Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 485: 485: Hắn Lừa Gạt Thật Tài Tình

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Có hai bụi hoa Hồn Linh thì cơ hội sống lại sẽ tăng lên rất nhiều".Nguyệt Thần nhàn nhạt nói."Phải vậy chứ, trong lòng ta cảm thấy tốt hơn nhiều rồi".Triệu Bân lại cười, gom ngân phiếu và đan dược lại.Hán Diễm đúng là quá hào phóng, bụi hoa Hồn Linh này cho dù có tiền cũng không thể nào mua được.Nguyệt Thần tặc lưỡi.Phàm giới nhỏ nhoi lại có tận hai bụi hoa Hồn Linh, thật con mẹ nó bất ngờ."Đáng giá".Triệu Bân cười ha hả đứng dậy.Hắn lừa gạt thật tài tình.Vèo!Trước khi hắn nhấc chân lên, hắn nhìn thấy một bóng trắng xuyên tường đi vào.Triệu Bân chỉ cảm thấy như trước mặt vừa xuất hiện một bóng ma lướt qua, thì trong phòng liền có thêm một người.Người đó là một thanh niên mặc quần áo trắng trông như thư sinh, không quá cao, dáng người hơi mảnh khảnh, đôi lông mày thanh tú, đặc biệt là đôi mắt trong veo như nước, tựa hồ như không vướng chút bụi trần nào."Có thể thi triển khí tức cảnh giới Thiên Võ, Triệu gia, Triệu Bân...!quả nhiên phi thường".Thư sinh nhỏ mỉm cười, không hề khách khí liếc nhìn Triệu Bân từ trên xuống dưới, từ khi vào phòng liền đi lại nhìn xung quanh, lúc đi ngang qua bàn còn cầm lên một tách trà,.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Có hai bụi hoa Hồn Linh thì cơ hội sống lại sẽ tăng lên rất nhiều".

Nguyệt Thần nhàn nhạt nói.

"Phải vậy chứ, trong lòng ta cảm thấy tốt hơn nhiều rồi".

Triệu Bân lại cười, gom ngân phiếu và đan dược lại.

Hán Diễm đúng là quá hào phóng, bụi hoa Hồn Linh này cho dù có tiền cũng không thể nào mua được.

Nguyệt Thần tặc lưỡi.

Phàm giới nhỏ nhoi lại có tận hai bụi hoa Hồn Linh, thật con mẹ nó bất ngờ.

"Đáng giá".

Triệu Bân cười ha hả đứng dậy.

Hắn lừa gạt thật tài tình.

Vèo!

Trước khi hắn nhấc chân lên, hắn nhìn thấy một bóng trắng xuyên tường đi vào.

Triệu Bân chỉ cảm thấy như trước mặt vừa xuất hiện một bóng ma lướt qua, thì trong phòng liền có thêm một người.

Người đó là một thanh niên mặc quần áo trắng trông như thư sinh, không quá cao, dáng người hơi mảnh khảnh, đôi lông mày thanh tú, đặc biệt là đôi mắt trong veo như nước, tựa hồ như không vướng chút bụi trần nào.

"Có thể thi triển khí tức cảnh giới Thiên Võ, Triệu gia, Triệu Bân...!quả nhiên phi thường".

Thư sinh nhỏ mỉm cười, không hề khách khí liếc nhìn Triệu Bân từ trên xuống dưới, từ khi vào phòng liền đi lại nhìn xung quanh, lúc đi ngang qua bàn còn cầm lên một tách trà,

Image removed.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Có hai bụi hoa Hồn Linh thì cơ hội sống lại sẽ tăng lên rất nhiều".Nguyệt Thần nhàn nhạt nói."Phải vậy chứ, trong lòng ta cảm thấy tốt hơn nhiều rồi".Triệu Bân lại cười, gom ngân phiếu và đan dược lại.Hán Diễm đúng là quá hào phóng, bụi hoa Hồn Linh này cho dù có tiền cũng không thể nào mua được.Nguyệt Thần tặc lưỡi.Phàm giới nhỏ nhoi lại có tận hai bụi hoa Hồn Linh, thật con mẹ nó bất ngờ."Đáng giá".Triệu Bân cười ha hả đứng dậy.Hắn lừa gạt thật tài tình.Vèo!Trước khi hắn nhấc chân lên, hắn nhìn thấy một bóng trắng xuyên tường đi vào.Triệu Bân chỉ cảm thấy như trước mặt vừa xuất hiện một bóng ma lướt qua, thì trong phòng liền có thêm một người.Người đó là một thanh niên mặc quần áo trắng trông như thư sinh, không quá cao, dáng người hơi mảnh khảnh, đôi lông mày thanh tú, đặc biệt là đôi mắt trong veo như nước, tựa hồ như không vướng chút bụi trần nào."Có thể thi triển khí tức cảnh giới Thiên Võ, Triệu gia, Triệu Bân...!quả nhiên phi thường".Thư sinh nhỏ mỉm cười, không hề khách khí liếc nhìn Triệu Bân từ trên xuống dưới, từ khi vào phòng liền đi lại nhìn xung quanh, lúc đi ngang qua bàn còn cầm lên một tách trà,.

Chương 485: 485: Hắn Lừa Gạt Thật Tài Tình