Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 480: 480: Ngươi Biết Tội Chưa
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Yên lặng cũng chính là một loại uy h**p rất đáng sợ.Hán Diễm sợ đến mức toàn thân run lẩy bẩy.Quản gia bên cạnh thành chủ cũng toát mồ hôi lạnh, không dám động đậy.Thứ mà Triệu Bân muốn chính là bầu không khí này.Vẫn là câu nói kia, các người đã phạm vào tội gì thì cứ tự mình nghĩ lại đi.Điều đó khiến cho Hán Diễm bị một phen lúng túng.Chuyện gì đã chọc đến vị bên trong kia vậy?Hay là nói, ngày thường chuyện khuất tất mà lão ta làm quá nhiều, cho nên hôm nay mới bị bắt đằng chuôi?Đối phương không nói rõ, lão ta cũng không dám hỏi nhiều.Dù sao thì...!lão ta cũng có tội.Đêm dần sâu, bầu không khí tĩnh lặng càng lúc càng trở nên đáng sợ.Đối với Triệu Bân mà nói, ánh trăng tối nay rất đẹp.Còn đối với Hán Diễm mà nói, chỉ một cơn gió nhẹ thổi qua cũng khiến cho lão ta cảm thấy lạnh như băng, mỗi một cái chớp mắt đều khiến cho lão ta cảm thấy đau khổ, một lần quỳ xuống này chẳng khác nào đang quỳ xuống trước Quỷ Môn Quan, bất cứ lức nào cũng có thể bị ném vào Cửu U tăm tối.Ngài...!xin ngài hãy nói gì đó đi chứ!Lão ta tự nhủ, cho dù đó chỉ là hy vọng xa vời, nhưng nếu như vị trong kia còn không lên tiếng thì lão ta sẽ vỡ tim mà chết mất."Ngươi biết tội chưa?"Trải qua hồi lâu yên lặng, cuối cùng Triệu Bân mới lên tiếng lần nữa."Biết tội, vãn bối biết tội"."Vậy ngươi trở về tự viết ra tội trạng của mình đi, ngày mai mang tới gặp lão phu"."Viết, vãn bối quay về nhất định sẽ viết".Hán Diễm như được đại xá, cảm kích đến mức rơi nước mắt.Phải cảm kích đến mức rơi nước mắt là đúng rồi! Đó là bởi vì trong lời nói của Triệu Bân đã có ý tứ bắc cho lão ta một bậc thang để leo xuống, thân là thành chủ một thành, làm sao lão ta có thể không nghe ra được!Đã hiểu được ý tứ, tất nhiên lão ta sẽ ngoan ngoãn làm theo.Ngày mai lúc tới đây nộp lên bảng tội trạng của mình, lão ta còn phải thuận tiện nộp lên thứ khác, ví dụ như vàng bạc hay đan dược.Để có thể khiến cho lão tiền bối vui vẻ, cho dù lão ta có phải bỏ ra thứ gì thì cũng không thành vấn đề.Hán Diễm đã rời đi.Quản gia của thành chủ cũng rời đi, rất cung kính lui ra ngoài..
Yên lặng cũng chính là một loại uy h**p rất đáng sợ.
Hán Diễm sợ đến mức toàn thân run lẩy bẩy.
Quản gia bên cạnh thành chủ cũng toát mồ hôi lạnh, không dám động đậy.
Thứ mà Triệu Bân muốn chính là bầu không khí này.
Vẫn là câu nói kia, các người đã phạm vào tội gì thì cứ tự mình nghĩ lại đi.
Điều đó khiến cho Hán Diễm bị một phen lúng túng.
Chuyện gì đã chọc đến vị bên trong kia vậy?
Hay là nói, ngày thường chuyện khuất tất mà lão ta làm quá nhiều, cho nên hôm nay mới bị bắt đằng chuôi?
Đối phương không nói rõ, lão ta cũng không dám hỏi nhiều.
Dù sao thì...!lão ta cũng có tội.
Đêm dần sâu, bầu không khí tĩnh lặng càng lúc càng trở nên đáng sợ.
Đối với Triệu Bân mà nói, ánh trăng tối nay rất đẹp.
Còn đối với Hán Diễm mà nói, chỉ một cơn gió nhẹ thổi qua cũng khiến cho lão ta cảm thấy lạnh như băng, mỗi một cái chớp mắt đều khiến cho lão ta cảm thấy đau khổ, một lần quỳ xuống này chẳng khác nào đang quỳ xuống trước Quỷ Môn Quan, bất cứ lức nào cũng có thể bị ném vào Cửu U tăm tối.
Ngài...!xin ngài hãy nói gì đó đi chứ!
Lão ta tự nhủ, cho dù đó chỉ là hy vọng xa vời, nhưng nếu như vị trong kia còn không lên tiếng thì lão ta sẽ vỡ tim mà chết mất.
"Ngươi biết tội chưa?"
Trải qua hồi lâu yên lặng, cuối cùng Triệu Bân mới lên tiếng lần nữa.
"Biết tội, vãn bối biết tội".
"Vậy ngươi trở về tự viết ra tội trạng của mình đi, ngày mai mang tới gặp lão phu".
"Viết, vãn bối quay về nhất định sẽ viết".
Hán Diễm như được đại xá, cảm kích đến mức rơi nước mắt.
Phải cảm kích đến mức rơi nước mắt là đúng rồi! Đó là bởi vì trong lời nói của Triệu Bân đã có ý tứ bắc cho lão ta một bậc thang để leo xuống, thân là thành chủ một thành, làm sao lão ta có thể không nghe ra được!
Đã hiểu được ý tứ, tất nhiên lão ta sẽ ngoan ngoãn làm theo.
Ngày mai lúc tới đây nộp lên bảng tội trạng của mình, lão ta còn phải thuận tiện nộp lên thứ khác, ví dụ như vàng bạc hay đan dược.
Để có thể khiến cho lão tiền bối vui vẻ, cho dù lão ta có phải bỏ ra thứ gì thì cũng không thành vấn đề.
Hán Diễm đã rời đi.
Quản gia của thành chủ cũng rời đi, rất cung kính lui ra ngoài.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Yên lặng cũng chính là một loại uy h**p rất đáng sợ.Hán Diễm sợ đến mức toàn thân run lẩy bẩy.Quản gia bên cạnh thành chủ cũng toát mồ hôi lạnh, không dám động đậy.Thứ mà Triệu Bân muốn chính là bầu không khí này.Vẫn là câu nói kia, các người đã phạm vào tội gì thì cứ tự mình nghĩ lại đi.Điều đó khiến cho Hán Diễm bị một phen lúng túng.Chuyện gì đã chọc đến vị bên trong kia vậy?Hay là nói, ngày thường chuyện khuất tất mà lão ta làm quá nhiều, cho nên hôm nay mới bị bắt đằng chuôi?Đối phương không nói rõ, lão ta cũng không dám hỏi nhiều.Dù sao thì...!lão ta cũng có tội.Đêm dần sâu, bầu không khí tĩnh lặng càng lúc càng trở nên đáng sợ.Đối với Triệu Bân mà nói, ánh trăng tối nay rất đẹp.Còn đối với Hán Diễm mà nói, chỉ một cơn gió nhẹ thổi qua cũng khiến cho lão ta cảm thấy lạnh như băng, mỗi một cái chớp mắt đều khiến cho lão ta cảm thấy đau khổ, một lần quỳ xuống này chẳng khác nào đang quỳ xuống trước Quỷ Môn Quan, bất cứ lức nào cũng có thể bị ném vào Cửu U tăm tối.Ngài...!xin ngài hãy nói gì đó đi chứ!Lão ta tự nhủ, cho dù đó chỉ là hy vọng xa vời, nhưng nếu như vị trong kia còn không lên tiếng thì lão ta sẽ vỡ tim mà chết mất."Ngươi biết tội chưa?"Trải qua hồi lâu yên lặng, cuối cùng Triệu Bân mới lên tiếng lần nữa."Biết tội, vãn bối biết tội"."Vậy ngươi trở về tự viết ra tội trạng của mình đi, ngày mai mang tới gặp lão phu"."Viết, vãn bối quay về nhất định sẽ viết".Hán Diễm như được đại xá, cảm kích đến mức rơi nước mắt.Phải cảm kích đến mức rơi nước mắt là đúng rồi! Đó là bởi vì trong lời nói của Triệu Bân đã có ý tứ bắc cho lão ta một bậc thang để leo xuống, thân là thành chủ một thành, làm sao lão ta có thể không nghe ra được!Đã hiểu được ý tứ, tất nhiên lão ta sẽ ngoan ngoãn làm theo.Ngày mai lúc tới đây nộp lên bảng tội trạng của mình, lão ta còn phải thuận tiện nộp lên thứ khác, ví dụ như vàng bạc hay đan dược.Để có thể khiến cho lão tiền bối vui vẻ, cho dù lão ta có phải bỏ ra thứ gì thì cũng không thành vấn đề.Hán Diễm đã rời đi.Quản gia của thành chủ cũng rời đi, rất cung kính lui ra ngoài..