Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 497: 497: Hai Bên Giáp Chiến Rất Ác Liệt

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… "Tên nhóc này được lắm!"Nguyệt Thần đang nhắm mắt giả vờ ngủ cũng không thể không nhướng mắt lên nhìn.Trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy thì hắn không thể nào học được, đây phải gọi là sao chép mới đúng."Ngươi cũng có".Hoa Dương hơi biến sắc, trong lòng hoảng sợ không thôi.Thiên phú của tên nhóc này cũng quá nghịch thiên rồi!Trong thời khắc nguy cấp, chân lực hàn băng lại được thi triển, hóa thành khôi giáp bảo vệ gã.Keng! Keng! Keng!Từng lưỡi đao lôi điện phóng tới thân thể của Hoa Dương.Những lưỡi đao lôi điện này tuy ác liệt nhưng vẫn không thể phá nát khôi giáp hàn băng của Hoa Dương, không phải là do Triệu Bân không đủ mạnh, mà là do thiên lôi trận vẫn còn thiếu sót, cho nên uy lực cũng không bộc phát ra được bao nhiêu."Phá".Hoa Dương chợt quát, một lá bùa băng khắc ở trên mặt đất, phá thiên lôi trận.Keng!Triệu Bân nâng kiếm đâm tới, một kiếm xé gió dễ như bỡn.Keng!Hoa Dương không sợ, tay cầm kiếm hàn băng, cũng xé gió lao tới.Keng! Keng!Tiếng kiếm va chạm vang lên bên tai không dứt, mỗi một lần va chạm đều cọ xát ra tia lửa, một tên có cảnh giới Chân Linh tầng 5 đang giáp chiến với một tên có cảnh giới Chân Linh đỉnh phong, kiếm khí phóng ra liên tục, những cây cổ thụ xung quanh đều bị chặt ngang thân.Hai bên giáp chiến rất ác liệt.Kiếm pháp của Triệu Bân rất huyền ảo, đường kiếm chém tới vừa nhanh vừa mãnh liệt.Tinh thần của Hoa Dương bị chấn động, không đánh thì không biết, đánh rồi mới bị dọa giật mình! Triệu Bân mạnh vượt xa dự liệu của gã, từ đầu gã đã không chiếm được thế thượng phong, trong khi tỷ thí kiếm pháp gã còn mấy lần suýt rơi xuống thế hạ phong, cứng rắn như khôi giáp hàn băng của gã mà còn bị chém tan hoang, đã làm bị thương thân thể của gã, máu tươi từ từ nhỏ xuống, từng luồng máu cũng bị nhuộm lôi tức, chỉ vì trên thân thanh kiếm của Triệu Bân có lôi điện quanh quẩn, lôi tức xâm nhập vào khí lực của gã, sát ý bao trùm.Keng!Trong lúc Hoa Dương còn đang hoảng hồn, kiếm của Triệu Bân lại đâm tới.Ngay sau đó, tiếng răng rắc vang lên, khôi giáp hàn băng đã bị một kiếm này đâm vỡ..

"Tên nhóc này được lắm!"

Nguyệt Thần đang nhắm mắt giả vờ ngủ cũng không thể không nhướng mắt lên nhìn.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy thì hắn không thể nào học được, đây phải gọi là sao chép mới đúng.

"Ngươi cũng có".

Hoa Dương hơi biến sắc, trong lòng hoảng sợ không thôi.

Thiên phú của tên nhóc này cũng quá nghịch thiên rồi!

Trong thời khắc nguy cấp, chân lực hàn băng lại được thi triển, hóa thành khôi giáp bảo vệ gã.

Keng! Keng! Keng!

Từng lưỡi đao lôi điện phóng tới thân thể của Hoa Dương.

Những lưỡi đao lôi điện này tuy ác liệt nhưng vẫn không thể phá nát khôi giáp hàn băng của Hoa Dương, không phải là do Triệu Bân không đủ mạnh, mà là do thiên lôi trận vẫn còn thiếu sót, cho nên uy lực cũng không bộc phát ra được bao nhiêu.

"Phá".

Hoa Dương chợt quát, một lá bùa băng khắc ở trên mặt đất, phá thiên lôi trận.

Keng!

Triệu Bân nâng kiếm đâm tới, một kiếm xé gió dễ như bỡn.

Keng!

Hoa Dương không sợ, tay cầm kiếm hàn băng, cũng xé gió lao tới.

Keng! Keng!

Tiếng kiếm va chạm vang lên bên tai không dứt, mỗi một lần va chạm đều cọ xát ra tia lửa, một tên có cảnh giới Chân Linh tầng 5 đang giáp chiến với một tên có cảnh giới Chân Linh đỉnh phong, kiếm khí phóng ra liên tục, những cây cổ thụ xung quanh đều bị chặt ngang thân.

Hai bên giáp chiến rất ác liệt.

Kiếm pháp của Triệu Bân rất huyền ảo, đường kiếm chém tới vừa nhanh vừa mãnh liệt.

Tinh thần của Hoa Dương bị chấn động, không đánh thì không biết, đánh rồi mới bị dọa giật mình! Triệu Bân mạnh vượt xa dự liệu của gã, từ đầu gã đã không chiếm được thế thượng phong, trong khi tỷ thí kiếm pháp gã còn mấy lần suýt rơi xuống thế hạ phong, cứng rắn như khôi giáp hàn băng của gã mà còn bị chém tan hoang, đã làm bị thương thân thể của gã, máu tươi từ từ nhỏ xuống, từng luồng máu cũng bị nhuộm lôi tức, chỉ vì trên thân thanh kiếm của Triệu Bân có lôi điện quanh quẩn, lôi tức xâm nhập vào khí lực của gã, sát ý bao trùm.

Keng!

Trong lúc Hoa Dương còn đang hoảng hồn, kiếm của Triệu Bân lại đâm tới.

Ngay sau đó, tiếng răng rắc vang lên, khôi giáp hàn băng đã bị một kiếm này đâm vỡ.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… "Tên nhóc này được lắm!"Nguyệt Thần đang nhắm mắt giả vờ ngủ cũng không thể không nhướng mắt lên nhìn.Trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy thì hắn không thể nào học được, đây phải gọi là sao chép mới đúng."Ngươi cũng có".Hoa Dương hơi biến sắc, trong lòng hoảng sợ không thôi.Thiên phú của tên nhóc này cũng quá nghịch thiên rồi!Trong thời khắc nguy cấp, chân lực hàn băng lại được thi triển, hóa thành khôi giáp bảo vệ gã.Keng! Keng! Keng!Từng lưỡi đao lôi điện phóng tới thân thể của Hoa Dương.Những lưỡi đao lôi điện này tuy ác liệt nhưng vẫn không thể phá nát khôi giáp hàn băng của Hoa Dương, không phải là do Triệu Bân không đủ mạnh, mà là do thiên lôi trận vẫn còn thiếu sót, cho nên uy lực cũng không bộc phát ra được bao nhiêu."Phá".Hoa Dương chợt quát, một lá bùa băng khắc ở trên mặt đất, phá thiên lôi trận.Keng!Triệu Bân nâng kiếm đâm tới, một kiếm xé gió dễ như bỡn.Keng!Hoa Dương không sợ, tay cầm kiếm hàn băng, cũng xé gió lao tới.Keng! Keng!Tiếng kiếm va chạm vang lên bên tai không dứt, mỗi một lần va chạm đều cọ xát ra tia lửa, một tên có cảnh giới Chân Linh tầng 5 đang giáp chiến với một tên có cảnh giới Chân Linh đỉnh phong, kiếm khí phóng ra liên tục, những cây cổ thụ xung quanh đều bị chặt ngang thân.Hai bên giáp chiến rất ác liệt.Kiếm pháp của Triệu Bân rất huyền ảo, đường kiếm chém tới vừa nhanh vừa mãnh liệt.Tinh thần của Hoa Dương bị chấn động, không đánh thì không biết, đánh rồi mới bị dọa giật mình! Triệu Bân mạnh vượt xa dự liệu của gã, từ đầu gã đã không chiếm được thế thượng phong, trong khi tỷ thí kiếm pháp gã còn mấy lần suýt rơi xuống thế hạ phong, cứng rắn như khôi giáp hàn băng của gã mà còn bị chém tan hoang, đã làm bị thương thân thể của gã, máu tươi từ từ nhỏ xuống, từng luồng máu cũng bị nhuộm lôi tức, chỉ vì trên thân thanh kiếm của Triệu Bân có lôi điện quanh quẩn, lôi tức xâm nhập vào khí lực của gã, sát ý bao trùm.Keng!Trong lúc Hoa Dương còn đang hoảng hồn, kiếm của Triệu Bân lại đâm tới.Ngay sau đó, tiếng răng rắc vang lên, khôi giáp hàn băng đã bị một kiếm này đâm vỡ..

Chương 497: 497: Hai Bên Giáp Chiến Rất Ác Liệt