Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 594: 594: Cảnh Tượng Sau Đó Vô Cũng Đẫm Máu
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Nhưng Đại Hạ cũng không kém.Đại Hạ cũng có cung tên mạnh, ở trên các đỉnh núi, hàng vạn mũi tên đã được b*n r*, uy lực cũng rất khủng khiếp.Đại Hạ bị bắn, nổ thê thảm thế nào thì Đại Nguyên cũng thê thảm như thế đó, mỗi mũi tên nổ tung thì tiền cũng theo đó mà biến mất.Tu luyện tốn kém, đánh trận còn tốn kém hơn.Nếu như là nước nhỏ thì sẽ không thể gánh nổi mức chi phí đó, không phải họ không muốn đánh trận mà là đánh không nổi, không phải nước nào cũng có thể làm theo điều mình muốn như Đại Hạ và Đại Nguyên là so xem ai có nhiều cung tên mạnh hơn, chẳng qua là hai bên đọ nguồn lực của nước nào dồi dào hơn thôi.“Phượng Vũ!”Lúc đầu óc tỉnh táo lại thì Triệu Bân mới gọi cô ta.Trước đó, khi tên nổ loạn xạ thì không biết cô ta đã bị nổ văng đến đâu rồi.Giết!Tiếng hét vang lên, quân địch bên Đại Nguyên xông lên đông nghịt, tất cả đều cưỡi sói xám, cầm đao cán dài trên tay, vừa tấn công vừa múa đao.Các tướng sĩ của Đại Hạ lần lượt bị chém ngã xuống những vũng máu hết người này đến người khác.Chắc đây là một loại chiến thuật.Mở đường bằng cung tên và một vụ nổ điên cuồng, sau đó các kỵ binh cưỡi sói xám mới đến thu chiến lợi phẩm.Số quân chi viện của Đại Hạ bị nổ văng vẫn còn choáng váng à? Đầu óc quay cuồng, phần lớn đều đứng không vững vì không phải ai trong số họ cũng có võ hồn.“Đến đây!”Triệu Bân hừ lên một tiếng lạnh lùng rồi nhào đến như một bóng ma.“Một tên cảnh giới Chân Linh cỏn con, không biết tự lượng sức mà”.Kỵ binh cưỡi sói xám cười lạnh lùng, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt, người xông lên trước đã vung đao.Võ tu cấp Chân Linh như thế này, hắn ta có thể dùng một đao chém chết mười tên.Keng, keng!Hắn ta vẫn chưa chém đao xuống thì đã có mười mấy cây phi đao bay đến.Trên mỗi cây phi đao đều có treo hai ba lá bùa lôi quang, và đã nổ tung.Ứ!Kỵ binh cưỡi sói xám bị quáng, hai mắt tối sầm.Chính vào lúc này, Triệu Bân đã nhanh chân đánh vào trận địch.Hắn ngồi xổm, cắm thẳng kiếm Long Uyên xuống đất, khởi động thiên lôi trận.Hiện trường chiến tranh quy mô lớn mà, đây là tuyệt chiêu hiệu quả nhất.Trong phạm vi trăm trượng chung quanh, những lưỡi dao sấm sét dày đặc phóng từ dưới đất lên, tấn công tất cả bọn họ, những ai nằm trong phạm vi đó đều bị trúng đòn.Ọc, ọc!Cảnh tượng sau đó vô cũng đẫm máu.Vừa mới bị quáng mắt, vẫn chưa kịp bình tĩnh lại thì kỵ binh đã đối mặt với thiên lôi trận.Tất cả những người trong phạm vi một trăm trượng đều trở thành bia sống, dù là sói xám cấp Huyền Dương thì cũng không chịu nổi, còn kẻ cảnh giới Chân Linh thì bị đứt thành tám khúc ngay..
Nhưng Đại Hạ cũng không kém.
Đại Hạ cũng có cung tên mạnh, ở trên các đỉnh núi, hàng vạn mũi tên đã được b*n r*, uy lực cũng rất khủng khiếp.
Đại Hạ bị bắn, nổ thê thảm thế nào thì Đại Nguyên cũng thê thảm như thế đó, mỗi mũi tên nổ tung thì tiền cũng theo đó mà biến mất.
Tu luyện tốn kém, đánh trận còn tốn kém hơn.
Nếu như là nước nhỏ thì sẽ không thể gánh nổi mức chi phí đó, không phải họ không muốn đánh trận mà là đánh không nổi, không phải nước nào cũng có thể làm theo điều mình muốn như Đại Hạ và Đại Nguyên là so xem ai có nhiều cung tên mạnh hơn, chẳng qua là hai bên đọ nguồn lực của nước nào dồi dào hơn thôi.
“Phượng Vũ!”
Lúc đầu óc tỉnh táo lại thì Triệu Bân mới gọi cô ta.
Trước đó, khi tên nổ loạn xạ thì không biết cô ta đã bị nổ văng đến đâu rồi.
Giết!
Tiếng hét vang lên, quân địch bên Đại Nguyên xông lên đông nghịt, tất cả đều cưỡi sói xám, cầm đao cán dài trên tay, vừa tấn công vừa múa đao.
Các tướng sĩ của Đại Hạ lần lượt bị chém ngã xuống những vũng máu hết người này đến người khác.
Chắc đây là một loại chiến thuật.
Mở đường bằng cung tên và một vụ nổ điên cuồng, sau đó các kỵ binh cưỡi sói xám mới đến thu chiến lợi phẩm.
Số quân chi viện của Đại Hạ bị nổ văng vẫn còn choáng váng à? Đầu óc quay cuồng, phần lớn đều đứng không vững vì không phải ai trong số họ cũng có võ hồn.
“Đến đây!”
Triệu Bân hừ lên một tiếng lạnh lùng rồi nhào đến như một bóng ma.
“Một tên cảnh giới Chân Linh cỏn con, không biết tự lượng sức mà”.
Kỵ binh cưỡi sói xám cười lạnh lùng, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt, người xông lên trước đã vung đao.
Võ tu cấp Chân Linh như thế này, hắn ta có thể dùng một đao chém chết mười tên.
Keng, keng!
Hắn ta vẫn chưa chém đao xuống thì đã có mười mấy cây phi đao bay đến.
Trên mỗi cây phi đao đều có treo hai ba lá bùa lôi quang, và đã nổ tung.
Ứ!
Kỵ binh cưỡi sói xám bị quáng, hai mắt tối sầm.
Chính vào lúc này, Triệu Bân đã nhanh chân đánh vào trận địch.
Hắn ngồi xổm, cắm thẳng kiếm Long Uyên xuống đất, khởi động thiên lôi trận.
Hiện trường chiến tranh quy mô lớn mà, đây là tuyệt chiêu hiệu quả nhất.
Trong phạm vi trăm trượng chung quanh, những lưỡi dao sấm sét dày đặc phóng từ dưới đất lên, tấn công tất cả bọn họ, những ai nằm trong phạm vi đó đều bị trúng đòn.
Ọc, ọc!
Cảnh tượng sau đó vô cũng đẫm máu.
Vừa mới bị quáng mắt, vẫn chưa kịp bình tĩnh lại thì kỵ binh đã đối mặt với thiên lôi trận.
Tất cả những người trong phạm vi một trăm trượng đều trở thành bia sống, dù là sói xám cấp Huyền Dương thì cũng không chịu nổi, còn kẻ cảnh giới Chân Linh thì bị đứt thành tám khúc ngay.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Nhưng Đại Hạ cũng không kém.Đại Hạ cũng có cung tên mạnh, ở trên các đỉnh núi, hàng vạn mũi tên đã được b*n r*, uy lực cũng rất khủng khiếp.Đại Hạ bị bắn, nổ thê thảm thế nào thì Đại Nguyên cũng thê thảm như thế đó, mỗi mũi tên nổ tung thì tiền cũng theo đó mà biến mất.Tu luyện tốn kém, đánh trận còn tốn kém hơn.Nếu như là nước nhỏ thì sẽ không thể gánh nổi mức chi phí đó, không phải họ không muốn đánh trận mà là đánh không nổi, không phải nước nào cũng có thể làm theo điều mình muốn như Đại Hạ và Đại Nguyên là so xem ai có nhiều cung tên mạnh hơn, chẳng qua là hai bên đọ nguồn lực của nước nào dồi dào hơn thôi.“Phượng Vũ!”Lúc đầu óc tỉnh táo lại thì Triệu Bân mới gọi cô ta.Trước đó, khi tên nổ loạn xạ thì không biết cô ta đã bị nổ văng đến đâu rồi.Giết!Tiếng hét vang lên, quân địch bên Đại Nguyên xông lên đông nghịt, tất cả đều cưỡi sói xám, cầm đao cán dài trên tay, vừa tấn công vừa múa đao.Các tướng sĩ của Đại Hạ lần lượt bị chém ngã xuống những vũng máu hết người này đến người khác.Chắc đây là một loại chiến thuật.Mở đường bằng cung tên và một vụ nổ điên cuồng, sau đó các kỵ binh cưỡi sói xám mới đến thu chiến lợi phẩm.Số quân chi viện của Đại Hạ bị nổ văng vẫn còn choáng váng à? Đầu óc quay cuồng, phần lớn đều đứng không vững vì không phải ai trong số họ cũng có võ hồn.“Đến đây!”Triệu Bân hừ lên một tiếng lạnh lùng rồi nhào đến như một bóng ma.“Một tên cảnh giới Chân Linh cỏn con, không biết tự lượng sức mà”.Kỵ binh cưỡi sói xám cười lạnh lùng, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt, người xông lên trước đã vung đao.Võ tu cấp Chân Linh như thế này, hắn ta có thể dùng một đao chém chết mười tên.Keng, keng!Hắn ta vẫn chưa chém đao xuống thì đã có mười mấy cây phi đao bay đến.Trên mỗi cây phi đao đều có treo hai ba lá bùa lôi quang, và đã nổ tung.Ứ!Kỵ binh cưỡi sói xám bị quáng, hai mắt tối sầm.Chính vào lúc này, Triệu Bân đã nhanh chân đánh vào trận địch.Hắn ngồi xổm, cắm thẳng kiếm Long Uyên xuống đất, khởi động thiên lôi trận.Hiện trường chiến tranh quy mô lớn mà, đây là tuyệt chiêu hiệu quả nhất.Trong phạm vi trăm trượng chung quanh, những lưỡi dao sấm sét dày đặc phóng từ dưới đất lên, tấn công tất cả bọn họ, những ai nằm trong phạm vi đó đều bị trúng đòn.Ọc, ọc!Cảnh tượng sau đó vô cũng đẫm máu.Vừa mới bị quáng mắt, vẫn chưa kịp bình tĩnh lại thì kỵ binh đã đối mặt với thiên lôi trận.Tất cả những người trong phạm vi một trăm trượng đều trở thành bia sống, dù là sói xám cấp Huyền Dương thì cũng không chịu nổi, còn kẻ cảnh giới Chân Linh thì bị đứt thành tám khúc ngay..