Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 474: 474: “chúng Ta Không Vội”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Gượng gạo nhất chính là những kẻ đuổi giết Triệu Bân trước đó.Chẳng những không thể bắt được Triệu Bân mà còn bị nhốt trong thành chứ đừng nói là thoát được, bấy giờ cả cửa phòng cũng không được bước ra, Hán Diễm dàn trận lớn như thế, ý đồ rất rõ ràng, tất cả mọi người đều phải thành thật chờ đợi vệ binh tới điều tra.“Triệu Bân, đừng nấp nữa”.“Ngươi không chạy được đâu”.Tối nay Hán Triều lại đặc biệt hăng hái, chẳng những thế còn cực kỳ hào hứng, đến giờ vẫn còn đứng trên lưng Huyết Ưng bay vòng vòng, đi tới đâu la tới đó, nếu tìm được Triệu Bân sẽ lao tới đánh trước, đã nghĩ rất kỹ cách để gọi hồn tên khốn đó, chẳng mấy khi hắn lạc tới thành Thương Lang, thiếu thành chủ này tất nhiên phải làm tròn đạo chủ nhà, không nghiền xương thành tro thì không họ Hán.“Tưởng ta sợ người đấy hả”.Triệu Bân nghe thấy, cũng không ngu ngốc đến nỗi chạy ra.Chờ xem! Chẳng được bao lâu nữa binh vệ sẽ lục soát tới đây.“Vô dụng, một dám vô dụng”.Hán Triều vẫn còn đứng đó quát tháo không ngừng.Có lẽ là chờ quá lâu cộng với cơn tức bị nén trong lòng khiến tiếng hét to của hắn ta biến thành tiếng mắng, người bị mắng tất nhiên là binh vệ, dàn trận lớn như thế mà tìm mãi vẫn không thấy người đâu?“Trở về”.Hán Diễm lạnh giọng nói.Tốt xấu gì cũng là thiếu chủ của thành, vậy mà lại mắng binh lính của phụ thân mình như thế à?Hán Triều lập tức im hơi lặng tiếng.Dù thế vẫn không thể che giấu được sự thật hắn ta đã mắng binh vệ, lời của hắn khiến các binh vệ khó chịu, thành Thương Lang lớn như vậy, tìm người chẳng khác gì mò kim đáy bể, ngươi trâu bò thế thì cứ tự đi mà tìm.Không có phụ thân Hán Diễm nhà ngươi, nếu ngươi không phải là thiếu chủ thì chắc đã bị đánh chết tám trăm lần rồi.“Không vội”.“Chúng ta không vội”.Binh vệ lại càng ăn ý với nhau hơn, lẽ ra đang nghiêm túc tìm kiếm, nghe lời Hán Triều nói xong thì chẳng thèm đi nữa, vừa tìm vừa tán gẫu với nhau, trông chẳng khác gì đang tản bộ, tất cả đều là những người tàn nhẫn ăn nằm trên chiến trường, không thể lọt tai mấy lời gào thét đó.Mắng bọn ta á?Thế thì ngươi cứ thong thả ở đó mà chờ đi!Khỏi cần phải nói, bọn họ càng lười biếng thì Triệu Bân lại càng có nhiều thời gian để th* d*c hơn, mỗi lần có nguy cơ thì hắn lại càng chuyên nghiệp, từng lá bùa được vẽ đều được dồn lại, đến lúc quan trọng có thể cứu lấy mạng sống.Màn đêm dài dằng dặc lặng lẽ trôi qua..

Gượng gạo nhất chính là những kẻ đuổi giết Triệu Bân trước đó.

Chẳng những không thể bắt được Triệu Bân mà còn bị nhốt trong thành chứ đừng nói là thoát được, bấy giờ cả cửa phòng cũng không được bước ra, Hán Diễm dàn trận lớn như thế, ý đồ rất rõ ràng, tất cả mọi người đều phải thành thật chờ đợi vệ binh tới điều tra.

“Triệu Bân, đừng nấp nữa”.

“Ngươi không chạy được đâu”.

Tối nay Hán Triều lại đặc biệt hăng hái, chẳng những thế còn cực kỳ hào hứng, đến giờ vẫn còn đứng trên lưng Huyết Ưng bay vòng vòng, đi tới đâu la tới đó, nếu tìm được Triệu Bân sẽ lao tới đánh trước, đã nghĩ rất kỹ cách để gọi hồn tên khốn đó, chẳng mấy khi hắn lạc tới thành Thương Lang, thiếu thành chủ này tất nhiên phải làm tròn đạo chủ nhà, không nghiền xương thành tro thì không họ Hán.

“Tưởng ta sợ người đấy hả”.

Triệu Bân nghe thấy, cũng không ngu ngốc đến nỗi chạy ra.

Chờ xem! Chẳng được bao lâu nữa binh vệ sẽ lục soát tới đây.

“Vô dụng, một dám vô dụng”.

Hán Triều vẫn còn đứng đó quát tháo không ngừng.

Có lẽ là chờ quá lâu cộng với cơn tức bị nén trong lòng khiến tiếng hét to của hắn ta biến thành tiếng mắng, người bị mắng tất nhiên là binh vệ, dàn trận lớn như thế mà tìm mãi vẫn không thấy người đâu?

“Trở về”.

Hán Diễm lạnh giọng nói.

Tốt xấu gì cũng là thiếu chủ của thành, vậy mà lại mắng binh lính của phụ thân mình như thế à?

Hán Triều lập tức im hơi lặng tiếng.

Dù thế vẫn không thể che giấu được sự thật hắn ta đã mắng binh vệ, lời của hắn khiến các binh vệ khó chịu, thành Thương Lang lớn như vậy, tìm người chẳng khác gì mò kim đáy bể, ngươi trâu bò thế thì cứ tự đi mà tìm.

Không có phụ thân Hán Diễm nhà ngươi, nếu ngươi không phải là thiếu chủ thì chắc đã bị đánh chết tám trăm lần rồi.

“Không vội”.

“Chúng ta không vội”.

Binh vệ lại càng ăn ý với nhau hơn, lẽ ra đang nghiêm túc tìm kiếm, nghe lời Hán Triều nói xong thì chẳng thèm đi nữa, vừa tìm vừa tán gẫu với nhau, trông chẳng khác gì đang tản bộ, tất cả đều là những người tàn nhẫn ăn nằm trên chiến trường, không thể lọt tai mấy lời gào thét đó.

Mắng bọn ta á?

Thế thì ngươi cứ thong thả ở đó mà chờ đi!

Khỏi cần phải nói, bọn họ càng lười biếng thì Triệu Bân lại càng có nhiều thời gian để th* d*c hơn, mỗi lần có nguy cơ thì hắn lại càng chuyên nghiệp, từng lá bùa được vẽ đều được dồn lại, đến lúc quan trọng có thể cứu lấy mạng sống.

Màn đêm dài dằng dặc lặng lẽ trôi qua.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Gượng gạo nhất chính là những kẻ đuổi giết Triệu Bân trước đó.Chẳng những không thể bắt được Triệu Bân mà còn bị nhốt trong thành chứ đừng nói là thoát được, bấy giờ cả cửa phòng cũng không được bước ra, Hán Diễm dàn trận lớn như thế, ý đồ rất rõ ràng, tất cả mọi người đều phải thành thật chờ đợi vệ binh tới điều tra.“Triệu Bân, đừng nấp nữa”.“Ngươi không chạy được đâu”.Tối nay Hán Triều lại đặc biệt hăng hái, chẳng những thế còn cực kỳ hào hứng, đến giờ vẫn còn đứng trên lưng Huyết Ưng bay vòng vòng, đi tới đâu la tới đó, nếu tìm được Triệu Bân sẽ lao tới đánh trước, đã nghĩ rất kỹ cách để gọi hồn tên khốn đó, chẳng mấy khi hắn lạc tới thành Thương Lang, thiếu thành chủ này tất nhiên phải làm tròn đạo chủ nhà, không nghiền xương thành tro thì không họ Hán.“Tưởng ta sợ người đấy hả”.Triệu Bân nghe thấy, cũng không ngu ngốc đến nỗi chạy ra.Chờ xem! Chẳng được bao lâu nữa binh vệ sẽ lục soát tới đây.“Vô dụng, một dám vô dụng”.Hán Triều vẫn còn đứng đó quát tháo không ngừng.Có lẽ là chờ quá lâu cộng với cơn tức bị nén trong lòng khiến tiếng hét to của hắn ta biến thành tiếng mắng, người bị mắng tất nhiên là binh vệ, dàn trận lớn như thế mà tìm mãi vẫn không thấy người đâu?“Trở về”.Hán Diễm lạnh giọng nói.Tốt xấu gì cũng là thiếu chủ của thành, vậy mà lại mắng binh lính của phụ thân mình như thế à?Hán Triều lập tức im hơi lặng tiếng.Dù thế vẫn không thể che giấu được sự thật hắn ta đã mắng binh vệ, lời của hắn khiến các binh vệ khó chịu, thành Thương Lang lớn như vậy, tìm người chẳng khác gì mò kim đáy bể, ngươi trâu bò thế thì cứ tự đi mà tìm.Không có phụ thân Hán Diễm nhà ngươi, nếu ngươi không phải là thiếu chủ thì chắc đã bị đánh chết tám trăm lần rồi.“Không vội”.“Chúng ta không vội”.Binh vệ lại càng ăn ý với nhau hơn, lẽ ra đang nghiêm túc tìm kiếm, nghe lời Hán Triều nói xong thì chẳng thèm đi nữa, vừa tìm vừa tán gẫu với nhau, trông chẳng khác gì đang tản bộ, tất cả đều là những người tàn nhẫn ăn nằm trên chiến trường, không thể lọt tai mấy lời gào thét đó.Mắng bọn ta á?Thế thì ngươi cứ thong thả ở đó mà chờ đi!Khỏi cần phải nói, bọn họ càng lười biếng thì Triệu Bân lại càng có nhiều thời gian để th* d*c hơn, mỗi lần có nguy cơ thì hắn lại càng chuyên nghiệp, từng lá bùa được vẽ đều được dồn lại, đến lúc quan trọng có thể cứu lấy mạng sống.Màn đêm dài dằng dặc lặng lẽ trôi qua..

Chương 474: 474: “chúng Ta Không Vội”