Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 463: 463: Cuối Cùng Cũng Tóm Được

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… "Giữ vững".Triệu Bân lấy hồ lô nhỏ ra, rót linh dịch vào vết thương của Đại Bằng, vết thương trong nháy mắt liền khép miệng.Hắn vẫn còn sót lại một lá bùa tốc hành, hắn liền dính nó lên thân của Đại Bằng, đây cũng không phải là bùa tốc hành của hắn mà là của Liễu Sĩ Nguyên.Vèo!Tốc độ của Đại Bằng tăng mạnh, tàn ảnh như một cái bóng đen lướt qua bóng đêm.Vèo! Vèo!Hai con Huyết Điêu sau lưng cũng không hề chậm, vạch trên không trung hai đường tàn ảnh màu đỏ."Nhìn xem, đó là thú cưỡi kìa!"Trên mặt đất cũng có rất nhiều người, dường như cũng tới đây để tìm kiếm thứ gì, tụ năm tụ ba lại, thấy trên không náo nhiệt như vậy nên tất cả đều ngẩng đầu lên hóng chuyện, hai mắt sáng rỡ đầy hâm mộ nhìn những con thú cưỡi đang bay lượn trên đầu.Thú cưỡi là vật trân quý, tuy cũng có không ít người bán nhưng người bình thường thì không thể nào mua nổi."Con chim vằn vện kia hình như ta đã gặp ở đâu đó rồi"."Ừ, Triệu thiếu gia thành Vong Cổ cũng có một con chim giống như vậy"."Thành thật mà nói, nó đúng là quá khó coi".Đám đông tụ tập nhìn lên trời, cũng tụ tập nói chuyện phiếm.Ngay sau đó, bọn họ lại liếc mắt nhìn nhau, rồi lại đồng loạt nhìn lên trời.Con mợ nó, đó chính là Triệu Bân!Tìm mỏi mắt không thấy, cuối cùng lại có thể tình cờ đụng phải ở đây.Cuối cùng cũng tóm được.Bọn họ tới đây chính là để tìm Triệu Bân, bất luận sống chết, chỉ cần mang hắn về là có tiền thưởng.Tiền thưởng của Triệu Bân còn cao hơn của Cô Lang dạ hành trước kia."Chạy đi đâu!"Có kẻ đã nhanh tay giương cung, bắn một mũi tên về phía Đại Bằng.Mà người bắn cũng không chỉ có kẻ đó.Cho dù hắn có phải là Triệu Bân hay không thì cứ bắn rơi xuống trước rồi mới nói sau.Chíu! Chíu! Chíu!Mấy chục mũi tên xé gió bay tới, khí thế vô cùng ác liệt..

"Giữ vững".

Triệu Bân lấy hồ lô nhỏ ra, rót linh dịch vào vết thương của Đại Bằng, vết thương trong nháy mắt liền khép miệng.

Hắn vẫn còn sót lại một lá bùa tốc hành, hắn liền dính nó lên thân của Đại Bằng, đây cũng không phải là bùa tốc hành của hắn mà là của Liễu Sĩ Nguyên.

Vèo!

Tốc độ của Đại Bằng tăng mạnh, tàn ảnh như một cái bóng đen lướt qua bóng đêm.

Vèo! Vèo!

Hai con Huyết Điêu sau lưng cũng không hề chậm, vạch trên không trung hai đường tàn ảnh màu đỏ.

"Nhìn xem, đó là thú cưỡi kìa!"

Trên mặt đất cũng có rất nhiều người, dường như cũng tới đây để tìm kiếm thứ gì, tụ năm tụ ba lại, thấy trên không náo nhiệt như vậy nên tất cả đều ngẩng đầu lên hóng chuyện, hai mắt sáng rỡ đầy hâm mộ nhìn những con thú cưỡi đang bay lượn trên đầu.

Thú cưỡi là vật trân quý, tuy cũng có không ít người bán nhưng người bình thường thì không thể nào mua nổi.

"Con chim vằn vện kia hình như ta đã gặp ở đâu đó rồi".

"Ừ, Triệu thiếu gia thành Vong Cổ cũng có một con chim giống như vậy".

"Thành thật mà nói, nó đúng là quá khó coi".

Đám đông tụ tập nhìn lên trời, cũng tụ tập nói chuyện phiếm.

Ngay sau đó, bọn họ lại liếc mắt nhìn nhau, rồi lại đồng loạt nhìn lên trời.

Con mợ nó, đó chính là Triệu Bân!

Tìm mỏi mắt không thấy, cuối cùng lại có thể tình cờ đụng phải ở đây.

Cuối cùng cũng tóm được.

Bọn họ tới đây chính là để tìm Triệu Bân, bất luận sống chết, chỉ cần mang hắn về là có tiền thưởng.

Tiền thưởng của Triệu Bân còn cao hơn của Cô Lang dạ hành trước kia.

"Chạy đi đâu!"

Có kẻ đã nhanh tay giương cung, bắn một mũi tên về phía Đại Bằng.

Mà người bắn cũng không chỉ có kẻ đó.

Cho dù hắn có phải là Triệu Bân hay không thì cứ bắn rơi xuống trước rồi mới nói sau.

Chíu! Chíu! Chíu!

Mấy chục mũi tên xé gió bay tới, khí thế vô cùng ác liệt.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… "Giữ vững".Triệu Bân lấy hồ lô nhỏ ra, rót linh dịch vào vết thương của Đại Bằng, vết thương trong nháy mắt liền khép miệng.Hắn vẫn còn sót lại một lá bùa tốc hành, hắn liền dính nó lên thân của Đại Bằng, đây cũng không phải là bùa tốc hành của hắn mà là của Liễu Sĩ Nguyên.Vèo!Tốc độ của Đại Bằng tăng mạnh, tàn ảnh như một cái bóng đen lướt qua bóng đêm.Vèo! Vèo!Hai con Huyết Điêu sau lưng cũng không hề chậm, vạch trên không trung hai đường tàn ảnh màu đỏ."Nhìn xem, đó là thú cưỡi kìa!"Trên mặt đất cũng có rất nhiều người, dường như cũng tới đây để tìm kiếm thứ gì, tụ năm tụ ba lại, thấy trên không náo nhiệt như vậy nên tất cả đều ngẩng đầu lên hóng chuyện, hai mắt sáng rỡ đầy hâm mộ nhìn những con thú cưỡi đang bay lượn trên đầu.Thú cưỡi là vật trân quý, tuy cũng có không ít người bán nhưng người bình thường thì không thể nào mua nổi."Con chim vằn vện kia hình như ta đã gặp ở đâu đó rồi"."Ừ, Triệu thiếu gia thành Vong Cổ cũng có một con chim giống như vậy"."Thành thật mà nói, nó đúng là quá khó coi".Đám đông tụ tập nhìn lên trời, cũng tụ tập nói chuyện phiếm.Ngay sau đó, bọn họ lại liếc mắt nhìn nhau, rồi lại đồng loạt nhìn lên trời.Con mợ nó, đó chính là Triệu Bân!Tìm mỏi mắt không thấy, cuối cùng lại có thể tình cờ đụng phải ở đây.Cuối cùng cũng tóm được.Bọn họ tới đây chính là để tìm Triệu Bân, bất luận sống chết, chỉ cần mang hắn về là có tiền thưởng.Tiền thưởng của Triệu Bân còn cao hơn của Cô Lang dạ hành trước kia."Chạy đi đâu!"Có kẻ đã nhanh tay giương cung, bắn một mũi tên về phía Đại Bằng.Mà người bắn cũng không chỉ có kẻ đó.Cho dù hắn có phải là Triệu Bân hay không thì cứ bắn rơi xuống trước rồi mới nói sau.Chíu! Chíu! Chíu!Mấy chục mũi tên xé gió bay tới, khí thế vô cùng ác liệt..

Chương 463: 463: Cuối Cùng Cũng Tóm Được