Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 574: 574: “đừng Trách Ta Nhẫn Tâm Nhé”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Ánh mắt Triệu Bân cực kỳ buồn bực.Biển rộng sóng lớn cũng đi được, thế mà lại bị lật ở cái rãnh nước bé tí.Trời không tuyệt đường người.Khi hắn đang cực kỳ tuyệt vọng thì cảnh tượng quái dị lại xuất hiện.Pháp sư đang ở cảnh giới Địa Tàng tầng thứ nhất lại biến thành cảnh giới Huyền Dương cao nhất.Pháp sư cũng không hề bất ngờ với chuyện này, cũng đã thành thói quen.Giảm tu vi?Triệu Bân và Phương Vũ đều khó hiểu nhìn nhau, xảy ra chuyện gì thế này?“Một ngày Huyền Dương, một ngày Địa Tàng”.Nguyệt Thần đã tỉnh ngủ, đang ngồi đó ngáp.“Một ngày Huyền Dương?”“Một ngày Địa Tàng?”“Là do công pháp hả?"Triệu Bân thầm thì thào tự hỏi, con ngươi bắt đầu híp lại.Hắn đoán không sai, đúng là vấn đề của công pháp, đó là một loại công pháp rất kỳ lạ, hay có thể nói là công pháp mà pháp sư đang tu luyện không được trọn vẹn, gây tẩu hỏa nhập ma, thậm chí là tạo thành bệnh, thế nên mới khiến lão ta một ngày là Địa Tàng, một ngày là Huyền Dương.Triệu Bân nhìn màu trời.Đã là rạng sáng, sang ngày hôm sau rồi.Khi hắn nhìn lại thì hai mắt chợt lóe lên một tia sáng, nếu là cảnh giới Địa Tàng thì tất nhiên hắn không đánh lại! Nhưng cảnh giới Huyền Dương ấy à! Dù có ở tầng cao nhất thì cũng thiếu một khúc cơ.Không chỉ mình hắn, Phượng Vũ cũng cực kỳ nhiệt tình.Cô ta cũng là cảnh giới Huyền Dương, tuy chỉ là tầng thứ nhất nhưng cũng có khả năng chiến đấu, hơn nữa còn có Triệu Bân, nếu phối hợp ăn ý thì tất cả đều có thể xảy ra được.Vẫn là câu đó, chỉ cần không phải là cảnh giới Địa Tàng, thì đâu còn có đó.“Đừng trách ta nhẫn tâm nhé”.Pháp sư đặt một tay lên vai Triệu Bân, một tay đặt lên vai Phượng Vũ, một sức mạnh cắn nuốt cực kỳ đáng sợ đang hút cạn máu trong người họ, thảo nào lại bị giảm tu vi… Cứ thế này, tu loại công pháp tà ác này thì sẽ gặp phải báo ứng.Triệu Bân không nhìn gì nữa, dứt khoát nhắm mắt lại, sử dụng chiêu thức..
Ánh mắt Triệu Bân cực kỳ buồn bực.
Biển rộng sóng lớn cũng đi được, thế mà lại bị lật ở cái rãnh nước bé tí.
Trời không tuyệt đường người.
Khi hắn đang cực kỳ tuyệt vọng thì cảnh tượng quái dị lại xuất hiện.
Pháp sư đang ở cảnh giới Địa Tàng tầng thứ nhất lại biến thành cảnh giới Huyền Dương cao nhất.
Pháp sư cũng không hề bất ngờ với chuyện này, cũng đã thành thói quen.
Giảm tu vi?
Triệu Bân và Phương Vũ đều khó hiểu nhìn nhau, xảy ra chuyện gì thế này?
“Một ngày Huyền Dương, một ngày Địa Tàng”.
Nguyệt Thần đã tỉnh ngủ, đang ngồi đó ngáp.
“Một ngày Huyền Dương?”
“Một ngày Địa Tàng?”
“Là do công pháp hả?"
Triệu Bân thầm thì thào tự hỏi, con ngươi bắt đầu híp lại.
Hắn đoán không sai, đúng là vấn đề của công pháp, đó là một loại công pháp rất kỳ lạ, hay có thể nói là công pháp mà pháp sư đang tu luyện không được trọn vẹn, gây tẩu hỏa nhập ma, thậm chí là tạo thành bệnh, thế nên mới khiến lão ta một ngày là Địa Tàng, một ngày là Huyền Dương.
Triệu Bân nhìn màu trời.
Đã là rạng sáng, sang ngày hôm sau rồi.
Khi hắn nhìn lại thì hai mắt chợt lóe lên một tia sáng, nếu là cảnh giới Địa Tàng thì tất nhiên hắn không đánh lại! Nhưng cảnh giới Huyền Dương ấy à! Dù có ở tầng cao nhất thì cũng thiếu một khúc cơ.
Không chỉ mình hắn, Phượng Vũ cũng cực kỳ nhiệt tình.
Cô ta cũng là cảnh giới Huyền Dương, tuy chỉ là tầng thứ nhất nhưng cũng có khả năng chiến đấu, hơn nữa còn có Triệu Bân, nếu phối hợp ăn ý thì tất cả đều có thể xảy ra được.
Vẫn là câu đó, chỉ cần không phải là cảnh giới Địa Tàng, thì đâu còn có đó.
“Đừng trách ta nhẫn tâm nhé”.
Pháp sư đặt một tay lên vai Triệu Bân, một tay đặt lên vai Phượng Vũ, một sức mạnh cắn nuốt cực kỳ đáng sợ đang hút cạn máu trong người họ, thảo nào lại bị giảm tu vi… Cứ thế này, tu loại công pháp tà ác này thì sẽ gặp phải báo ứng.
Triệu Bân không nhìn gì nữa, dứt khoát nhắm mắt lại, sử dụng chiêu thức.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Ánh mắt Triệu Bân cực kỳ buồn bực.Biển rộng sóng lớn cũng đi được, thế mà lại bị lật ở cái rãnh nước bé tí.Trời không tuyệt đường người.Khi hắn đang cực kỳ tuyệt vọng thì cảnh tượng quái dị lại xuất hiện.Pháp sư đang ở cảnh giới Địa Tàng tầng thứ nhất lại biến thành cảnh giới Huyền Dương cao nhất.Pháp sư cũng không hề bất ngờ với chuyện này, cũng đã thành thói quen.Giảm tu vi?Triệu Bân và Phương Vũ đều khó hiểu nhìn nhau, xảy ra chuyện gì thế này?“Một ngày Huyền Dương, một ngày Địa Tàng”.Nguyệt Thần đã tỉnh ngủ, đang ngồi đó ngáp.“Một ngày Huyền Dương?”“Một ngày Địa Tàng?”“Là do công pháp hả?"Triệu Bân thầm thì thào tự hỏi, con ngươi bắt đầu híp lại.Hắn đoán không sai, đúng là vấn đề của công pháp, đó là một loại công pháp rất kỳ lạ, hay có thể nói là công pháp mà pháp sư đang tu luyện không được trọn vẹn, gây tẩu hỏa nhập ma, thậm chí là tạo thành bệnh, thế nên mới khiến lão ta một ngày là Địa Tàng, một ngày là Huyền Dương.Triệu Bân nhìn màu trời.Đã là rạng sáng, sang ngày hôm sau rồi.Khi hắn nhìn lại thì hai mắt chợt lóe lên một tia sáng, nếu là cảnh giới Địa Tàng thì tất nhiên hắn không đánh lại! Nhưng cảnh giới Huyền Dương ấy à! Dù có ở tầng cao nhất thì cũng thiếu một khúc cơ.Không chỉ mình hắn, Phượng Vũ cũng cực kỳ nhiệt tình.Cô ta cũng là cảnh giới Huyền Dương, tuy chỉ là tầng thứ nhất nhưng cũng có khả năng chiến đấu, hơn nữa còn có Triệu Bân, nếu phối hợp ăn ý thì tất cả đều có thể xảy ra được.Vẫn là câu đó, chỉ cần không phải là cảnh giới Địa Tàng, thì đâu còn có đó.“Đừng trách ta nhẫn tâm nhé”.Pháp sư đặt một tay lên vai Triệu Bân, một tay đặt lên vai Phượng Vũ, một sức mạnh cắn nuốt cực kỳ đáng sợ đang hút cạn máu trong người họ, thảo nào lại bị giảm tu vi… Cứ thế này, tu loại công pháp tà ác này thì sẽ gặp phải báo ứng.Triệu Bân không nhìn gì nữa, dứt khoát nhắm mắt lại, sử dụng chiêu thức..