Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 495: 495: Đúng Là Đã Đánh Giá Ngươi Hơi Thấp Rồi

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Mười mấy lá bùa nổ, nổ cho ngươi banh xác luôn.Nhưng điều lạ lùng là bùa không nổ.Nói cho đúng hơn, trên người Hoa Dương có ấn chú chống nổ.“Cũng rất đặc biệt nhỉ!”, Triệu Bân cảm thán.Đệ tử của Thiên Tông quả nhiên không phải chỉ để nói chơi.Uỳnh!Hoa Dương cuối cùng cũng tiếp đất, nhưng gã không ngốc, ngay trước khi tiếp đất đã vung một chưởng vào nền đất, dùng phản lực của chưởng này để hóa giải tình thế rơi xuống, nếu không, chắc chắn gã sẽ ngã đến tàn phế.Phụt!Theo sau gã là con diều hâu kia, ngã xuống đất mà máu me lênh láng.“Hoa huynh, đã lâu không gặp!”Triệu Bân cười tươi hơn hớn, chậm rãi bước ra.“Triệu Bân, đúng là đã đánh giá ngươi hơi thấp rồi”.Hoa Dương nhếch môi, tuy ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt, nhưng câu nói này cũng xuất phát từ tận đáy lòng.Thương Lang đã đóng thành mà Triệu Bân vẫn chạy ra ngoài được, không chỉ khiến gã bất ngờ mà còn khiến gã mừng thầm, bởi vì Triệu Bân đúng là một bảo bối.Nếu bắt được, chắc chắn sẽ bới ra được không ít thứ hay ho, đã vậy còn không ai tranh giành với gã.Chiến lợi phẩm mà, nuốt trọn vẫn tốt hơn.Cảnh giới Chân Linh đạt đỉnh đối đầu với võ tu Chân Linh tầng năm, gã có lý nào để thua ?"Thù mới hận cũ, hãy thanh toán một lần đi".Triệu Bân cười nói, hắn cũng muốn xem thử đệ tử Thiên Tông có bản lĩnh gì."Được".Hoa Dương cười lớn, gã dậm chân một cái, từng tấc đất dưới chân liền biến thành hàn băng, ngay cả đá cuội, cỏ cây, đầm nước cũng đều bị hàn băng bao trùm, sau đó nát thành từng mảnh vụn."Chân lực hàn băng".Triệu Bân nhíu mày, dường như đã nhận ra.Thành thật mà nói, hắn cũng có chút bất ngờ, hắn chỉ biết Hoa Dương thuộc âm hàn, nhưng cũng không biết gã có chân lực hàn băng, trạng thái chân nguyên này quả là cực kỳ kinh khủng.Lỡ như bị trúng chiêu và bị đông thành băng đá thì chỉ cần gõ một cái là hắn sẽ nát vụn.Trong chớp mắt, hàn băng đã lan tràn tới, bàn chân và cổ chân của hắn cũng đã bị đóng băng, hơn nữa, hàn băng vẫn tiếp tục dâng lên cao, rất nhanh hắn sẽ bị đóng băng toàn thân, tứ chi xương cốt, lục phủ ngũ tạng, kỳ kinh bát mạch cũng sẽ bị đông thành băng đá."Cảm giác tốt không?"Hoa Dương cười gian ác, Triệu Bân đã phải đứng yên tại chỗ, còn gã thì từng bước một đi tới, trong tay còn hóa ra một thanh kiếm hàn băng, khí lạnh quanh quẩn thân kiếm, ánh sáng b*n r* bốn phía, uy thế càng lúc càng áp sát."Cũng được".Triệu Bân vừa nói vừa dẫn động địa hỏa, khiến cho hàn băng dần dần tan chảy, địa hỏa cũng mạnh mẽ tiêu diệt khí lạnh quẩn quanh thân hắn, nhưng nếu thật sự muốn bàn về cấp bậc thì địa hỏa của hắn còn kém xa chân lực hàn băng, nếu để thân thể bị đông lại hơn phân nửa thì hắn cũng sẽ không có cách nào làm tan chảy."Đừng vội, còn nữa".Hoa Dương vung kiếm, cách không nhắm vào Triệu Bân.Đột nhiên, một luồng khí hàn băng cuộn trào..

Mười mấy lá bùa nổ, nổ cho ngươi banh xác luôn.

Nhưng điều lạ lùng là bùa không nổ.

Nói cho đúng hơn, trên người Hoa Dương có ấn chú chống nổ.

“Cũng rất đặc biệt nhỉ!”, Triệu Bân cảm thán.

Đệ tử của Thiên Tông quả nhiên không phải chỉ để nói chơi.

Uỳnh!

Hoa Dương cuối cùng cũng tiếp đất, nhưng gã không ngốc, ngay trước khi tiếp đất đã vung một chưởng vào nền đất, dùng phản lực của chưởng này để hóa giải tình thế rơi xuống, nếu không, chắc chắn gã sẽ ngã đến tàn phế.

Phụt!

Theo sau gã là con diều hâu kia, ngã xuống đất mà máu me lênh láng.

“Hoa huynh, đã lâu không gặp!”

Triệu Bân cười tươi hơn hớn, chậm rãi bước ra.

“Triệu Bân, đúng là đã đánh giá ngươi hơi thấp rồi”.

Hoa Dương nhếch môi, tuy ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt, nhưng câu nói này cũng xuất phát từ tận đáy lòng.

Thương Lang đã đóng thành mà Triệu Bân vẫn chạy ra ngoài được, không chỉ khiến gã bất ngờ mà còn khiến gã mừng thầm, bởi vì Triệu Bân đúng là một bảo bối.

Nếu bắt được, chắc chắn sẽ bới ra được không ít thứ hay ho, đã vậy còn không ai tranh giành với gã.

Chiến lợi phẩm mà, nuốt trọn vẫn tốt hơn.

Cảnh giới Chân Linh đạt đỉnh đối đầu với võ tu Chân Linh tầng năm, gã có lý nào để thua ?

"Thù mới hận cũ, hãy thanh toán một lần đi".

Triệu Bân cười nói, hắn cũng muốn xem thử đệ tử Thiên Tông có bản lĩnh gì.

"Được".

Hoa Dương cười lớn, gã dậm chân một cái, từng tấc đất dưới chân liền biến thành hàn băng, ngay cả đá cuội, cỏ cây, đầm nước cũng đều bị hàn băng bao trùm, sau đó nát thành từng mảnh vụn.

"Chân lực hàn băng".

Triệu Bân nhíu mày, dường như đã nhận ra.

Thành thật mà nói, hắn cũng có chút bất ngờ, hắn chỉ biết Hoa Dương thuộc âm hàn, nhưng cũng không biết gã có chân lực hàn băng, trạng thái chân nguyên này quả là cực kỳ kinh khủng.

Lỡ như bị trúng chiêu và bị đông thành băng đá thì chỉ cần gõ một cái là hắn sẽ nát vụn.

Trong chớp mắt, hàn băng đã lan tràn tới, bàn chân và cổ chân của hắn cũng đã bị đóng băng, hơn nữa, hàn băng vẫn tiếp tục dâng lên cao, rất nhanh hắn sẽ bị đóng băng toàn thân, tứ chi xương cốt, lục phủ ngũ tạng, kỳ kinh bát mạch cũng sẽ bị đông thành băng đá.

"Cảm giác tốt không?"

Hoa Dương cười gian ác, Triệu Bân đã phải đứng yên tại chỗ, còn gã thì từng bước một đi tới, trong tay còn hóa ra một thanh kiếm hàn băng, khí lạnh quanh quẩn thân kiếm, ánh sáng b*n r* bốn phía, uy thế càng lúc càng áp sát.

"Cũng được".

Triệu Bân vừa nói vừa dẫn động địa hỏa, khiến cho hàn băng dần dần tan chảy, địa hỏa cũng mạnh mẽ tiêu diệt khí lạnh quẩn quanh thân hắn, nhưng nếu thật sự muốn bàn về cấp bậc thì địa hỏa của hắn còn kém xa chân lực hàn băng, nếu để thân thể bị đông lại hơn phân nửa thì hắn cũng sẽ không có cách nào làm tan chảy.

"Đừng vội, còn nữa".

Hoa Dương vung kiếm, cách không nhắm vào Triệu Bân.

Đột nhiên, một luồng khí hàn băng cuộn trào.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Mười mấy lá bùa nổ, nổ cho ngươi banh xác luôn.Nhưng điều lạ lùng là bùa không nổ.Nói cho đúng hơn, trên người Hoa Dương có ấn chú chống nổ.“Cũng rất đặc biệt nhỉ!”, Triệu Bân cảm thán.Đệ tử của Thiên Tông quả nhiên không phải chỉ để nói chơi.Uỳnh!Hoa Dương cuối cùng cũng tiếp đất, nhưng gã không ngốc, ngay trước khi tiếp đất đã vung một chưởng vào nền đất, dùng phản lực của chưởng này để hóa giải tình thế rơi xuống, nếu không, chắc chắn gã sẽ ngã đến tàn phế.Phụt!Theo sau gã là con diều hâu kia, ngã xuống đất mà máu me lênh láng.“Hoa huynh, đã lâu không gặp!”Triệu Bân cười tươi hơn hớn, chậm rãi bước ra.“Triệu Bân, đúng là đã đánh giá ngươi hơi thấp rồi”.Hoa Dương nhếch môi, tuy ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt, nhưng câu nói này cũng xuất phát từ tận đáy lòng.Thương Lang đã đóng thành mà Triệu Bân vẫn chạy ra ngoài được, không chỉ khiến gã bất ngờ mà còn khiến gã mừng thầm, bởi vì Triệu Bân đúng là một bảo bối.Nếu bắt được, chắc chắn sẽ bới ra được không ít thứ hay ho, đã vậy còn không ai tranh giành với gã.Chiến lợi phẩm mà, nuốt trọn vẫn tốt hơn.Cảnh giới Chân Linh đạt đỉnh đối đầu với võ tu Chân Linh tầng năm, gã có lý nào để thua ?"Thù mới hận cũ, hãy thanh toán một lần đi".Triệu Bân cười nói, hắn cũng muốn xem thử đệ tử Thiên Tông có bản lĩnh gì."Được".Hoa Dương cười lớn, gã dậm chân một cái, từng tấc đất dưới chân liền biến thành hàn băng, ngay cả đá cuội, cỏ cây, đầm nước cũng đều bị hàn băng bao trùm, sau đó nát thành từng mảnh vụn."Chân lực hàn băng".Triệu Bân nhíu mày, dường như đã nhận ra.Thành thật mà nói, hắn cũng có chút bất ngờ, hắn chỉ biết Hoa Dương thuộc âm hàn, nhưng cũng không biết gã có chân lực hàn băng, trạng thái chân nguyên này quả là cực kỳ kinh khủng.Lỡ như bị trúng chiêu và bị đông thành băng đá thì chỉ cần gõ một cái là hắn sẽ nát vụn.Trong chớp mắt, hàn băng đã lan tràn tới, bàn chân và cổ chân của hắn cũng đã bị đóng băng, hơn nữa, hàn băng vẫn tiếp tục dâng lên cao, rất nhanh hắn sẽ bị đóng băng toàn thân, tứ chi xương cốt, lục phủ ngũ tạng, kỳ kinh bát mạch cũng sẽ bị đông thành băng đá."Cảm giác tốt không?"Hoa Dương cười gian ác, Triệu Bân đã phải đứng yên tại chỗ, còn gã thì từng bước một đi tới, trong tay còn hóa ra một thanh kiếm hàn băng, khí lạnh quanh quẩn thân kiếm, ánh sáng b*n r* bốn phía, uy thế càng lúc càng áp sát."Cũng được".Triệu Bân vừa nói vừa dẫn động địa hỏa, khiến cho hàn băng dần dần tan chảy, địa hỏa cũng mạnh mẽ tiêu diệt khí lạnh quẩn quanh thân hắn, nhưng nếu thật sự muốn bàn về cấp bậc thì địa hỏa của hắn còn kém xa chân lực hàn băng, nếu để thân thể bị đông lại hơn phân nửa thì hắn cũng sẽ không có cách nào làm tan chảy."Đừng vội, còn nữa".Hoa Dương vung kiếm, cách không nhắm vào Triệu Bân.Đột nhiên, một luồng khí hàn băng cuộn trào..

Chương 495: 495: Đúng Là Đã Đánh Giá Ngươi Hơi Thấp Rồi