Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 471: 471: Đóng Kín Thành!
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân nhà họ Triệu ấy mà! Chẳng những nổi tiếng ở thành Vong Cổ mà sang tới thành Thương Lang cũng nổi danh không kém, phá Vọng Nguyệt Lâu, ác chiến với Nghiêm Khang, đánh bại Khô Sơn… Truyền thuyết quá nhiều, từng đó thời gian đủ để hắn nổi tiếng một phen.“Không phải hắn chết mất xác rồi à?”“Làm gì có, mạng lớn lắm, làm gì có chuyện chết dễ thế được”.“Chạy đến thành Thương Lang này rồi thì đừng hòng chạy, thiếu chủ thành Thương Lang chúng ta chẳng phải là người tốt đâu”.“Anh hùng đầy mưu lược”.Đa số mọi người đều khoanh tay chờ xem kịch hay.Đúng là Hán Triều không phải là người tốt.Chuyện đó, cũng không quan trọng.Quan trọng là Triệu Bân và Hán Triều có thù oán, từ rất lâu trước đó đã có rồi.“Đóng cửa thành lại cho lão tử”.Nhắc tới Hán Triều cái là Hán Triều xuất hiện ngay.Bấy giờ, hắn ta đang đứng trên con Huyết Ưng, cứ gào lên như một con chó điên, một kẻ tâm thần.Đáng sợ.Con mẹ nó quá đáng sợ.Sau khi hò hét đòi chém đòi giết chạy ra ngoài lại bị một cái chú định thân làm cho ngã ngửa, ức chịu không được.Tâm trạng khó chịu, phải tìm kẻ nào đó để trút.Triệu Bân nhà họ Triệu cũng khá là thích hợp, hắn ta đã chờ cái ngày này rất lâu.Đóng kín thành!Lời của thiếu chủ thành Thương Lang vẫn rất có trọng lượng.Sau khi ra lệnh, bốn cửa thành đông tây nam bắc đều đóng lại thật kín, có rất nhiều binh vệ đeo đao đứng trước cửa, dưới tường thành, chú truy nã, độn thổ, xuyên tường gì đó đều không dùng được.Ngoài ra còn có xe bắn nỏ xếp đầy.Ai dám bay trên trời đều sẽ bị bắn xuống đất.“Được, xong chuyện rồi”.Những người đuổi giết Triệu Bân trước đó đều trở nên im lặng.Đây là thành Thương Lang, là địa bàn của nhà Hán Triều..
Triệu Bân nhà họ Triệu ấy mà! Chẳng những nổi tiếng ở thành Vong Cổ mà sang tới thành Thương Lang cũng nổi danh không kém, phá Vọng Nguyệt Lâu, ác chiến với Nghiêm Khang, đánh bại Khô Sơn… Truyền thuyết quá nhiều, từng đó thời gian đủ để hắn nổi tiếng một phen.
“Không phải hắn chết mất xác rồi à?”
“Làm gì có, mạng lớn lắm, làm gì có chuyện chết dễ thế được”.
“Chạy đến thành Thương Lang này rồi thì đừng hòng chạy, thiếu chủ thành Thương Lang chúng ta chẳng phải là người tốt đâu”.
“Anh hùng đầy mưu lược”.
Đa số mọi người đều khoanh tay chờ xem kịch hay.
Đúng là Hán Triều không phải là người tốt.
Chuyện đó, cũng không quan trọng.
Quan trọng là Triệu Bân và Hán Triều có thù oán, từ rất lâu trước đó đã có rồi.
“Đóng cửa thành lại cho lão tử”.
Nhắc tới Hán Triều cái là Hán Triều xuất hiện ngay.
Bấy giờ, hắn ta đang đứng trên con Huyết Ưng, cứ gào lên như một con chó điên, một kẻ tâm thần.
Đáng sợ.
Con mẹ nó quá đáng sợ.
Sau khi hò hét đòi chém đòi giết chạy ra ngoài lại bị một cái chú định thân làm cho ngã ngửa, ức chịu không được.
Tâm trạng khó chịu, phải tìm kẻ nào đó để trút.
Triệu Bân nhà họ Triệu cũng khá là thích hợp, hắn ta đã chờ cái ngày này rất lâu.
Đóng kín thành!
Lời của thiếu chủ thành Thương Lang vẫn rất có trọng lượng.
Sau khi ra lệnh, bốn cửa thành đông tây nam bắc đều đóng lại thật kín, có rất nhiều binh vệ đeo đao đứng trước cửa, dưới tường thành, chú truy nã, độn thổ, xuyên tường gì đó đều không dùng được.
Ngoài ra còn có xe bắn nỏ xếp đầy.
Ai dám bay trên trời đều sẽ bị bắn xuống đất.
“Được, xong chuyện rồi”.
Những người đuổi giết Triệu Bân trước đó đều trở nên im lặng.
Đây là thành Thương Lang, là địa bàn của nhà Hán Triều.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân nhà họ Triệu ấy mà! Chẳng những nổi tiếng ở thành Vong Cổ mà sang tới thành Thương Lang cũng nổi danh không kém, phá Vọng Nguyệt Lâu, ác chiến với Nghiêm Khang, đánh bại Khô Sơn… Truyền thuyết quá nhiều, từng đó thời gian đủ để hắn nổi tiếng một phen.“Không phải hắn chết mất xác rồi à?”“Làm gì có, mạng lớn lắm, làm gì có chuyện chết dễ thế được”.“Chạy đến thành Thương Lang này rồi thì đừng hòng chạy, thiếu chủ thành Thương Lang chúng ta chẳng phải là người tốt đâu”.“Anh hùng đầy mưu lược”.Đa số mọi người đều khoanh tay chờ xem kịch hay.Đúng là Hán Triều không phải là người tốt.Chuyện đó, cũng không quan trọng.Quan trọng là Triệu Bân và Hán Triều có thù oán, từ rất lâu trước đó đã có rồi.“Đóng cửa thành lại cho lão tử”.Nhắc tới Hán Triều cái là Hán Triều xuất hiện ngay.Bấy giờ, hắn ta đang đứng trên con Huyết Ưng, cứ gào lên như một con chó điên, một kẻ tâm thần.Đáng sợ.Con mẹ nó quá đáng sợ.Sau khi hò hét đòi chém đòi giết chạy ra ngoài lại bị một cái chú định thân làm cho ngã ngửa, ức chịu không được.Tâm trạng khó chịu, phải tìm kẻ nào đó để trút.Triệu Bân nhà họ Triệu cũng khá là thích hợp, hắn ta đã chờ cái ngày này rất lâu.Đóng kín thành!Lời của thiếu chủ thành Thương Lang vẫn rất có trọng lượng.Sau khi ra lệnh, bốn cửa thành đông tây nam bắc đều đóng lại thật kín, có rất nhiều binh vệ đeo đao đứng trước cửa, dưới tường thành, chú truy nã, độn thổ, xuyên tường gì đó đều không dùng được.Ngoài ra còn có xe bắn nỏ xếp đầy.Ai dám bay trên trời đều sẽ bị bắn xuống đất.“Được, xong chuyện rồi”.Những người đuổi giết Triệu Bân trước đó đều trở nên im lặng.Đây là thành Thương Lang, là địa bàn của nhà Hán Triều..