Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 576: 576: “đáng Chết Ngươi Đúng Là Nên…”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sức mạnh của Triệu Bân mới chính là thứ lão ta sợ hãi nhất.“Ta có tay kỳ lân”.Đó chính là câu trả lời của Triệu Bân.Hình vẽ Kỳ Lân trên cánh tay trái, một khi vẽ lên, sức mạnh khổng lồ, cực kỳ kh*ng b*, phối hợp với Đấu Chiến Thánh Pháp cùng với người ném, tất cả gộp lại với nhau thì mạnh càng thêm mạnh.A…!Pháp sư tức giận gào lên, chân nguyên điên cuồng b*n r*, đánh vào Triệu Bân.“Đáng chết, ngươi đúng là nên…”Lão ta còn chẳng kịp nói hết lời thì Triệu Bân đã áp tới như một bóng ma.Pháp sư không giỏi đánh cận chiến, thế thì hắn đánh cận chiến, dùng hết Đấu Chiến Thánh Pháp.Pháp sư lại đờ ra.Đánh từ xa thì cực kỳ mạnh, nhưng đánh cận chiến thì nát không thể tả nổi.Cũng do sức người có hạn, chỉ có thể tập trung vào một loại mà thôi.Nếu ngày xưa lão ta là một tay vạm vỡ, thế thì sẽ chuyên tu thân thể và chiến đấu gần.Người như pháp sư thì chỉ có thể tấn công bằng những đạo thuật, pháp thuật.Nếu muốn tập trung vào cả hai, thì e là chẳng có cái nào vượt trội, không phải bất kỳ ai cũng như Triệu Bân, cũng là quái thú với thiên phú ngất trời, có thể tập trung vào nhiều thứ.“Cười đi, này thì cười”.Triệu Bân lại giữ một cánh tay lão pháp sư, quật mạnh.Phụt! Phụt!Triệu Bân đang nổi giận, cảnh tượng rất máu me, đánh đến nỗi Huyền Dương tầng cao nhất phải ho ra máu, chân nguyên hộ thể đều bị đánh nát, cả người đau nhức không sao tả nổi, nhất là đầu, cứ ong ong chẳng biết đâu là đông tây nam bắc.Rầm!Phượng Vũ nuốt một ngụm nước miếng.Lần đầu nhìn thấy Triệu Bân dùng hết sức thật sự quá bá đạo, cô ta muốn hỗ trợ nhưng lại biến thành người đứng xem, chẳng thể chen chân vào, hay có thể nói là Triệu Bân chẳng dám lơi lỏng một giây nào, pháp sư đâu có yếu, vẫn là Huyền Dương tầng cao nhất.Một khi lão ta có thể kéo giãn khoảng cách.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sức mạnh của Triệu Bân mới chính là thứ lão ta sợ hãi nhất.

“Ta có tay kỳ lân”.

Đó chính là câu trả lời của Triệu Bân.

Hình vẽ Kỳ Lân trên cánh tay trái, một khi vẽ lên, sức mạnh khổng lồ, cực kỳ kh*ng b*, phối hợp với Đấu Chiến Thánh Pháp cùng với người ném, tất cả gộp lại với nhau thì mạnh càng thêm mạnh.

A…!

Pháp sư tức giận gào lên, chân nguyên điên cuồng b*n r*, đánh vào Triệu Bân.

“Đáng chết, ngươi đúng là nên…”

Lão ta còn chẳng kịp nói hết lời thì Triệu Bân đã áp tới như một bóng ma.

Pháp sư không giỏi đánh cận chiến, thế thì hắn đánh cận chiến, dùng hết Đấu Chiến Thánh Pháp.

Pháp sư lại đờ ra.

Đánh từ xa thì cực kỳ mạnh, nhưng đánh cận chiến thì nát không thể tả nổi.

Cũng do sức người có hạn, chỉ có thể tập trung vào một loại mà thôi.

Nếu ngày xưa lão ta là một tay vạm vỡ, thế thì sẽ chuyên tu thân thể và chiến đấu gần.

Người như pháp sư thì chỉ có thể tấn công bằng những đạo thuật, pháp thuật.

Nếu muốn tập trung vào cả hai, thì e là chẳng có cái nào vượt trội, không phải bất kỳ ai cũng như Triệu Bân, cũng là quái thú với thiên phú ngất trời, có thể tập trung vào nhiều thứ.

“Cười đi, này thì cười”.

Triệu Bân lại giữ một cánh tay lão pháp sư, quật mạnh.

Phụt! Phụt!

Triệu Bân đang nổi giận, cảnh tượng rất máu me, đánh đến nỗi Huyền Dương tầng cao nhất phải ho ra máu, chân nguyên hộ thể đều bị đánh nát, cả người đau nhức không sao tả nổi, nhất là đầu, cứ ong ong chẳng biết đâu là đông tây nam bắc.

Rầm!

Phượng Vũ nuốt một ngụm nước miếng.

Lần đầu nhìn thấy Triệu Bân dùng hết sức thật sự quá bá đạo, cô ta muốn hỗ trợ nhưng lại biến thành người đứng xem, chẳng thể chen chân vào, hay có thể nói là Triệu Bân chẳng dám lơi lỏng một giây nào, pháp sư đâu có yếu, vẫn là Huyền Dương tầng cao nhất.

Một khi lão ta có thể kéo giãn khoảng cách

Image removed.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sức mạnh của Triệu Bân mới chính là thứ lão ta sợ hãi nhất.“Ta có tay kỳ lân”.Đó chính là câu trả lời của Triệu Bân.Hình vẽ Kỳ Lân trên cánh tay trái, một khi vẽ lên, sức mạnh khổng lồ, cực kỳ kh*ng b*, phối hợp với Đấu Chiến Thánh Pháp cùng với người ném, tất cả gộp lại với nhau thì mạnh càng thêm mạnh.A…!Pháp sư tức giận gào lên, chân nguyên điên cuồng b*n r*, đánh vào Triệu Bân.“Đáng chết, ngươi đúng là nên…”Lão ta còn chẳng kịp nói hết lời thì Triệu Bân đã áp tới như một bóng ma.Pháp sư không giỏi đánh cận chiến, thế thì hắn đánh cận chiến, dùng hết Đấu Chiến Thánh Pháp.Pháp sư lại đờ ra.Đánh từ xa thì cực kỳ mạnh, nhưng đánh cận chiến thì nát không thể tả nổi.Cũng do sức người có hạn, chỉ có thể tập trung vào một loại mà thôi.Nếu ngày xưa lão ta là một tay vạm vỡ, thế thì sẽ chuyên tu thân thể và chiến đấu gần.Người như pháp sư thì chỉ có thể tấn công bằng những đạo thuật, pháp thuật.Nếu muốn tập trung vào cả hai, thì e là chẳng có cái nào vượt trội, không phải bất kỳ ai cũng như Triệu Bân, cũng là quái thú với thiên phú ngất trời, có thể tập trung vào nhiều thứ.“Cười đi, này thì cười”.Triệu Bân lại giữ một cánh tay lão pháp sư, quật mạnh.Phụt! Phụt!Triệu Bân đang nổi giận, cảnh tượng rất máu me, đánh đến nỗi Huyền Dương tầng cao nhất phải ho ra máu, chân nguyên hộ thể đều bị đánh nát, cả người đau nhức không sao tả nổi, nhất là đầu, cứ ong ong chẳng biết đâu là đông tây nam bắc.Rầm!Phượng Vũ nuốt một ngụm nước miếng.Lần đầu nhìn thấy Triệu Bân dùng hết sức thật sự quá bá đạo, cô ta muốn hỗ trợ nhưng lại biến thành người đứng xem, chẳng thể chen chân vào, hay có thể nói là Triệu Bân chẳng dám lơi lỏng một giây nào, pháp sư đâu có yếu, vẫn là Huyền Dương tầng cao nhất.Một khi lão ta có thể kéo giãn khoảng cách.

Chương 576: 576: “đáng Chết Ngươi Đúng Là Nên…”