Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 455: 455: Lơ Lửng Trên Không Trung

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… "Tới thì tốt".Liễu Sĩ Nguyên quát lên, chưởng kình lại đánh tới.Keng! Keng!Trước khi chưởng kình của lão ta đánh trúng Triệu Bân, thì ba ngọn phi đao treo theo bùa chú đã phóng tới trước mặt của lão ta.Tất cả đều là bùa lôi quang, vừa phóng tới đã ngay lập tức phát nổ.Vào ban đêm, bùa lôi quang không chỉ chói sáng mà còn rất nhức mắt, hai mắt của Liễu Sĩ Nguyên ngay lập tức tối sầm lại, ngay cả hai mắt của con diều hâu cũng trong phút chốc mất đi ánh sáng, bay lượn mất ổn định, khiến cho Liễu Sĩ Nguyên cũng đứng không vững."Chính là lúc này".Ánh mắt của Triệu Bân lóe lên, hắn từ sau lưng Đại Bằng nhảy ra, giống như một cái bóng đen nhảy lên lưng con diều hâu, tông vào ngực của Liễu Sĩ Nguyên.Hự....!Liễu Sĩ Nguyên kêu lên một tiếng, bị Triệu Bân làm cho lảo đảo, ngã ngửa ra sau, chỉ có trời mới biết Triệu Bân còn có bùa lôi quang, tuy rằng không có mấy phần uy lực, nhưng trợ chiến cũng rất tốt, chỉ trách lão ta đã quá lơ là.Cả hai đều rơi xuống cùng một lúc.Đang lúc rơi xuống, Triệu Bân liền ngự kiếm chém tới.Sau đó, đầu của con diều hâu ngay lập tức bị chặt đứt, màu máu tươi phun ra đỏ thẫm nổi bật dưới ánh trăng vàng."Ngươi đáng chết!"Liễu Sĩ Nguyên vô cùng tức giận nhưng vẫn chưa thể ổn định được thân thể, thú cưỡi của lão ta đã chết, cho dù lão ta có cảnh giới Huyền Dương cũng không có biện pháp giúp cho bản thân không rơi xuống từ trên không trung.Quác!Đại Bằng phóng lên không trung đón Triệu Bân, rồi từ trên không trung sà xuống, cố gắng đuổi kịp trước khi Liễu Sĩ Nguyên đáp xuống."Được lắm, ngươi được lắm".Liễu Sĩ Nguyên nghiến răng nghiến lợi, lại dính một lá bùa lên người của mình.Đột nhiên, lão ta lại lơ lửng ở trên không trung."Lơ lửng trên không trung?"Triệu Bân sửng sốt, loại thần thông này, xem ra chỉ có cảnh giới Thiên Võ mới có thể làm được!Hiển nhiên, Liễu Sĩ Nguyên không phải cảnh giới Thiên Võ.Trong tích tắc, hắn đã phát hiện ra manh mối.Lão ta nhất định đã sử dụng bùa chú, một loại bùa chú có thể khiến cho bản thân lơ lửng trên không thì chắc chắn chính là bùa lơ lửng trong truyền thuyết, dán lên người thì có thể treo giữa không trung, cấp bậc của bùa chú càng cao thì thời gian treo lơ lửng càng lâu.Món bùa chú này quý hiếm vô cùng, trong thành nhất định không có bán..

"Tới thì tốt".

Liễu Sĩ Nguyên quát lên, chưởng kình lại đánh tới.

Keng! Keng!

Trước khi chưởng kình của lão ta đánh trúng Triệu Bân, thì ba ngọn phi đao treo theo bùa chú đã phóng tới trước mặt của lão ta.

Tất cả đều là bùa lôi quang, vừa phóng tới đã ngay lập tức phát nổ.

Vào ban đêm, bùa lôi quang không chỉ chói sáng mà còn rất nhức mắt, hai mắt của Liễu Sĩ Nguyên ngay lập tức tối sầm lại, ngay cả hai mắt của con diều hâu cũng trong phút chốc mất đi ánh sáng, bay lượn mất ổn định, khiến cho Liễu Sĩ Nguyên cũng đứng không vững.

"Chính là lúc này".

Ánh mắt của Triệu Bân lóe lên, hắn từ sau lưng Đại Bằng nhảy ra, giống như một cái bóng đen nhảy lên lưng con diều hâu, tông vào ngực của Liễu Sĩ Nguyên.

Hự....!

Liễu Sĩ Nguyên kêu lên một tiếng, bị Triệu Bân làm cho lảo đảo, ngã ngửa ra sau, chỉ có trời mới biết Triệu Bân còn có bùa lôi quang, tuy rằng không có mấy phần uy lực, nhưng trợ chiến cũng rất tốt, chỉ trách lão ta đã quá lơ là.

Cả hai đều rơi xuống cùng một lúc.

Đang lúc rơi xuống, Triệu Bân liền ngự kiếm chém tới.

Sau đó, đầu của con diều hâu ngay lập tức bị chặt đứt, màu máu tươi phun ra đỏ thẫm nổi bật dưới ánh trăng vàng.

"Ngươi đáng chết!"

Liễu Sĩ Nguyên vô cùng tức giận nhưng vẫn chưa thể ổn định được thân thể, thú cưỡi của lão ta đã chết, cho dù lão ta có cảnh giới Huyền Dương cũng không có biện pháp giúp cho bản thân không rơi xuống từ trên không trung.

Quác!

Đại Bằng phóng lên không trung đón Triệu Bân, rồi từ trên không trung sà xuống, cố gắng đuổi kịp trước khi Liễu Sĩ Nguyên đáp xuống.

"Được lắm, ngươi được lắm".

Liễu Sĩ Nguyên nghiến răng nghiến lợi, lại dính một lá bùa lên người của mình.

Đột nhiên, lão ta lại lơ lửng ở trên không trung.

"Lơ lửng trên không trung?"

Triệu Bân sửng sốt, loại thần thông này, xem ra chỉ có cảnh giới Thiên Võ mới có thể làm được!

Hiển nhiên, Liễu Sĩ Nguyên không phải cảnh giới Thiên Võ.

Trong tích tắc, hắn đã phát hiện ra manh mối.

Lão ta nhất định đã sử dụng bùa chú, một loại bùa chú có thể khiến cho bản thân lơ lửng trên không thì chắc chắn chính là bùa lơ lửng trong truyền thuyết, dán lên người thì có thể treo giữa không trung, cấp bậc của bùa chú càng cao thì thời gian treo lơ lửng càng lâu.

Món bùa chú này quý hiếm vô cùng, trong thành nhất định không có bán.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… "Tới thì tốt".Liễu Sĩ Nguyên quát lên, chưởng kình lại đánh tới.Keng! Keng!Trước khi chưởng kình của lão ta đánh trúng Triệu Bân, thì ba ngọn phi đao treo theo bùa chú đã phóng tới trước mặt của lão ta.Tất cả đều là bùa lôi quang, vừa phóng tới đã ngay lập tức phát nổ.Vào ban đêm, bùa lôi quang không chỉ chói sáng mà còn rất nhức mắt, hai mắt của Liễu Sĩ Nguyên ngay lập tức tối sầm lại, ngay cả hai mắt của con diều hâu cũng trong phút chốc mất đi ánh sáng, bay lượn mất ổn định, khiến cho Liễu Sĩ Nguyên cũng đứng không vững."Chính là lúc này".Ánh mắt của Triệu Bân lóe lên, hắn từ sau lưng Đại Bằng nhảy ra, giống như một cái bóng đen nhảy lên lưng con diều hâu, tông vào ngực của Liễu Sĩ Nguyên.Hự....!Liễu Sĩ Nguyên kêu lên một tiếng, bị Triệu Bân làm cho lảo đảo, ngã ngửa ra sau, chỉ có trời mới biết Triệu Bân còn có bùa lôi quang, tuy rằng không có mấy phần uy lực, nhưng trợ chiến cũng rất tốt, chỉ trách lão ta đã quá lơ là.Cả hai đều rơi xuống cùng một lúc.Đang lúc rơi xuống, Triệu Bân liền ngự kiếm chém tới.Sau đó, đầu của con diều hâu ngay lập tức bị chặt đứt, màu máu tươi phun ra đỏ thẫm nổi bật dưới ánh trăng vàng."Ngươi đáng chết!"Liễu Sĩ Nguyên vô cùng tức giận nhưng vẫn chưa thể ổn định được thân thể, thú cưỡi của lão ta đã chết, cho dù lão ta có cảnh giới Huyền Dương cũng không có biện pháp giúp cho bản thân không rơi xuống từ trên không trung.Quác!Đại Bằng phóng lên không trung đón Triệu Bân, rồi từ trên không trung sà xuống, cố gắng đuổi kịp trước khi Liễu Sĩ Nguyên đáp xuống."Được lắm, ngươi được lắm".Liễu Sĩ Nguyên nghiến răng nghiến lợi, lại dính một lá bùa lên người của mình.Đột nhiên, lão ta lại lơ lửng ở trên không trung."Lơ lửng trên không trung?"Triệu Bân sửng sốt, loại thần thông này, xem ra chỉ có cảnh giới Thiên Võ mới có thể làm được!Hiển nhiên, Liễu Sĩ Nguyên không phải cảnh giới Thiên Võ.Trong tích tắc, hắn đã phát hiện ra manh mối.Lão ta nhất định đã sử dụng bùa chú, một loại bùa chú có thể khiến cho bản thân lơ lửng trên không thì chắc chắn chính là bùa lơ lửng trong truyền thuyết, dán lên người thì có thể treo giữa không trung, cấp bậc của bùa chú càng cao thì thời gian treo lơ lửng càng lâu.Món bùa chú này quý hiếm vô cùng, trong thành nhất định không có bán..

Chương 455: 455: Lơ Lửng Trên Không Trung