Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 510: 510: Bị Sư Phụ Của Ta Mang Đi Rồi
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Hồ lô nhỏ này rất không bình thường, bên trong chứa linh dịch, lại là loại linh dịch bất phàm.Vết thương nặng như vậy cũng có thể chữa khỏi chỉ bằng một ngụm linh dịch.Nghĩ như vậy, cô ta liền tìm một bình ngọc, len lén chia linh dịch vào bình ngọc, để sau này nghiên cứu một chút, cô ta đã tu đạo nhiều năm như vậy mà lần đầu tiên mới được thấy loại linh dịch thần kỳ như thế này.Hồi lâu, cô ta lại liếc nhìn Triệu Bân.Cho dù cô ta vẫn còn rất tức giận, nhưng đối với tên nhóc này, cô ta vẫn rất khiếp sợ.Cảnh giới Chân Linh nho nhỏ mà có thể bắt chước khí thế của cảnh giới Thiên Võ, còn nữa, hắn đã bị vây hãm ở thành Thương Lang, sao có thể thoát ra được? Một nhân tài như vậy, cho dù sư tôn của hắn không phải là Đại Hạ Hồng Uyên thì nhất định cũng là một người cực kỳ đáng sợ.Không biết bao lâu sau thì Triệu Bân mới được thả xuống.Thiếu chủ Triệu gia cuối cùng cũng tỉnh, ôm đầu ngồi xổm dưới táng cây.Tư thế này của hắn nhìn sao cũng giống như một tên tội phạm đang bị cải tạo, thành thật mà nói, Triệu Bân ở trước mặt Tử Linh đã sớm không còn thể diện rồi, nếu không nghĩ tình hắn đã cứu cô ta một mạng thì Tử Linh nhất định đã một chưởng g**t ch*t hắn."Bị đòn cũng là một loại tu hành".Nguyệt Thần nói, trong lời nói của cô ta lúc nào cũng tràn đầy hiểu biết.Triệu Bân đen mặt lại, rất muốn lớn tiếng văng tục vào lúc này.Ta muốn thành thần.Chuyện này chính là tâm nguyện từ lâu trong lòng hắn.Không vì mục đích gì khác, chỉ vì hắn muốn dạy cho Nguyệt Thần một bài học, bà cô này càng lúc càng xấu xa rồi."Vị vua của nhà ta đâu?"Tử Linh khoan thai nói, tất nhiên là cô ta đang nói tới vua Âm Nguyệt.Nếu như Triệu Bân đã sắm vai Hồng Uyên, thì kẻ mang quan tài của vua Âm Nguyệt đi chắc chắn là hắn."Bị sư phụ của ta mang đi rồi"."Chát!"Đoạn đối thoại cực kỳ ngắn gọn, Triệu Bân còn muốn hù dọa người, Tử Linh lại tiếp đón hắn bằng một cái tát, ý tứ rõ ràng dễ hiểu, ngươi đã bị ta nhìn thấu rồi mà còn dám lừa dối bà đây, Đại Hạ Hồng Uyên mà lại chịu thu nhận một đệ tử không có liêm sỉ như ngươi hay sao?"Để ở vùng đất U Minh rồi".Triệu Bân che mặt, hắn bị đánh mạnh đến mức trước mắt bây giờ toàn sao là sao..
Hồ lô nhỏ này rất không bình thường, bên trong chứa linh dịch, lại là loại linh dịch bất phàm.
Vết thương nặng như vậy cũng có thể chữa khỏi chỉ bằng một ngụm linh dịch.
Nghĩ như vậy, cô ta liền tìm một bình ngọc, len lén chia linh dịch vào bình ngọc, để sau này nghiên cứu một chút, cô ta đã tu đạo nhiều năm như vậy mà lần đầu tiên mới được thấy loại linh dịch thần kỳ như thế này.
Hồi lâu, cô ta lại liếc nhìn Triệu Bân.
Cho dù cô ta vẫn còn rất tức giận, nhưng đối với tên nhóc này, cô ta vẫn rất khiếp sợ.
Cảnh giới Chân Linh nho nhỏ mà có thể bắt chước khí thế của cảnh giới Thiên Võ, còn nữa, hắn đã bị vây hãm ở thành Thương Lang, sao có thể thoát ra được? Một nhân tài như vậy, cho dù sư tôn của hắn không phải là Đại Hạ Hồng Uyên thì nhất định cũng là một người cực kỳ đáng sợ.
Không biết bao lâu sau thì Triệu Bân mới được thả xuống.
Thiếu chủ Triệu gia cuối cùng cũng tỉnh, ôm đầu ngồi xổm dưới táng cây.
Tư thế này của hắn nhìn sao cũng giống như một tên tội phạm đang bị cải tạo, thành thật mà nói, Triệu Bân ở trước mặt Tử Linh đã sớm không còn thể diện rồi, nếu không nghĩ tình hắn đã cứu cô ta một mạng thì Tử Linh nhất định đã một chưởng g**t ch*t hắn.
"Bị đòn cũng là một loại tu hành".
Nguyệt Thần nói, trong lời nói của cô ta lúc nào cũng tràn đầy hiểu biết.
Triệu Bân đen mặt lại, rất muốn lớn tiếng văng tục vào lúc này.
Ta muốn thành thần.
Chuyện này chính là tâm nguyện từ lâu trong lòng hắn.
Không vì mục đích gì khác, chỉ vì hắn muốn dạy cho Nguyệt Thần một bài học, bà cô này càng lúc càng xấu xa rồi.
"Vị vua của nhà ta đâu?"
Tử Linh khoan thai nói, tất nhiên là cô ta đang nói tới vua Âm Nguyệt.
Nếu như Triệu Bân đã sắm vai Hồng Uyên, thì kẻ mang quan tài của vua Âm Nguyệt đi chắc chắn là hắn.
"Bị sư phụ của ta mang đi rồi".
"Chát!"
Đoạn đối thoại cực kỳ ngắn gọn, Triệu Bân còn muốn hù dọa người, Tử Linh lại tiếp đón hắn bằng một cái tát, ý tứ rõ ràng dễ hiểu, ngươi đã bị ta nhìn thấu rồi mà còn dám lừa dối bà đây, Đại Hạ Hồng Uyên mà lại chịu thu nhận một đệ tử không có liêm sỉ như ngươi hay sao?
"Để ở vùng đất U Minh rồi".
Triệu Bân che mặt, hắn bị đánh mạnh đến mức trước mắt bây giờ toàn sao là sao.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Hồ lô nhỏ này rất không bình thường, bên trong chứa linh dịch, lại là loại linh dịch bất phàm.Vết thương nặng như vậy cũng có thể chữa khỏi chỉ bằng một ngụm linh dịch.Nghĩ như vậy, cô ta liền tìm một bình ngọc, len lén chia linh dịch vào bình ngọc, để sau này nghiên cứu một chút, cô ta đã tu đạo nhiều năm như vậy mà lần đầu tiên mới được thấy loại linh dịch thần kỳ như thế này.Hồi lâu, cô ta lại liếc nhìn Triệu Bân.Cho dù cô ta vẫn còn rất tức giận, nhưng đối với tên nhóc này, cô ta vẫn rất khiếp sợ.Cảnh giới Chân Linh nho nhỏ mà có thể bắt chước khí thế của cảnh giới Thiên Võ, còn nữa, hắn đã bị vây hãm ở thành Thương Lang, sao có thể thoát ra được? Một nhân tài như vậy, cho dù sư tôn của hắn không phải là Đại Hạ Hồng Uyên thì nhất định cũng là một người cực kỳ đáng sợ.Không biết bao lâu sau thì Triệu Bân mới được thả xuống.Thiếu chủ Triệu gia cuối cùng cũng tỉnh, ôm đầu ngồi xổm dưới táng cây.Tư thế này của hắn nhìn sao cũng giống như một tên tội phạm đang bị cải tạo, thành thật mà nói, Triệu Bân ở trước mặt Tử Linh đã sớm không còn thể diện rồi, nếu không nghĩ tình hắn đã cứu cô ta một mạng thì Tử Linh nhất định đã một chưởng g**t ch*t hắn."Bị đòn cũng là một loại tu hành".Nguyệt Thần nói, trong lời nói của cô ta lúc nào cũng tràn đầy hiểu biết.Triệu Bân đen mặt lại, rất muốn lớn tiếng văng tục vào lúc này.Ta muốn thành thần.Chuyện này chính là tâm nguyện từ lâu trong lòng hắn.Không vì mục đích gì khác, chỉ vì hắn muốn dạy cho Nguyệt Thần một bài học, bà cô này càng lúc càng xấu xa rồi."Vị vua của nhà ta đâu?"Tử Linh khoan thai nói, tất nhiên là cô ta đang nói tới vua Âm Nguyệt.Nếu như Triệu Bân đã sắm vai Hồng Uyên, thì kẻ mang quan tài của vua Âm Nguyệt đi chắc chắn là hắn."Bị sư phụ của ta mang đi rồi"."Chát!"Đoạn đối thoại cực kỳ ngắn gọn, Triệu Bân còn muốn hù dọa người, Tử Linh lại tiếp đón hắn bằng một cái tát, ý tứ rõ ràng dễ hiểu, ngươi đã bị ta nhìn thấu rồi mà còn dám lừa dối bà đây, Đại Hạ Hồng Uyên mà lại chịu thu nhận một đệ tử không có liêm sỉ như ngươi hay sao?"Để ở vùng đất U Minh rồi".Triệu Bân che mặt, hắn bị đánh mạnh đến mức trước mắt bây giờ toàn sao là sao..