Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 616: 616: “rèn Luyện Tâm Trí”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Cái gọi là tạo hóa không chỉ là thăng cấp tu vi, mà là ma lực, sự bá đạo khi ma lực tăng lên là thứ mà thần giới phải công nhận, rất muốn tìm người để đánh nhau, bất kỳ một vị thần nào cũng không muốn đánh với ma, một khi ma phát cuồng, huyết mạch sẽ thăng hoa và tất cả đều được đẩy lên mức cao nhất.Vì thế, Ma Huyết… Cũng ít nhiều gì mang theo khả năng đó.Sức mạnh đó, nếu có thể sử dụng được thì cũng được tính là một loại cấm pháp.“Có thể tìm thấy không?”Nguyệt Thần hỏi, có vẻ khá là mong chờ, không mấy bình tĩnh.Dứt lời thì thấy Triệu Bân mở mắt ra.Khoảnh khắc mắt mở ra, hai luồng ma quang b*n r* từ mắt hắn, vách đó không xa có một vách đá nhưng đã bị đục ra hai cái lỗ thủng, vẻ ngoài hắn cũng nhanh chóng thay đổi, mi tâm dần hiện lên một ma văn, mái tóc đen dài cũng dần hóa thành màu đỏ, cả hơi thở trong người cũng dẫn hóa thành ma sát đen thui, tiếng ư ư nghe như lệ quỷ đang khóc, nhìn lại một lần nữa, nào còn con người ở đây, rõ ràng là một tên ma đầu.“Này…”Triệu Bân giơ tay lên nhìn theo bản năng, kinh ngạc nhìn ma sát đang quanh quẩn ngón tay mình, cùng với tia sát nhỏ yếu ớt cứ lóe lên.Trước đó, là chân nguyên dồi dào.Bây giờ, là sức mạnh ngập tràn.“Đây là trạng thái ma hóa", Nguyệt Thần cười khẽ: “Cũng có thể gọi là Ma Đạo”.Triệu Bân không nói gì, hắn cứ vỗ mạnh vào đầu mình vì ý thức không được tỉnh táo, cứ bị những suy nghĩ tàn ác và máu me chiếm giữ, ăn mòn từng chút từng chút một khiến hắn có… Một loại xúc động muốn giết người.“Trạng thái này, song song với sức mạnh tăng vọt chính là thần trí mê loạn”.“Một khi bị ma tính che mờ, có lẽ sẽ trở thành một tên cuồng ma giết người không gớm tay không hơn không kém”.“Dùng sức mạnh đó, nhưng phải giữ vững sơ tâm”.Nguyệt Thần nói hết lời này đến lời khác, là giải thích và cũng là cảnh báo.“Rèn luyện tâm trí?”, Triệu Bân thử hỏi.“Hiểu như thế cũng không sai”, Nguyệt Thần nhắm mắt.“Hiểu rồi”.Triệu Bân khoanh chân ngồi xuống, tĩnh tâm nghiên cứu, lần lượt sử dụng sức mạnh, ở trạng thái ma hóa thì gân, cốt, thịt và cả chân nguyên, võ hồn cũng bị ma lực tăng thêm đáng kể.Ầm!Dưới ánh trăng, hắn đấm một cú thật mạnh vào tách đá.Buộc lòng phải nói, có sức mạnh của Ma Đạo, lực sát thương khi dùng bí thuật lại càng cao.Hắn đã dần làm quen, máu huyết cứ sôi trào lên như bị lửa thiêu đốt.Nếu như dùng hết toàn bộ sức mạnh, kết hợp với Đấu Chiến Thánh Pháp thì người cùng cảnh giới không phải là đối thủ của hắn..

Cái gọi là tạo hóa không chỉ là thăng cấp tu vi, mà là ma lực, sự bá đạo khi ma lực tăng lên là thứ mà thần giới phải công nhận, rất muốn tìm người để đánh nhau, bất kỳ một vị thần nào cũng không muốn đánh với ma, một khi ma phát cuồng, huyết mạch sẽ thăng hoa và tất cả đều được đẩy lên mức cao nhất.

Vì thế, Ma Huyết… Cũng ít nhiều gì mang theo khả năng đó.

Sức mạnh đó, nếu có thể sử dụng được thì cũng được tính là một loại cấm pháp.

“Có thể tìm thấy không?”

Nguyệt Thần hỏi, có vẻ khá là mong chờ, không mấy bình tĩnh.

Dứt lời thì thấy Triệu Bân mở mắt ra.

Khoảnh khắc mắt mở ra, hai luồng ma quang b*n r* từ mắt hắn, vách đó không xa có một vách đá nhưng đã bị đục ra hai cái lỗ thủng, vẻ ngoài hắn cũng nhanh chóng thay đổi, mi tâm dần hiện lên một ma văn, mái tóc đen dài cũng dần hóa thành màu đỏ, cả hơi thở trong người cũng dẫn hóa thành ma sát đen thui, tiếng ư ư nghe như lệ quỷ đang khóc, nhìn lại một lần nữa, nào còn con người ở đây, rõ ràng là một tên ma đầu.

“Này…”

Triệu Bân giơ tay lên nhìn theo bản năng, kinh ngạc nhìn ma sát đang quanh quẩn ngón tay mình, cùng với tia sát nhỏ yếu ớt cứ lóe lên.

Trước đó, là chân nguyên dồi dào.

Bây giờ, là sức mạnh ngập tràn.

“Đây là trạng thái ma hóa", Nguyệt Thần cười khẽ: “Cũng có thể gọi là Ma Đạo”.

Triệu Bân không nói gì, hắn cứ vỗ mạnh vào đầu mình vì ý thức không được tỉnh táo, cứ bị những suy nghĩ tàn ác và máu me chiếm giữ, ăn mòn từng chút từng chút một khiến hắn có… Một loại xúc động muốn giết người.

“Trạng thái này, song song với sức mạnh tăng vọt chính là thần trí mê loạn”.

“Một khi bị ma tính che mờ, có lẽ sẽ trở thành một tên cuồng ma giết người không gớm tay không hơn không kém”.

“Dùng sức mạnh đó, nhưng phải giữ vững sơ tâm”.

Nguyệt Thần nói hết lời này đến lời khác, là giải thích và cũng là cảnh báo.

“Rèn luyện tâm trí?”, Triệu Bân thử hỏi.

“Hiểu như thế cũng không sai”, Nguyệt Thần nhắm mắt.

“Hiểu rồi”.

Triệu Bân khoanh chân ngồi xuống, tĩnh tâm nghiên cứu, lần lượt sử dụng sức mạnh, ở trạng thái ma hóa thì gân, cốt, thịt và cả chân nguyên, võ hồn cũng bị ma lực tăng thêm đáng kể.

Ầm!

Dưới ánh trăng, hắn đấm một cú thật mạnh vào tách đá.

Buộc lòng phải nói, có sức mạnh của Ma Đạo, lực sát thương khi dùng bí thuật lại càng cao.

Hắn đã dần làm quen, máu huyết cứ sôi trào lên như bị lửa thiêu đốt.

Nếu như dùng hết toàn bộ sức mạnh, kết hợp với Đấu Chiến Thánh Pháp thì người cùng cảnh giới không phải là đối thủ của hắn.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Cái gọi là tạo hóa không chỉ là thăng cấp tu vi, mà là ma lực, sự bá đạo khi ma lực tăng lên là thứ mà thần giới phải công nhận, rất muốn tìm người để đánh nhau, bất kỳ một vị thần nào cũng không muốn đánh với ma, một khi ma phát cuồng, huyết mạch sẽ thăng hoa và tất cả đều được đẩy lên mức cao nhất.Vì thế, Ma Huyết… Cũng ít nhiều gì mang theo khả năng đó.Sức mạnh đó, nếu có thể sử dụng được thì cũng được tính là một loại cấm pháp.“Có thể tìm thấy không?”Nguyệt Thần hỏi, có vẻ khá là mong chờ, không mấy bình tĩnh.Dứt lời thì thấy Triệu Bân mở mắt ra.Khoảnh khắc mắt mở ra, hai luồng ma quang b*n r* từ mắt hắn, vách đó không xa có một vách đá nhưng đã bị đục ra hai cái lỗ thủng, vẻ ngoài hắn cũng nhanh chóng thay đổi, mi tâm dần hiện lên một ma văn, mái tóc đen dài cũng dần hóa thành màu đỏ, cả hơi thở trong người cũng dẫn hóa thành ma sát đen thui, tiếng ư ư nghe như lệ quỷ đang khóc, nhìn lại một lần nữa, nào còn con người ở đây, rõ ràng là một tên ma đầu.“Này…”Triệu Bân giơ tay lên nhìn theo bản năng, kinh ngạc nhìn ma sát đang quanh quẩn ngón tay mình, cùng với tia sát nhỏ yếu ớt cứ lóe lên.Trước đó, là chân nguyên dồi dào.Bây giờ, là sức mạnh ngập tràn.“Đây là trạng thái ma hóa", Nguyệt Thần cười khẽ: “Cũng có thể gọi là Ma Đạo”.Triệu Bân không nói gì, hắn cứ vỗ mạnh vào đầu mình vì ý thức không được tỉnh táo, cứ bị những suy nghĩ tàn ác và máu me chiếm giữ, ăn mòn từng chút từng chút một khiến hắn có… Một loại xúc động muốn giết người.“Trạng thái này, song song với sức mạnh tăng vọt chính là thần trí mê loạn”.“Một khi bị ma tính che mờ, có lẽ sẽ trở thành một tên cuồng ma giết người không gớm tay không hơn không kém”.“Dùng sức mạnh đó, nhưng phải giữ vững sơ tâm”.Nguyệt Thần nói hết lời này đến lời khác, là giải thích và cũng là cảnh báo.“Rèn luyện tâm trí?”, Triệu Bân thử hỏi.“Hiểu như thế cũng không sai”, Nguyệt Thần nhắm mắt.“Hiểu rồi”.Triệu Bân khoanh chân ngồi xuống, tĩnh tâm nghiên cứu, lần lượt sử dụng sức mạnh, ở trạng thái ma hóa thì gân, cốt, thịt và cả chân nguyên, võ hồn cũng bị ma lực tăng thêm đáng kể.Ầm!Dưới ánh trăng, hắn đấm một cú thật mạnh vào tách đá.Buộc lòng phải nói, có sức mạnh của Ma Đạo, lực sát thương khi dùng bí thuật lại càng cao.Hắn đã dần làm quen, máu huyết cứ sôi trào lên như bị lửa thiêu đốt.Nếu như dùng hết toàn bộ sức mạnh, kết hợp với Đấu Chiến Thánh Pháp thì người cùng cảnh giới không phải là đối thủ của hắn..

Chương 616: 616: “rèn Luyện Tâm Trí”