Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 491: 491: “đôi Ta Đúng Là Có Duyên Nhỉ!”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Quản sự búng tay đốt lá bùa.“Nếu hắn là đồ đệ của Hồng Uyên, đâu đến mức chật vật như bây giờ”.Hán Diễm cười khẩy thêm lần nữa, một tên võ tu Chân Linh quèn, mà lại là đồ đệ của Hồng Uyên? Lừa ai thế hả?“Ừm, không sai”.“Lục soát, tiếp tục lục soát”.Hán Diễm hô lên đầy kiên quyết, không bắt được Triệu Bân thì không chịu thôi.“Đám người bên ngoài thành…”“Không có mệnh lệnh của ta, không một ai được vào thành”.Lời nói của Hán Diễm thể hiện rõ tôn nghiêm và uy thế của thành chủ.Lão ta đang bực đây này! Nếu cứ cố đối đầu, lão ta cũng không ngại đại khai sát giới.Đây là thành Thương Lang, đây là địa bàn của lão ta.“Triệu Bân, làm con rùa rụt cổ hả?”Hán Diễm tức giận, Hán Triều cũng không chịu yên, hắn ta cưỡi trên lưng huyết ưng, liên tục chao liệng trên bầu trời thành Thương Lang.Hắn ta không mắng binh lính nữa mà đổi sang chửi mắng Triệu Bân.Chiêu khích tướng này tuy hơi cùi, nhưng lỡ nó có tác dụng thì sao?Chủ yếu là hắn ta thấy khó ở nên dùng cách này để trút giận.Hắt xì!Trên mỏm núi ngoài thành, Triệu Bân lại hắt hơi thêm lần nữa.Nếu nhìn từ góc độ của Thượng đế thì chuyện này chỉ là sai lầm ngẫu nhiên: chuyện Dương Hùng biết thì Hán Diễm không biết, chuyện Hán Diễm biết thì Dương Hùng không biết, mà người biết rõ mười mươi là Triệu Bân.Bí mật mà hắn không muốn tiết lộ ra ngoài đã bị Dương Hùng tiết lộ, nhưng nực cười ở chỗ Hán Diễm không tin.Cũng phải trách lão ta, nếu chịu nói sớm thì đâu rắc rối thế này.Lúc này đây, cục diện càng thêm khôi hài.Hán Diễm tìm Triệu Bân khắp nơi, Dương Hùng chỉ biết trơ mắt chờ lão ta thả người, chẳng ai biết Triệu Bân đang ở ngoài thành thưởng thức ánh trăng kìa?Cạc! Cạc!Hai tiếng chim ưng kêu vang vọng khắp bầu trời khi có thêm hai con chim to nữa bay sượt qua, hóa ra là hai con diều hâu, tốc độ cực kỳ nhanh.Khi Triệu Bân nhìn sang, diều hâu đã lao qua mỏm núi, bên trái là một thanh niên còn bên phải là một ông lão.“Đôi ta đúng là có duyên nhỉ!”Đôi mắt Triệu Bân lóe sáng, nhìn chằm chằm vào chàng thanh niên kia.Là một người quen: Hoa Dương.Ngày đó, ở phủ thành chủ, chính gã đã dùng kim châm tẩm độc định ám sát hắn.Không ngờ tên này cũng chạy tới đây hóng chuyện..

Quản sự búng tay đốt lá bùa.

“Nếu hắn là đồ đệ của Hồng Uyên, đâu đến mức chật vật như bây giờ”.

Hán Diễm cười khẩy thêm lần nữa, một tên võ tu Chân Linh quèn, mà lại là đồ đệ của Hồng Uyên? Lừa ai thế hả?

“Ừm, không sai”.

“Lục soát, tiếp tục lục soát”.

Hán Diễm hô lên đầy kiên quyết, không bắt được Triệu Bân thì không chịu thôi.

“Đám người bên ngoài thành…”

“Không có mệnh lệnh của ta, không một ai được vào thành”.

Lời nói của Hán Diễm thể hiện rõ tôn nghiêm và uy thế của thành chủ.

Lão ta đang bực đây này! Nếu cứ cố đối đầu, lão ta cũng không ngại đại khai sát giới.

Đây là thành Thương Lang, đây là địa bàn của lão ta.

“Triệu Bân, làm con rùa rụt cổ hả?”

Hán Diễm tức giận, Hán Triều cũng không chịu yên, hắn ta cưỡi trên lưng huyết ưng, liên tục chao liệng trên bầu trời thành Thương Lang.

Hắn ta không mắng binh lính nữa mà đổi sang chửi mắng Triệu Bân.

Chiêu khích tướng này tuy hơi cùi, nhưng lỡ nó có tác dụng thì sao?

Chủ yếu là hắn ta thấy khó ở nên dùng cách này để trút giận.

Hắt xì!

Trên mỏm núi ngoài thành, Triệu Bân lại hắt hơi thêm lần nữa.

Nếu nhìn từ góc độ của Thượng đế thì chuyện này chỉ là sai lầm ngẫu nhiên: chuyện Dương Hùng biết thì Hán Diễm không biết, chuyện Hán Diễm biết thì Dương Hùng không biết, mà người biết rõ mười mươi là Triệu Bân.

Bí mật mà hắn không muốn tiết lộ ra ngoài đã bị Dương Hùng tiết lộ, nhưng nực cười ở chỗ Hán Diễm không tin.

Cũng phải trách lão ta, nếu chịu nói sớm thì đâu rắc rối thế này.

Lúc này đây, cục diện càng thêm khôi hài.

Hán Diễm tìm Triệu Bân khắp nơi, Dương Hùng chỉ biết trơ mắt chờ lão ta thả người, chẳng ai biết Triệu Bân đang ở ngoài thành thưởng thức ánh trăng kìa?

Cạc! Cạc!

Hai tiếng chim ưng kêu vang vọng khắp bầu trời khi có thêm hai con chim to nữa bay sượt qua, hóa ra là hai con diều hâu, tốc độ cực kỳ nhanh.

Khi Triệu Bân nhìn sang, diều hâu đã lao qua mỏm núi, bên trái là một thanh niên còn bên phải là một ông lão.

“Đôi ta đúng là có duyên nhỉ!”

Đôi mắt Triệu Bân lóe sáng, nhìn chằm chằm vào chàng thanh niên kia.

Là một người quen: Hoa Dương.

Ngày đó, ở phủ thành chủ, chính gã đã dùng kim châm tẩm độc định ám sát hắn.

Không ngờ tên này cũng chạy tới đây hóng chuyện.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Quản sự búng tay đốt lá bùa.“Nếu hắn là đồ đệ của Hồng Uyên, đâu đến mức chật vật như bây giờ”.Hán Diễm cười khẩy thêm lần nữa, một tên võ tu Chân Linh quèn, mà lại là đồ đệ của Hồng Uyên? Lừa ai thế hả?“Ừm, không sai”.“Lục soát, tiếp tục lục soát”.Hán Diễm hô lên đầy kiên quyết, không bắt được Triệu Bân thì không chịu thôi.“Đám người bên ngoài thành…”“Không có mệnh lệnh của ta, không một ai được vào thành”.Lời nói của Hán Diễm thể hiện rõ tôn nghiêm và uy thế của thành chủ.Lão ta đang bực đây này! Nếu cứ cố đối đầu, lão ta cũng không ngại đại khai sát giới.Đây là thành Thương Lang, đây là địa bàn của lão ta.“Triệu Bân, làm con rùa rụt cổ hả?”Hán Diễm tức giận, Hán Triều cũng không chịu yên, hắn ta cưỡi trên lưng huyết ưng, liên tục chao liệng trên bầu trời thành Thương Lang.Hắn ta không mắng binh lính nữa mà đổi sang chửi mắng Triệu Bân.Chiêu khích tướng này tuy hơi cùi, nhưng lỡ nó có tác dụng thì sao?Chủ yếu là hắn ta thấy khó ở nên dùng cách này để trút giận.Hắt xì!Trên mỏm núi ngoài thành, Triệu Bân lại hắt hơi thêm lần nữa.Nếu nhìn từ góc độ của Thượng đế thì chuyện này chỉ là sai lầm ngẫu nhiên: chuyện Dương Hùng biết thì Hán Diễm không biết, chuyện Hán Diễm biết thì Dương Hùng không biết, mà người biết rõ mười mươi là Triệu Bân.Bí mật mà hắn không muốn tiết lộ ra ngoài đã bị Dương Hùng tiết lộ, nhưng nực cười ở chỗ Hán Diễm không tin.Cũng phải trách lão ta, nếu chịu nói sớm thì đâu rắc rối thế này.Lúc này đây, cục diện càng thêm khôi hài.Hán Diễm tìm Triệu Bân khắp nơi, Dương Hùng chỉ biết trơ mắt chờ lão ta thả người, chẳng ai biết Triệu Bân đang ở ngoài thành thưởng thức ánh trăng kìa?Cạc! Cạc!Hai tiếng chim ưng kêu vang vọng khắp bầu trời khi có thêm hai con chim to nữa bay sượt qua, hóa ra là hai con diều hâu, tốc độ cực kỳ nhanh.Khi Triệu Bân nhìn sang, diều hâu đã lao qua mỏm núi, bên trái là một thanh niên còn bên phải là một ông lão.“Đôi ta đúng là có duyên nhỉ!”Đôi mắt Triệu Bân lóe sáng, nhìn chằm chằm vào chàng thanh niên kia.Là một người quen: Hoa Dương.Ngày đó, ở phủ thành chủ, chính gã đã dùng kim châm tẩm độc định ám sát hắn.Không ngờ tên này cũng chạy tới đây hóng chuyện..

Chương 491: 491: “đôi Ta Đúng Là Có Duyên Nhỉ!”