Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 591: 591: “ta Sẽ Cố Hết Sức!”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Nếu vậy thì khả năng sống sót gần như bằng không.Giết!Càng về gần phía đông thì tiếng hét chém giết càng rõ hơn.Triệu Bân đứng nghiêm nghị, cố hết sức nhìn về phía xa, màn đêm đã buông xuống rồi, thứ mà hắn có thể nhìn thấy chỉ là ánh lửa rực sáng cả bầu trời, cũng như khói đỏ ngùn ngụt, nhưng hắn không biết liệu cảnh giới Thiên Võ tham gia chiến đấu hay không.Vù, vù!Gió mạnh gào thét, bầu trời không ngừng xuất hiện cầu vồng.Đó là những tọa kỵ, có quân đội, có tán tu và cả người của Thiên Tông.Hắn nhìn thấy lão Huyền Đạo và lão mập và cả thằng nhóc tóc tím cũng có mặt trong số đó.Hắn nhìn xuống mặt đất thì thấy ngựa chiến đang phóng nhanh.Giống như những gì Triệu Bân dự đoán, thành cổ cách đó không xa đã phái quân đội đến, hắn có thể nhìn thấy Hán Diễm và cả thành chủ thành Xích Dương nhưng lại không thấy con trai cưng của hai người họ đâu, về điểm này thì phải nói tư tưởng giác ngộ của bọn họ đã kém hơn thành chủ thành Thanh Phong rồi.Ít ra thì Thanh Dao cũng đã ra trận.Cha anh dũng thì con cũng không kém cạnh, phụ nữ cũng không thua kém gì đàn ông.Quạc!Đại Bằng rít lớn giữa hư không.Nó quay về lại linh giới, Triệu Bân và Phượng Vũ thì dùng bùa tốc hành.Trong lúc đó.Phượng Vũ đã không ngừng nhìn Triệu Bân, ánh mắt tràn đầy hi vọng.Đương nhiên Triệu Bân cũng hiểu được ý của cô ta, đối phương muốn hắn thi triển ra khí thế Thiên Võ sau khi đến chiến trường, nếu như có cảnh giới Thiên Võ tham chiến thì chắc đến tám phần là hai nước sẽ tạm ngưng chiến, như thế thì cô ta cứ tìm từng người một là được rồi.Nếu như thuận lợi, chỉ cần một câu nói của Triệu Bân thôi là anh trai của cô ta sẽ được đưa đến trước mặt ngay.Triệu Bân không trả lời.Chắc là cô gái này đã quá lo lắng nên đã hấp tấp...!Vì vậy đã đánh mất sự tỉnh táo nên có.Đây là chiến trường, binh lực mà hai nước huy động chắc chắn không dưới trăm mấy ngàn người, trăm mấy ngàn võ tu, trong đó có hơn một nửa là cấp Huyền Dương, cấp Địa Tạng và Chuẩn Thiên… Thậm chí là cấp Thiên Võ cũng không thiếu.Trong cục diện như thế, muốn tạo ra khí thế Thiên Võ giả… Không dễ chút nào.Lỡ như bên địch có người sở hữu Thiên Nhãn, nhìn ra được thân phận của hắn thì đến lúc đó, đừng nói gì đến cứu người, chỉ với một chưởng của người ta thôi, đến xác hắn cũng chẳng còn ấy chứ.Từ lúc biên quan cầu cứu khẩn cấp thì sự việc đã không nằm trong tầm kiểm soát của hắn nữa rồi.“Ta sẽ cố hết sức!”.
Nếu vậy thì khả năng sống sót gần như bằng không.
Giết!
Càng về gần phía đông thì tiếng hét chém giết càng rõ hơn.
Triệu Bân đứng nghiêm nghị, cố hết sức nhìn về phía xa, màn đêm đã buông xuống rồi, thứ mà hắn có thể nhìn thấy chỉ là ánh lửa rực sáng cả bầu trời, cũng như khói đỏ ngùn ngụt, nhưng hắn không biết liệu cảnh giới Thiên Võ tham gia chiến đấu hay không.
Vù, vù!
Gió mạnh gào thét, bầu trời không ngừng xuất hiện cầu vồng.
Đó là những tọa kỵ, có quân đội, có tán tu và cả người của Thiên Tông.
Hắn nhìn thấy lão Huyền Đạo và lão mập và cả thằng nhóc tóc tím cũng có mặt trong số đó.
Hắn nhìn xuống mặt đất thì thấy ngựa chiến đang phóng nhanh.
Giống như những gì Triệu Bân dự đoán, thành cổ cách đó không xa đã phái quân đội đến, hắn có thể nhìn thấy Hán Diễm và cả thành chủ thành Xích Dương nhưng lại không thấy con trai cưng của hai người họ đâu, về điểm này thì phải nói tư tưởng giác ngộ của bọn họ đã kém hơn thành chủ thành Thanh Phong rồi.
Ít ra thì Thanh Dao cũng đã ra trận.
Cha anh dũng thì con cũng không kém cạnh, phụ nữ cũng không thua kém gì đàn ông.
Quạc!
Đại Bằng rít lớn giữa hư không.
Nó quay về lại linh giới, Triệu Bân và Phượng Vũ thì dùng bùa tốc hành.
Trong lúc đó.
Phượng Vũ đã không ngừng nhìn Triệu Bân, ánh mắt tràn đầy hi vọng.
Đương nhiên Triệu Bân cũng hiểu được ý của cô ta, đối phương muốn hắn thi triển ra khí thế Thiên Võ sau khi đến chiến trường, nếu như có cảnh giới Thiên Võ tham chiến thì chắc đến tám phần là hai nước sẽ tạm ngưng chiến, như thế thì cô ta cứ tìm từng người một là được rồi.
Nếu như thuận lợi, chỉ cần một câu nói của Triệu Bân thôi là anh trai của cô ta sẽ được đưa đến trước mặt ngay.
Triệu Bân không trả lời.
Chắc là cô gái này đã quá lo lắng nên đã hấp tấp...!
Vì vậy đã đánh mất sự tỉnh táo nên có.
Đây là chiến trường, binh lực mà hai nước huy động chắc chắn không dưới trăm mấy ngàn người, trăm mấy ngàn võ tu, trong đó có hơn một nửa là cấp Huyền Dương, cấp Địa Tạng và Chuẩn Thiên… Thậm chí là cấp Thiên Võ cũng không thiếu.
Trong cục diện như thế, muốn tạo ra khí thế Thiên Võ giả… Không dễ chút nào.
Lỡ như bên địch có người sở hữu Thiên Nhãn, nhìn ra được thân phận của hắn thì đến lúc đó, đừng nói gì đến cứu người, chỉ với một chưởng của người ta thôi, đến xác hắn cũng chẳng còn ấy chứ.
Từ lúc biên quan cầu cứu khẩn cấp thì sự việc đã không nằm trong tầm kiểm soát của hắn nữa rồi.
“Ta sẽ cố hết sức!”.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Nếu vậy thì khả năng sống sót gần như bằng không.Giết!Càng về gần phía đông thì tiếng hét chém giết càng rõ hơn.Triệu Bân đứng nghiêm nghị, cố hết sức nhìn về phía xa, màn đêm đã buông xuống rồi, thứ mà hắn có thể nhìn thấy chỉ là ánh lửa rực sáng cả bầu trời, cũng như khói đỏ ngùn ngụt, nhưng hắn không biết liệu cảnh giới Thiên Võ tham gia chiến đấu hay không.Vù, vù!Gió mạnh gào thét, bầu trời không ngừng xuất hiện cầu vồng.Đó là những tọa kỵ, có quân đội, có tán tu và cả người của Thiên Tông.Hắn nhìn thấy lão Huyền Đạo và lão mập và cả thằng nhóc tóc tím cũng có mặt trong số đó.Hắn nhìn xuống mặt đất thì thấy ngựa chiến đang phóng nhanh.Giống như những gì Triệu Bân dự đoán, thành cổ cách đó không xa đã phái quân đội đến, hắn có thể nhìn thấy Hán Diễm và cả thành chủ thành Xích Dương nhưng lại không thấy con trai cưng của hai người họ đâu, về điểm này thì phải nói tư tưởng giác ngộ của bọn họ đã kém hơn thành chủ thành Thanh Phong rồi.Ít ra thì Thanh Dao cũng đã ra trận.Cha anh dũng thì con cũng không kém cạnh, phụ nữ cũng không thua kém gì đàn ông.Quạc!Đại Bằng rít lớn giữa hư không.Nó quay về lại linh giới, Triệu Bân và Phượng Vũ thì dùng bùa tốc hành.Trong lúc đó.Phượng Vũ đã không ngừng nhìn Triệu Bân, ánh mắt tràn đầy hi vọng.Đương nhiên Triệu Bân cũng hiểu được ý của cô ta, đối phương muốn hắn thi triển ra khí thế Thiên Võ sau khi đến chiến trường, nếu như có cảnh giới Thiên Võ tham chiến thì chắc đến tám phần là hai nước sẽ tạm ngưng chiến, như thế thì cô ta cứ tìm từng người một là được rồi.Nếu như thuận lợi, chỉ cần một câu nói của Triệu Bân thôi là anh trai của cô ta sẽ được đưa đến trước mặt ngay.Triệu Bân không trả lời.Chắc là cô gái này đã quá lo lắng nên đã hấp tấp...!Vì vậy đã đánh mất sự tỉnh táo nên có.Đây là chiến trường, binh lực mà hai nước huy động chắc chắn không dưới trăm mấy ngàn người, trăm mấy ngàn võ tu, trong đó có hơn một nửa là cấp Huyền Dương, cấp Địa Tạng và Chuẩn Thiên… Thậm chí là cấp Thiên Võ cũng không thiếu.Trong cục diện như thế, muốn tạo ra khí thế Thiên Võ giả… Không dễ chút nào.Lỡ như bên địch có người sở hữu Thiên Nhãn, nhìn ra được thân phận của hắn thì đến lúc đó, đừng nói gì đến cứu người, chỉ với một chưởng của người ta thôi, đến xác hắn cũng chẳng còn ấy chứ.Từ lúc biên quan cầu cứu khẩn cấp thì sự việc đã không nằm trong tầm kiểm soát của hắn nữa rồi.“Ta sẽ cố hết sức!”.