Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 460: 460: “vậy Mà Lại Không Bị Đâm Đầu Vào Tường”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Sau khi thu dọn xong Liễu Sĩ Nguyên, hắn vẫn phải quay lại thu dọn nốt đại trưởng lão.Những vì sao sáng lấp lánh trên bầu trời đêm.Triệu Bân lướt qua khu rừng như một bóng đen, thỉnh thoảng lại liếc nhìn túi càn khôn.Tài sản mà Liễu Sĩ Nguyên có cũng rất khá, ngân phiếu có tận mấy vạn lượng, một số tiền lớn như vậy, đừng nói là đối với một mình Liễu Sĩ Nguyên, đối với cả Liễu gia mà nói cũng là một khoản tài sản không nhỏ.Như vậy có thể thấy, Liễu Sĩ Nguyên lần này ra khỏi thành Vong Cổ, hơn phân nửa là mang trọng trách trên người.Có lẽ lão ta đang trên đường đi đến những tòa thành cổ khác thu tiền thuê đất.Sản nghiệp của Liễu gia rất lớn, không chỉ có sản nghiệp ở thành Vong Cổ, mà còn có sản nghiệp ở những tòa thành cổ khác.Thân là tâm phúc của Liễu Thương Không, tất nhiên loại chuyện đi thu tiền thuê đất này thuộc về nhiệm vụ của lão ta.Lão ta tính ra cũng thật xui xẻo, nửa đường lại đụng phải hắn, chưa kịp về nhà thì đã phải xuống suối vàng.Ngoại trừ ngân phiếu, thì thứ đáng giá nhất của Liễu Sĩ Nguyên chính là một con dao găm khoằm chuôi vàng, lưỡi dao phát ra ánh sáng chói mắt, là một loại binh khí chém sắt như chém bùn, sở dĩ nó có thể sắc bén như vậy là bởi vì nguyên liệu đúc ra nó là một loại huyền kim thiết cực kỳ quý hiếm, trong thành không dễ tìm, không thể xem thường con dao găm này, hai mươi vạn lượng cũng chưa chắc có thể mua được, không hổ là quản gia của Liễu gia, tài vật cất giữ quả là phong phú."Bây giờ nó thuộc về ta".Triệu Bân nhất tâm nhị dụng, một bên dùng tinh thần lực khống chế bùa tốc hành, một bên bắt đầu luyện hóa con dao găm khoằm, dung hợp nó vào kiếm Tử Tiêu.Làm như vậy thì có thể khiến cho kiếm Tử Tiêu tăng thêm độ sắc bén, nếu như được luyện hóa thì nó sẽ chém người nhẹ nhàng và sắc lẹm như chém một quả dưa hấu.Tất nhiên, hiệu quả cũng còn phải tùy thuộc vào cấp bậc của đối thủ.“Vậy mà lại không bị đâm đầu vào tường”.Nguyệt Thần liếc nhìn Triệu Bân một cái, trong lòng không khỏi thở dài, đổi thành những người khác, nếu như muốn sử dụng bùa tốc hành thì phải tập trung cao độ, bởi vì loại bùa này có tốc độ rất nhanh, không tập trung chắc chắn sẽ đâm đầu vào tường, còn cái tên này thì hay rồi, đang sử dụng bùa tốc hành mà vẫn còn có thể phân tâm lo luyện hóa binh khí.Nhưng suy nghĩ lại thì cũng không lạ, Triệu Bân đã có võ hồn, tốc độ cỡ này không đủ để gây khó dễ cho hắn."Tú Nhi, lá bùa lơ lửng đó thật không tệ".Triệu Bân mỉm cười, ý tứ rất rõ ràng: mau dạy ta cách dùng đi!Học được cách dùng bùa lơ lửng rồi thì sau này khi hắn bắt chước khí tức cảnh giới Thiên Võ đi dọa người trông sẽ thật hơn."Ừm"..
Sau khi thu dọn xong Liễu Sĩ Nguyên, hắn vẫn phải quay lại thu dọn nốt đại trưởng lão.
Những vì sao sáng lấp lánh trên bầu trời đêm.
Triệu Bân lướt qua khu rừng như một bóng đen, thỉnh thoảng lại liếc nhìn túi càn khôn.
Tài sản mà Liễu Sĩ Nguyên có cũng rất khá, ngân phiếu có tận mấy vạn lượng, một số tiền lớn như vậy, đừng nói là đối với một mình Liễu Sĩ Nguyên, đối với cả Liễu gia mà nói cũng là một khoản tài sản không nhỏ.
Như vậy có thể thấy, Liễu Sĩ Nguyên lần này ra khỏi thành Vong Cổ, hơn phân nửa là mang trọng trách trên người.
Có lẽ lão ta đang trên đường đi đến những tòa thành cổ khác thu tiền thuê đất.
Sản nghiệp của Liễu gia rất lớn, không chỉ có sản nghiệp ở thành Vong Cổ, mà còn có sản nghiệp ở những tòa thành cổ khác.
Thân là tâm phúc của Liễu Thương Không, tất nhiên loại chuyện đi thu tiền thuê đất này thuộc về nhiệm vụ của lão ta.
Lão ta tính ra cũng thật xui xẻo, nửa đường lại đụng phải hắn, chưa kịp về nhà thì đã phải xuống suối vàng.
Ngoại trừ ngân phiếu, thì thứ đáng giá nhất của Liễu Sĩ Nguyên chính là một con dao găm khoằm chuôi vàng, lưỡi dao phát ra ánh sáng chói mắt, là một loại binh khí chém sắt như chém bùn, sở dĩ nó có thể sắc bén như vậy là bởi vì nguyên liệu đúc ra nó là một loại huyền kim thiết cực kỳ quý hiếm, trong thành không dễ tìm, không thể xem thường con dao găm này, hai mươi vạn lượng cũng chưa chắc có thể mua được, không hổ là quản gia của Liễu gia, tài vật cất giữ quả là phong phú.
"Bây giờ nó thuộc về ta".
Triệu Bân nhất tâm nhị dụng, một bên dùng tinh thần lực khống chế bùa tốc hành, một bên bắt đầu luyện hóa con dao găm khoằm, dung hợp nó vào kiếm Tử Tiêu.
Làm như vậy thì có thể khiến cho kiếm Tử Tiêu tăng thêm độ sắc bén, nếu như được luyện hóa thì nó sẽ chém người nhẹ nhàng và sắc lẹm như chém một quả dưa hấu.
Tất nhiên, hiệu quả cũng còn phải tùy thuộc vào cấp bậc của đối thủ.
“Vậy mà lại không bị đâm đầu vào tường”.
Nguyệt Thần liếc nhìn Triệu Bân một cái, trong lòng không khỏi thở dài, đổi thành những người khác, nếu như muốn sử dụng bùa tốc hành thì phải tập trung cao độ, bởi vì loại bùa này có tốc độ rất nhanh, không tập trung chắc chắn sẽ đâm đầu vào tường, còn cái tên này thì hay rồi, đang sử dụng bùa tốc hành mà vẫn còn có thể phân tâm lo luyện hóa binh khí.
Nhưng suy nghĩ lại thì cũng không lạ, Triệu Bân đã có võ hồn, tốc độ cỡ này không đủ để gây khó dễ cho hắn.
"Tú Nhi, lá bùa lơ lửng đó thật không tệ".
Triệu Bân mỉm cười, ý tứ rất rõ ràng: mau dạy ta cách dùng đi!
Học được cách dùng bùa lơ lửng rồi thì sau này khi hắn bắt chước khí tức cảnh giới Thiên Võ đi dọa người trông sẽ thật hơn.
"Ừm".
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Sau khi thu dọn xong Liễu Sĩ Nguyên, hắn vẫn phải quay lại thu dọn nốt đại trưởng lão.Những vì sao sáng lấp lánh trên bầu trời đêm.Triệu Bân lướt qua khu rừng như một bóng đen, thỉnh thoảng lại liếc nhìn túi càn khôn.Tài sản mà Liễu Sĩ Nguyên có cũng rất khá, ngân phiếu có tận mấy vạn lượng, một số tiền lớn như vậy, đừng nói là đối với một mình Liễu Sĩ Nguyên, đối với cả Liễu gia mà nói cũng là một khoản tài sản không nhỏ.Như vậy có thể thấy, Liễu Sĩ Nguyên lần này ra khỏi thành Vong Cổ, hơn phân nửa là mang trọng trách trên người.Có lẽ lão ta đang trên đường đi đến những tòa thành cổ khác thu tiền thuê đất.Sản nghiệp của Liễu gia rất lớn, không chỉ có sản nghiệp ở thành Vong Cổ, mà còn có sản nghiệp ở những tòa thành cổ khác.Thân là tâm phúc của Liễu Thương Không, tất nhiên loại chuyện đi thu tiền thuê đất này thuộc về nhiệm vụ của lão ta.Lão ta tính ra cũng thật xui xẻo, nửa đường lại đụng phải hắn, chưa kịp về nhà thì đã phải xuống suối vàng.Ngoại trừ ngân phiếu, thì thứ đáng giá nhất của Liễu Sĩ Nguyên chính là một con dao găm khoằm chuôi vàng, lưỡi dao phát ra ánh sáng chói mắt, là một loại binh khí chém sắt như chém bùn, sở dĩ nó có thể sắc bén như vậy là bởi vì nguyên liệu đúc ra nó là một loại huyền kim thiết cực kỳ quý hiếm, trong thành không dễ tìm, không thể xem thường con dao găm này, hai mươi vạn lượng cũng chưa chắc có thể mua được, không hổ là quản gia của Liễu gia, tài vật cất giữ quả là phong phú."Bây giờ nó thuộc về ta".Triệu Bân nhất tâm nhị dụng, một bên dùng tinh thần lực khống chế bùa tốc hành, một bên bắt đầu luyện hóa con dao găm khoằm, dung hợp nó vào kiếm Tử Tiêu.Làm như vậy thì có thể khiến cho kiếm Tử Tiêu tăng thêm độ sắc bén, nếu như được luyện hóa thì nó sẽ chém người nhẹ nhàng và sắc lẹm như chém một quả dưa hấu.Tất nhiên, hiệu quả cũng còn phải tùy thuộc vào cấp bậc của đối thủ.“Vậy mà lại không bị đâm đầu vào tường”.Nguyệt Thần liếc nhìn Triệu Bân một cái, trong lòng không khỏi thở dài, đổi thành những người khác, nếu như muốn sử dụng bùa tốc hành thì phải tập trung cao độ, bởi vì loại bùa này có tốc độ rất nhanh, không tập trung chắc chắn sẽ đâm đầu vào tường, còn cái tên này thì hay rồi, đang sử dụng bùa tốc hành mà vẫn còn có thể phân tâm lo luyện hóa binh khí.Nhưng suy nghĩ lại thì cũng không lạ, Triệu Bân đã có võ hồn, tốc độ cỡ này không đủ để gây khó dễ cho hắn."Tú Nhi, lá bùa lơ lửng đó thật không tệ".Triệu Bân mỉm cười, ý tứ rất rõ ràng: mau dạy ta cách dùng đi!Học được cách dùng bùa lơ lửng rồi thì sau này khi hắn bắt chước khí tức cảnh giới Thiên Võ đi dọa người trông sẽ thật hơn."Ừm"..