Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 572: 572: “xem Thường Ngươi Rồi”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Tình hình này, nếu bọn họ rơi xuống đất thì chắc chắn sẽ bị đâm thành cái lưới.Khỏi cần cô ta nhắc thì Triệu Bân cũng trông thấy.Hắn chẳng cần phải nghĩ, nhanh chóng đưa Đại Bằng về linh giới, hắn và Phượng Vũ thì như hai quả cầu lửa rơi xuống từ trên trời, cách mặt đất khoảng ba trăm mét thì hắn ném hai lá bùa lơ lửng ra, tránh né giáo nhọn, nhẹ nhàng đáp xuống đất.“Xem thường ngươi rồi”.Pháp sư cười lạnh, gõ gõ đầu thuốc lên tảng đá.“Tu vi của tiền bối thế mà cũng chơi trò đánh lén à?”, Triệu Bân hừ lạnh.“Tiểu bối, áo choàng của ngươi được đấy”.Pháo sư lại gẩy tàn thuốc, thoải mái nhìn về phía huyền bào tị thế của Triệu Bân, nếu Triệu Bân không để lộ chân nguyên thì lão ta hoàn toàn không thể biết được tu vi của đối phương.Triệu Bân không nói gì, hắn hơi hối hận.Nếu biết người này giấu cảnh giới của mình thì từ đầu hắn đã dùng khí thế của Thiên Võ để lừa gạt rồi, làm thế cũng tốt, cứ tưởng là chạy đi được thì lại bị tóm trở về.Lần này muốn dùng khí thế của Thiên Võ nữa cũng không được rồi.Kỳ lạ thật, một võ tu cảnh giới Địa Tàng thế này, không ở chốn phồn hoa thịnh vượng, lại ở cái chốn khỉ ho cò gáy này giết người cướp của, nhàn rỗi thật, không bàn đến việc gì khác, pháp sư có thể tìm bừa một gia tộc nào đó làm trưởng lão, còn kiếm được nhiều tiền hơn ở đây đấy.“Lão già, sư phụ ta không được tốt tính lắm đâu đấy”.Triệu Bân còn chưa lừa gạt ai thì Phương Vũ đã lên tiếng hù dọa.Tuy biết hi vọng khá xa vời nhưng cũng phải thử xem thế nào, nhỡ đâu pháp sư sợ thì sao?Sự thật chứng minh, pháp sư chẳng sợ cái quái gì.Cái nơi núi cao rừng sâu này, giết hai thanh niên trẻ thì ai mà biết.Dù sư phụ của hai người có là Đại Hạ Hồng Uyên cũng không thể tìm được hung thủ."Theo sát ta."Triệu Bân cầm Long Uyên, dán bùa tốc hành chạy thẳng về phía trước.Bay lên để trốn là không được rồi, chỉ có thể xông ra ngoài mà thôi, trong hang núi nhiều trận pháp nhưng cũng không hẳn là chẳng có đường ra, tìm đúng hướng thì vẫn chạy được.Phượng Vũ cũng không chậm, theo hắn như hình với bóng.Xoẹt! Xoẹt!Dây mây cứ tàn sát bừa bãi, như một con rắn nhỏ dài ngoằn cùng với sự cứng rắn như đá cứ liên tục mọc từ dưới mặt đất lên, thêm vào đó là những mảnh băng nhọn hoắc bay đầy trời, tình huống đó, chỉ cần một giây hoảng hốt thôi là đủ để chết tươi rồi.Cũng may là hai người chạy cũng nhanh.Vấn đề quan trọng nhất chính là chọn đúng cửa, thì sẽ có đường sống.“Khiến ta khá là bất ngờ đấy".Pháp sư cười suy nghĩ điều gì đó, người lão ta nhìn vẫn là Triệu Bân, chẳng những có thiên nhãn mà còn am hiểu đôi phần về trận pháp, những trận pháp lão ta lặng lẽ giấu đi cũng bị tên đó lách qua cực kỳ khéo léo, lão ta không thể tin nổi cảnh giới Chân Linh lại có được ánh mắt tốt như thế.Phụt!Hắn nhìn lên, Phượng Vũ đẫm máu, bị mảnh băng đâm trúng.Hay có thể nói là tránh được mảnh băng nhưng lại không né nổi sát ý mà băng nhận kéo theo, nó tạo thành kiếm khí chém vào vai cô ta, tạo thành một đường máu.Phụt!Triệu Bân cũng bị thương, chẳng khá hơn bao nhiêu.Phượng Vũ đề phòng mảnh băng trên trời, còn hắn lại nhìn dưới đất mở đường, giáo nhọn bằng đá mọc thành đám lướt qua, cùng với dây mây nhỏ dày như rắn, cực kỳ khó nhằn, may mà hắn đã tìm được điểm yếu, dây mây không sợ lửa mà sợ ánh sáng, hắn dùng hết lá bùa sấm chớp này đến lá bùa sấm chớp khác, đánh đùng đùng suốt đường đi.Trước mặt chính là cửa hang.Thấy thế, tinh thần hai người trở nên tỉnh táo..
Tình hình này, nếu bọn họ rơi xuống đất thì chắc chắn sẽ bị đâm thành cái lưới.
Khỏi cần cô ta nhắc thì Triệu Bân cũng trông thấy.
Hắn chẳng cần phải nghĩ, nhanh chóng đưa Đại Bằng về linh giới, hắn và Phượng Vũ thì như hai quả cầu lửa rơi xuống từ trên trời, cách mặt đất khoảng ba trăm mét thì hắn ném hai lá bùa lơ lửng ra, tránh né giáo nhọn, nhẹ nhàng đáp xuống đất.
“Xem thường ngươi rồi”.
Pháp sư cười lạnh, gõ gõ đầu thuốc lên tảng đá.
“Tu vi của tiền bối thế mà cũng chơi trò đánh lén à?”, Triệu Bân hừ lạnh.
“Tiểu bối, áo choàng của ngươi được đấy”.
Pháo sư lại gẩy tàn thuốc, thoải mái nhìn về phía huyền bào tị thế của Triệu Bân, nếu Triệu Bân không để lộ chân nguyên thì lão ta hoàn toàn không thể biết được tu vi của đối phương.
Triệu Bân không nói gì, hắn hơi hối hận.
Nếu biết người này giấu cảnh giới của mình thì từ đầu hắn đã dùng khí thế của Thiên Võ để lừa gạt rồi, làm thế cũng tốt, cứ tưởng là chạy đi được thì lại bị tóm trở về.
Lần này muốn dùng khí thế của Thiên Võ nữa cũng không được rồi.
Kỳ lạ thật, một võ tu cảnh giới Địa Tàng thế này, không ở chốn phồn hoa thịnh vượng, lại ở cái chốn khỉ ho cò gáy này giết người cướp của, nhàn rỗi thật, không bàn đến việc gì khác, pháp sư có thể tìm bừa một gia tộc nào đó làm trưởng lão, còn kiếm được nhiều tiền hơn ở đây đấy.
“Lão già, sư phụ ta không được tốt tính lắm đâu đấy”.
Triệu Bân còn chưa lừa gạt ai thì Phương Vũ đã lên tiếng hù dọa.
Tuy biết hi vọng khá xa vời nhưng cũng phải thử xem thế nào, nhỡ đâu pháp sư sợ thì sao?
Sự thật chứng minh, pháp sư chẳng sợ cái quái gì.
Cái nơi núi cao rừng sâu này, giết hai thanh niên trẻ thì ai mà biết.
Dù sư phụ của hai người có là Đại Hạ Hồng Uyên cũng không thể tìm được hung thủ.
"Theo sát ta."
Triệu Bân cầm Long Uyên, dán bùa tốc hành chạy thẳng về phía trước.
Bay lên để trốn là không được rồi, chỉ có thể xông ra ngoài mà thôi, trong hang núi nhiều trận pháp nhưng cũng không hẳn là chẳng có đường ra, tìm đúng hướng thì vẫn chạy được.
Phượng Vũ cũng không chậm, theo hắn như hình với bóng.
Xoẹt! Xoẹt!
Dây mây cứ tàn sát bừa bãi, như một con rắn nhỏ dài ngoằn cùng với sự cứng rắn như đá cứ liên tục mọc từ dưới mặt đất lên, thêm vào đó là những mảnh băng nhọn hoắc bay đầy trời, tình huống đó, chỉ cần một giây hoảng hốt thôi là đủ để chết tươi rồi.
Cũng may là hai người chạy cũng nhanh.
Vấn đề quan trọng nhất chính là chọn đúng cửa, thì sẽ có đường sống.
“Khiến ta khá là bất ngờ đấy".
Pháp sư cười suy nghĩ điều gì đó, người lão ta nhìn vẫn là Triệu Bân, chẳng những có thiên nhãn mà còn am hiểu đôi phần về trận pháp, những trận pháp lão ta lặng lẽ giấu đi cũng bị tên đó lách qua cực kỳ khéo léo, lão ta không thể tin nổi cảnh giới Chân Linh lại có được ánh mắt tốt như thế.
Phụt!
Hắn nhìn lên, Phượng Vũ đẫm máu, bị mảnh băng đâm trúng.
Hay có thể nói là tránh được mảnh băng nhưng lại không né nổi sát ý mà băng nhận kéo theo, nó tạo thành kiếm khí chém vào vai cô ta, tạo thành một đường máu.
Phụt!
Triệu Bân cũng bị thương, chẳng khá hơn bao nhiêu.
Phượng Vũ đề phòng mảnh băng trên trời, còn hắn lại nhìn dưới đất mở đường, giáo nhọn bằng đá mọc thành đám lướt qua, cùng với dây mây nhỏ dày như rắn, cực kỳ khó nhằn, may mà hắn đã tìm được điểm yếu, dây mây không sợ lửa mà sợ ánh sáng, hắn dùng hết lá bùa sấm chớp này đến lá bùa sấm chớp khác, đánh đùng đùng suốt đường đi.
Trước mặt chính là cửa hang.
Thấy thế, tinh thần hai người trở nên tỉnh táo.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Tình hình này, nếu bọn họ rơi xuống đất thì chắc chắn sẽ bị đâm thành cái lưới.Khỏi cần cô ta nhắc thì Triệu Bân cũng trông thấy.Hắn chẳng cần phải nghĩ, nhanh chóng đưa Đại Bằng về linh giới, hắn và Phượng Vũ thì như hai quả cầu lửa rơi xuống từ trên trời, cách mặt đất khoảng ba trăm mét thì hắn ném hai lá bùa lơ lửng ra, tránh né giáo nhọn, nhẹ nhàng đáp xuống đất.“Xem thường ngươi rồi”.Pháp sư cười lạnh, gõ gõ đầu thuốc lên tảng đá.“Tu vi của tiền bối thế mà cũng chơi trò đánh lén à?”, Triệu Bân hừ lạnh.“Tiểu bối, áo choàng của ngươi được đấy”.Pháo sư lại gẩy tàn thuốc, thoải mái nhìn về phía huyền bào tị thế của Triệu Bân, nếu Triệu Bân không để lộ chân nguyên thì lão ta hoàn toàn không thể biết được tu vi của đối phương.Triệu Bân không nói gì, hắn hơi hối hận.Nếu biết người này giấu cảnh giới của mình thì từ đầu hắn đã dùng khí thế của Thiên Võ để lừa gạt rồi, làm thế cũng tốt, cứ tưởng là chạy đi được thì lại bị tóm trở về.Lần này muốn dùng khí thế của Thiên Võ nữa cũng không được rồi.Kỳ lạ thật, một võ tu cảnh giới Địa Tàng thế này, không ở chốn phồn hoa thịnh vượng, lại ở cái chốn khỉ ho cò gáy này giết người cướp của, nhàn rỗi thật, không bàn đến việc gì khác, pháp sư có thể tìm bừa một gia tộc nào đó làm trưởng lão, còn kiếm được nhiều tiền hơn ở đây đấy.“Lão già, sư phụ ta không được tốt tính lắm đâu đấy”.Triệu Bân còn chưa lừa gạt ai thì Phương Vũ đã lên tiếng hù dọa.Tuy biết hi vọng khá xa vời nhưng cũng phải thử xem thế nào, nhỡ đâu pháp sư sợ thì sao?Sự thật chứng minh, pháp sư chẳng sợ cái quái gì.Cái nơi núi cao rừng sâu này, giết hai thanh niên trẻ thì ai mà biết.Dù sư phụ của hai người có là Đại Hạ Hồng Uyên cũng không thể tìm được hung thủ."Theo sát ta."Triệu Bân cầm Long Uyên, dán bùa tốc hành chạy thẳng về phía trước.Bay lên để trốn là không được rồi, chỉ có thể xông ra ngoài mà thôi, trong hang núi nhiều trận pháp nhưng cũng không hẳn là chẳng có đường ra, tìm đúng hướng thì vẫn chạy được.Phượng Vũ cũng không chậm, theo hắn như hình với bóng.Xoẹt! Xoẹt!Dây mây cứ tàn sát bừa bãi, như một con rắn nhỏ dài ngoằn cùng với sự cứng rắn như đá cứ liên tục mọc từ dưới mặt đất lên, thêm vào đó là những mảnh băng nhọn hoắc bay đầy trời, tình huống đó, chỉ cần một giây hoảng hốt thôi là đủ để chết tươi rồi.Cũng may là hai người chạy cũng nhanh.Vấn đề quan trọng nhất chính là chọn đúng cửa, thì sẽ có đường sống.“Khiến ta khá là bất ngờ đấy".Pháp sư cười suy nghĩ điều gì đó, người lão ta nhìn vẫn là Triệu Bân, chẳng những có thiên nhãn mà còn am hiểu đôi phần về trận pháp, những trận pháp lão ta lặng lẽ giấu đi cũng bị tên đó lách qua cực kỳ khéo léo, lão ta không thể tin nổi cảnh giới Chân Linh lại có được ánh mắt tốt như thế.Phụt!Hắn nhìn lên, Phượng Vũ đẫm máu, bị mảnh băng đâm trúng.Hay có thể nói là tránh được mảnh băng nhưng lại không né nổi sát ý mà băng nhận kéo theo, nó tạo thành kiếm khí chém vào vai cô ta, tạo thành một đường máu.Phụt!Triệu Bân cũng bị thương, chẳng khá hơn bao nhiêu.Phượng Vũ đề phòng mảnh băng trên trời, còn hắn lại nhìn dưới đất mở đường, giáo nhọn bằng đá mọc thành đám lướt qua, cùng với dây mây nhỏ dày như rắn, cực kỳ khó nhằn, may mà hắn đã tìm được điểm yếu, dây mây không sợ lửa mà sợ ánh sáng, hắn dùng hết lá bùa sấm chớp này đến lá bùa sấm chớp khác, đánh đùng đùng suốt đường đi.Trước mặt chính là cửa hang.Thấy thế, tinh thần hai người trở nên tỉnh táo..