không chỉ loại bỏ được sát khí trong cơ thể hắn mà còn chữa lành những vết thương trên người hắn.“Chuyện này...”.
Triệu Bân ho ra máu, chân bàn chân không còn sức nên khụy xuống.
Ầm!
Chính vào lúc đó, đột nhiên một tiếng “ầm” vang lên.
Tiếp đó, âm khí từ khu rừng cây ăn trái mà hắn đi ngang ban nãy tuôn ra, một người dính đầy bùn đất khắp người bò lên từ dưới đất, tóc tai bù xù, nhìn không rõ mặt, quần áo rách rưới, tay còn cầm một thanh kiếm sắt đã gỉ, có thể thấy đôi mắt của ông ta trống rỗng và đầy vẻ chết chóc.
“Thật sự có một xác tiên!”
Nguyệt Thần lẩm bẩm, bây giờ mới có thể nhìn rõ.
Chắc là xác tiên đã ngủ rất lâu ở dưới đất, lần này thân xác cũng bị biến đổi, chắc là vì ma tu.
Nói không chừng, trước khi chết, bọn họ là kẻ thù của nhau, dù cho đã chết rồi nhưng vẫn đối đầu hoặc cũng có thể là do ma tu đã đặt chân vào lãnh địa xác tiên, động đến uy nghiêm của ông ta nên ông ta mới mò ra, tìm ma tu tính sổ để bảo vệ lãnh thổ của mình.
Ầm! Ầm!
Xác tiên giơ kiếm xông lên, bước đi nặng nề, khiến mặt đất rung lên.
Ầm, ầm!
Ma tu cũng vậy, lúc đi ngang qua Triệu Bân, ông ta còn rút thanh giáo dính máu ra, tiến từng bước về phía xác tiên, ông ta cũng không vừa mắt với xác tiên nên cứ luyện vài đường thôi.
Bùm!
Kẻ thù gặp nhau thì chiến ý hừng hực.
Không có bí pháp gì, hai bên chỉ dùng binh khí sắc lạnh đánh nhau.
Nhưng đừng xem thường những trận chiến chỉ bằng vũ khí lạnh thế này.
Mỗi một đòn đều có tia lửa cõi âm tóe lên, mỗi một đòn đều tỏa ánh sáng mờ ảo đáng sợ, lan ra khắp bốn phía.
Một ngọn núi hùng vĩ cũng bị đập đến mức đổ sập ầm ầm, còn Triệu Bân đang nằm trên mặt đất thì cũng bị đá vụn vùi lấp.
Diệt, diệt cho ta!
Dưới đống đá vụn, hai mắt Triệu Bân đỏ ửng, hắn cố gắng tiêu diệt sát ý trong cơ thể mình.
Ngặt nỗi đạo hạnh của hắn kém hơn quá nhiều.
Cũng phải trách sát ý của ma tu quá mạnh.
Đến lúc này, nửa thân trên của hắn đã bị hủy.
Nhưng sát ý vẫn còn đang hoành hành trong cơ thể, cơ thể đẫm máu đang nứt ra từng tấc.
Nếu không có kỳ tích thì chắc chắn hắn sẽ chết.
Lúc hắn không còn cách nào nữa thì bỗng dưng có một chất lỏng màu tím chảy ra từ kẽ hở của đống đá vụn.
Chất lỏng đó chứa thần lực vô hạn, không chỉ loại bỏ được sát khí trong cơ thể hắn mà còn chữa lành những vết thương trên người hắn.
“Chuyện này...”.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân ho ra máu, chân bàn chân không còn sức nên khụy xuống.Ầm!Chính vào lúc đó, đột nhiên một tiếng “ầm” vang lên.Tiếp đó, âm khí từ khu rừng cây ăn trái mà hắn đi ngang ban nãy tuôn ra, một người dính đầy bùn đất khắp người bò lên từ dưới đất, tóc tai bù xù, nhìn không rõ mặt, quần áo rách rưới, tay còn cầm một thanh kiếm sắt đã gỉ, có thể thấy đôi mắt của ông ta trống rỗng và đầy vẻ chết chóc.“Thật sự có một xác tiên!”Nguyệt Thần lẩm bẩm, bây giờ mới có thể nhìn rõ.Chắc là xác tiên đã ngủ rất lâu ở dưới đất, lần này thân xác cũng bị biến đổi, chắc là vì ma tu.Nói không chừng, trước khi chết, bọn họ là kẻ thù của nhau, dù cho đã chết rồi nhưng vẫn đối đầu hoặc cũng có thể là do ma tu đã đặt chân vào lãnh địa xác tiên, động đến uy nghiêm của ông ta nên ông ta mới mò ra, tìm ma tu tính sổ để bảo vệ lãnh thổ của mình.Ầm! Ầm!Xác tiên giơ kiếm xông lên, bước đi nặng nề, khiến mặt đất rung lên.Ầm, ầm!Ma tu cũng vậy, lúc đi ngang qua Triệu Bân, ông ta còn rút thanh giáo dính máu ra, tiến từng bước về phía xác tiên, ông ta cũng không vừa mắt với xác tiên nên cứ luyện vài đường thôi.Bùm!Kẻ thù gặp nhau thì chiến ý hừng hực.Không có bí pháp gì, hai bên chỉ dùng binh khí sắc lạnh đánh nhau.Nhưng đừng xem thường những trận chiến chỉ bằng vũ khí lạnh thế này.Mỗi một đòn đều có tia lửa cõi âm tóe lên, mỗi một đòn đều tỏa ánh sáng mờ ảo đáng sợ, lan ra khắp bốn phía.Một ngọn núi hùng vĩ cũng bị đập đến mức đổ sập ầm ầm, còn Triệu Bân đang nằm trên mặt đất thì cũng bị đá vụn vùi lấp.Diệt, diệt cho ta!Dưới đống đá vụn, hai mắt Triệu Bân đỏ ửng, hắn cố gắng tiêu diệt sát ý trong cơ thể mình.Ngặt nỗi đạo hạnh của hắn kém hơn quá nhiều.Cũng phải trách sát ý của ma tu quá mạnh.Đến lúc này, nửa thân trên của hắn đã bị hủy.Nhưng sát ý vẫn còn đang hoành hành trong cơ thể, cơ thể đẫm máu đang nứt ra từng tấc.Nếu không có kỳ tích thì chắc chắn hắn sẽ chết.Lúc hắn không còn cách nào nữa thì bỗng dưng có một chất lỏng màu tím chảy ra từ kẽ hở của đống đá vụn.Chất lỏng đó chứa thần lực vô hạn, không chỉ loại bỏ được sát khí trong cơ thể hắn mà còn chữa lành những vết thương trên người hắn.“Chuyện này...”.