Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 609: 609: Không Muốn Sống Nữa Sao
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Phượng Vũ đã tìm được đại ca của mình, nhưng đại ca của cô ta chỉ còn là một thi thể.Cho dù ở rất xa, Triệu Bân vẫn có thể nhìn thấy rõ đại ca của Phượng Vũ đến chết vẫn đang mặc bộ đồ tù nhân, tay chân vẫn còn mang gông cùm, và thân hình thì gầy khô như que củi.Không khó để tưởng tượng ra đại ca của Phượng Vũ đã gặp phải những chuyện gì trong khổ ngục.Á!Phượng Vũ ngửa mặt lên trời rít lên vì đau khổ, nước mắt chảy dài trên má.Người thân duy nhất của cô ta trên thế giới này đã chết.Triệu Bân im lặng, trong lòng cũng cảm thấy xót xa.Cảnh tượng đó thật trớ trêu, lúc còn sống đại ca của cô ta là một quân nhân không chịu khuất phục, nhưng khi bị tội oan đến chết cũng không có ai nhớ đến."Cẩn thận".Sau nửa giây suy nghĩ, Triệu Bân lại giương cung lắp tên.Phượng Vũ đau buồn đến mức muốn chết đi, như thể cô ta đã trở thành một con rối vô hồn, cứ ngây ngốc ngồi ở đó ôm thi thể của đại ca mình, không quan tâm đến kẻ địch đang lao tới.Keng!May mắn thay, mũi tên của Triệu Bân đã đủ nhanh để g**t ch*t kẻ đó ngay tại chỗ.Trong lúc lơ đãng đó thì hắn cũng đã phải trả một cái giá đắt, có kẻ đã bắn lén hắn từ phía sau.Đại Bằng cũng bị liên lụy, một mũi tên đã bắn xuyên qua cánh của nó.Trong lúc rơi xuống, Triệu Bân đẩy Đại Bằng về lại linh giới, so với trên không thì dưới mặt đất vẫn an toàn hơn, hơn nữa thú cưỡi của hắn đã bị thương cho nên hắn cũng không thể chiến đấu trên không được nữa."Bắn chết ngươi!"Kẻ bắn lén hắn cười gằn một tiếng, sau đó thúc giục thú cưỡi bay lên cao.Triệu Bân không nói gì, hai thanh kiếm vẫn đang vũ động ở hai bên trái phải bảo vệ hắn kỹ càng, trước khi hắn đáp đất thì hắn đã thi triển thuật độn thổ, sau đó ngay lập tức phóng từ dưới lòng đất lên trời và b*n r* một mũi tên.Phụt!Kẻ bắn lén phun máu, mũi tên đã xuyên qua cả chủ và thú cưỡi.Triệu Bân không dừng lại, hắn cầm theo kiếm Long Uyên đẫm máu lao thẳng về phía Phượng Vũ, cô gái đó đã không còn hồn vía nữa, cứ ngây ngốc ngồi ở đó, một đám quân địch cũng đang lao tới chỗ của cô ta giống như một đám ác ma."Không muốn sống nữa sao?"Thằng nhóc tóc tím không biết từ đâu nhảy ra, liền kéo cô ta chạy đi.Cùng lúc đó, Triệu Bân đã đánh tới, chặn đứng quân địch đang đuổi theo.Phụt! Phụt!.
Phượng Vũ đã tìm được đại ca của mình, nhưng đại ca của cô ta chỉ còn là một thi thể.
Cho dù ở rất xa, Triệu Bân vẫn có thể nhìn thấy rõ đại ca của Phượng Vũ đến chết vẫn đang mặc bộ đồ tù nhân, tay chân vẫn còn mang gông cùm, và thân hình thì gầy khô như que củi.
Không khó để tưởng tượng ra đại ca của Phượng Vũ đã gặp phải những chuyện gì trong khổ ngục.
Á!
Phượng Vũ ngửa mặt lên trời rít lên vì đau khổ, nước mắt chảy dài trên má.
Người thân duy nhất của cô ta trên thế giới này đã chết.
Triệu Bân im lặng, trong lòng cũng cảm thấy xót xa.
Cảnh tượng đó thật trớ trêu, lúc còn sống đại ca của cô ta là một quân nhân không chịu khuất phục, nhưng khi bị tội oan đến chết cũng không có ai nhớ đến.
"Cẩn thận".
Sau nửa giây suy nghĩ, Triệu Bân lại giương cung lắp tên.
Phượng Vũ đau buồn đến mức muốn chết đi, như thể cô ta đã trở thành một con rối vô hồn, cứ ngây ngốc ngồi ở đó ôm thi thể của đại ca mình, không quan tâm đến kẻ địch đang lao tới.
Keng!
May mắn thay, mũi tên của Triệu Bân đã đủ nhanh để g**t ch*t kẻ đó ngay tại chỗ.
Trong lúc lơ đãng đó thì hắn cũng đã phải trả một cái giá đắt, có kẻ đã bắn lén hắn từ phía sau.
Đại Bằng cũng bị liên lụy, một mũi tên đã bắn xuyên qua cánh của nó.
Trong lúc rơi xuống, Triệu Bân đẩy Đại Bằng về lại linh giới, so với trên không thì dưới mặt đất vẫn an toàn hơn, hơn nữa thú cưỡi của hắn đã bị thương cho nên hắn cũng không thể chiến đấu trên không được nữa.
"Bắn chết ngươi!"
Kẻ bắn lén hắn cười gằn một tiếng, sau đó thúc giục thú cưỡi bay lên cao.
Triệu Bân không nói gì, hai thanh kiếm vẫn đang vũ động ở hai bên trái phải bảo vệ hắn kỹ càng, trước khi hắn đáp đất thì hắn đã thi triển thuật độn thổ, sau đó ngay lập tức phóng từ dưới lòng đất lên trời và b*n r* một mũi tên.
Phụt!
Kẻ bắn lén phun máu, mũi tên đã xuyên qua cả chủ và thú cưỡi.
Triệu Bân không dừng lại, hắn cầm theo kiếm Long Uyên đẫm máu lao thẳng về phía Phượng Vũ, cô gái đó đã không còn hồn vía nữa, cứ ngây ngốc ngồi ở đó, một đám quân địch cũng đang lao tới chỗ của cô ta giống như một đám ác ma.
"Không muốn sống nữa sao?"
Thằng nhóc tóc tím không biết từ đâu nhảy ra, liền kéo cô ta chạy đi.
Cùng lúc đó, Triệu Bân đã đánh tới, chặn đứng quân địch đang đuổi theo.
Phụt! Phụt!.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Phượng Vũ đã tìm được đại ca của mình, nhưng đại ca của cô ta chỉ còn là một thi thể.Cho dù ở rất xa, Triệu Bân vẫn có thể nhìn thấy rõ đại ca của Phượng Vũ đến chết vẫn đang mặc bộ đồ tù nhân, tay chân vẫn còn mang gông cùm, và thân hình thì gầy khô như que củi.Không khó để tưởng tượng ra đại ca của Phượng Vũ đã gặp phải những chuyện gì trong khổ ngục.Á!Phượng Vũ ngửa mặt lên trời rít lên vì đau khổ, nước mắt chảy dài trên má.Người thân duy nhất của cô ta trên thế giới này đã chết.Triệu Bân im lặng, trong lòng cũng cảm thấy xót xa.Cảnh tượng đó thật trớ trêu, lúc còn sống đại ca của cô ta là một quân nhân không chịu khuất phục, nhưng khi bị tội oan đến chết cũng không có ai nhớ đến."Cẩn thận".Sau nửa giây suy nghĩ, Triệu Bân lại giương cung lắp tên.Phượng Vũ đau buồn đến mức muốn chết đi, như thể cô ta đã trở thành một con rối vô hồn, cứ ngây ngốc ngồi ở đó ôm thi thể của đại ca mình, không quan tâm đến kẻ địch đang lao tới.Keng!May mắn thay, mũi tên của Triệu Bân đã đủ nhanh để g**t ch*t kẻ đó ngay tại chỗ.Trong lúc lơ đãng đó thì hắn cũng đã phải trả một cái giá đắt, có kẻ đã bắn lén hắn từ phía sau.Đại Bằng cũng bị liên lụy, một mũi tên đã bắn xuyên qua cánh của nó.Trong lúc rơi xuống, Triệu Bân đẩy Đại Bằng về lại linh giới, so với trên không thì dưới mặt đất vẫn an toàn hơn, hơn nữa thú cưỡi của hắn đã bị thương cho nên hắn cũng không thể chiến đấu trên không được nữa."Bắn chết ngươi!"Kẻ bắn lén hắn cười gằn một tiếng, sau đó thúc giục thú cưỡi bay lên cao.Triệu Bân không nói gì, hai thanh kiếm vẫn đang vũ động ở hai bên trái phải bảo vệ hắn kỹ càng, trước khi hắn đáp đất thì hắn đã thi triển thuật độn thổ, sau đó ngay lập tức phóng từ dưới lòng đất lên trời và b*n r* một mũi tên.Phụt!Kẻ bắn lén phun máu, mũi tên đã xuyên qua cả chủ và thú cưỡi.Triệu Bân không dừng lại, hắn cầm theo kiếm Long Uyên đẫm máu lao thẳng về phía Phượng Vũ, cô gái đó đã không còn hồn vía nữa, cứ ngây ngốc ngồi ở đó, một đám quân địch cũng đang lao tới chỗ của cô ta giống như một đám ác ma."Không muốn sống nữa sao?"Thằng nhóc tóc tím không biết từ đâu nhảy ra, liền kéo cô ta chạy đi.Cùng lúc đó, Triệu Bân đã đánh tới, chặn đứng quân địch đang đuổi theo.Phụt! Phụt!.