Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 614: 614: Đáng Sợ Hắn Thật Đáng Sợ

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Còn cái thứ ba, đó chính là sấm sét đầy trời ở đây.Thế nên mới nói không phải tất cả mọi người có được chiếc nhẫn ma đều mở được cấm chế của nó.Hai chiếc chìa khóa trước đó có thể tạo ra được.Nhưng khó ở chiếc chìa thứ ba, không có công pháp Lôi Điện thì sẽ bị sét đánh thành bột.Bốp!Khi một tia sét nữa đánh xuống, bỗng nhiên có một tiếng vang.Triệu Bân không nghe thấy nhưng Nguyệt Thần thì có.Chiếc nhẫn ma run run, sau đó ma quang vụt thẳng lên trời.“Máu?”Triệu Bân hết sức ngạc nhiên, ma quang không phải là ánh sáng, mà là một giọt máu… Một giọt ma huyết.“Nuốt nó”.Nguyệt Thần chỉ nói có thế.Khỏi cần cô ta phải nhắc nhở thì Triệu Bân cũng đã giơ tay, cái tay đã bị chân nguyên hóa thành mờ ảo.Bỗng, hắn còn chưa kịp chụp lấy ma huyết thì ma huyết đã rơi xuống.Chẳng những rơi xuống mà còn như một vầng sáng, dần nhập vào đỉnh đầu Triệu Bân.Ưm…!Triệu Bân rên lên một tiếng, lảo đảo, suýt chút nữa đã rơi xuống khỏi đỉnh núi.Còn chưa đứng vững thì một sức mạnh khổng lổ đã từ đỉnh đầu lan ra tứ chi đến lục phủ ngũ tạng của hắn, kỳ kinh bát mạch không có một nơi nào bị bỏ sót, cứ va chạm tán loạn khắp nơi trong người hắn, chỉ trong ba giây mà không biết đã làm đứt bao nhiêu kinh mạch của hắn, cũng chẳng biết có bao nhiêu gân cốt bị gãy, cả da dẻ bên ngoài cũng nứt ra, máu tươi chảy dọc theo những vết rạn.Đáng sợ, hắn thật đáng sợ.Nhìn từ xa, trông hắn như một người máu, cả người cứ phồng lên như thể sắp nổ tung,Nói cũng đúng, sức mạnh của ma huyết cực kỳ dồi dào và cũng rất hung hãn.Còn hắn, chỉ là một kẻ cảnh giới Chân Linh, không thể chứa nổi thì chắc chắn sẽ nổ tung.Tình huống này, hắn cũng đã trải qua một lần, cái ngày hắn nuốt Long Huyết cũng là như thế.So sánh với lần này, Ma Huyết còn bá đạo hơn cả Long Huyết.A…!Hắn gầm lên, đau đớn không thể chịu nổi, không thể chịu đựng được sức mạnh đó.Khi đang chìm trong nguy hiểm, hắn lại dùng đến Tẩy Tủy Dịch Cân Kinh, cùng lúc đó hắn cũng dùng Thái Sơ Thiên Lôi Quyết, dùng hết sức để luyện hóa Ma Huyết, biến thành chân nguyên võ tu, truyền vào trong đan điền..

Còn cái thứ ba, đó chính là sấm sét đầy trời ở đây.

Thế nên mới nói không phải tất cả mọi người có được chiếc nhẫn ma đều mở được cấm chế của nó.

Hai chiếc chìa khóa trước đó có thể tạo ra được.

Nhưng khó ở chiếc chìa thứ ba, không có công pháp Lôi Điện thì sẽ bị sét đánh thành bột.

Bốp!

Khi một tia sét nữa đánh xuống, bỗng nhiên có một tiếng vang.

Triệu Bân không nghe thấy nhưng Nguyệt Thần thì có.

Chiếc nhẫn ma run run, sau đó ma quang vụt thẳng lên trời.

“Máu?”

Triệu Bân hết sức ngạc nhiên, ma quang không phải là ánh sáng, mà là một giọt máu… Một giọt ma huyết.

“Nuốt nó”.

Nguyệt Thần chỉ nói có thế.

Khỏi cần cô ta phải nhắc nhở thì Triệu Bân cũng đã giơ tay, cái tay đã bị chân nguyên hóa thành mờ ảo.

Bỗng, hắn còn chưa kịp chụp lấy ma huyết thì ma huyết đã rơi xuống.

Chẳng những rơi xuống mà còn như một vầng sáng, dần nhập vào đỉnh đầu Triệu Bân.

Ưm…!

Triệu Bân rên lên một tiếng, lảo đảo, suýt chút nữa đã rơi xuống khỏi đỉnh núi.

Còn chưa đứng vững thì một sức mạnh khổng lổ đã từ đỉnh đầu lan ra tứ chi đến lục phủ ngũ tạng của hắn, kỳ kinh bát mạch không có một nơi nào bị bỏ sót, cứ va chạm tán loạn khắp nơi trong người hắn, chỉ trong ba giây mà không biết đã làm đứt bao nhiêu kinh mạch của hắn, cũng chẳng biết có bao nhiêu gân cốt bị gãy, cả da dẻ bên ngoài cũng nứt ra, máu tươi chảy dọc theo những vết rạn.

Đáng sợ, hắn thật đáng sợ.

Nhìn từ xa, trông hắn như một người máu, cả người cứ phồng lên như thể sắp nổ tung,

Nói cũng đúng, sức mạnh của ma huyết cực kỳ dồi dào và cũng rất hung hãn.

Còn hắn, chỉ là một kẻ cảnh giới Chân Linh, không thể chứa nổi thì chắc chắn sẽ nổ tung.

Tình huống này, hắn cũng đã trải qua một lần, cái ngày hắn nuốt Long Huyết cũng là như thế.

So sánh với lần này, Ma Huyết còn bá đạo hơn cả Long Huyết.

A…!

Hắn gầm lên, đau đớn không thể chịu nổi, không thể chịu đựng được sức mạnh đó.

Khi đang chìm trong nguy hiểm, hắn lại dùng đến Tẩy Tủy Dịch Cân Kinh, cùng lúc đó hắn cũng dùng Thái Sơ Thiên Lôi Quyết, dùng hết sức để luyện hóa Ma Huyết, biến thành chân nguyên võ tu, truyền vào trong đan điền.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Còn cái thứ ba, đó chính là sấm sét đầy trời ở đây.Thế nên mới nói không phải tất cả mọi người có được chiếc nhẫn ma đều mở được cấm chế của nó.Hai chiếc chìa khóa trước đó có thể tạo ra được.Nhưng khó ở chiếc chìa thứ ba, không có công pháp Lôi Điện thì sẽ bị sét đánh thành bột.Bốp!Khi một tia sét nữa đánh xuống, bỗng nhiên có một tiếng vang.Triệu Bân không nghe thấy nhưng Nguyệt Thần thì có.Chiếc nhẫn ma run run, sau đó ma quang vụt thẳng lên trời.“Máu?”Triệu Bân hết sức ngạc nhiên, ma quang không phải là ánh sáng, mà là một giọt máu… Một giọt ma huyết.“Nuốt nó”.Nguyệt Thần chỉ nói có thế.Khỏi cần cô ta phải nhắc nhở thì Triệu Bân cũng đã giơ tay, cái tay đã bị chân nguyên hóa thành mờ ảo.Bỗng, hắn còn chưa kịp chụp lấy ma huyết thì ma huyết đã rơi xuống.Chẳng những rơi xuống mà còn như một vầng sáng, dần nhập vào đỉnh đầu Triệu Bân.Ưm…!Triệu Bân rên lên một tiếng, lảo đảo, suýt chút nữa đã rơi xuống khỏi đỉnh núi.Còn chưa đứng vững thì một sức mạnh khổng lổ đã từ đỉnh đầu lan ra tứ chi đến lục phủ ngũ tạng của hắn, kỳ kinh bát mạch không có một nơi nào bị bỏ sót, cứ va chạm tán loạn khắp nơi trong người hắn, chỉ trong ba giây mà không biết đã làm đứt bao nhiêu kinh mạch của hắn, cũng chẳng biết có bao nhiêu gân cốt bị gãy, cả da dẻ bên ngoài cũng nứt ra, máu tươi chảy dọc theo những vết rạn.Đáng sợ, hắn thật đáng sợ.Nhìn từ xa, trông hắn như một người máu, cả người cứ phồng lên như thể sắp nổ tung,Nói cũng đúng, sức mạnh của ma huyết cực kỳ dồi dào và cũng rất hung hãn.Còn hắn, chỉ là một kẻ cảnh giới Chân Linh, không thể chứa nổi thì chắc chắn sẽ nổ tung.Tình huống này, hắn cũng đã trải qua một lần, cái ngày hắn nuốt Long Huyết cũng là như thế.So sánh với lần này, Ma Huyết còn bá đạo hơn cả Long Huyết.A…!Hắn gầm lên, đau đớn không thể chịu nổi, không thể chịu đựng được sức mạnh đó.Khi đang chìm trong nguy hiểm, hắn lại dùng đến Tẩy Tủy Dịch Cân Kinh, cùng lúc đó hắn cũng dùng Thái Sơ Thiên Lôi Quyết, dùng hết sức để luyện hóa Ma Huyết, biến thành chân nguyên võ tu, truyền vào trong đan điền..

Chương 614: 614: Đáng Sợ Hắn Thật Đáng Sợ