Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 629: 629: Bảo Bối Đây Là Một Bảo Bối

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Cục diện ngày hôm nay cũng chỉ có thể dùng cách hù dọa để phá giải.“Cố tình diễn trò”.Tên áo đen cười khinh thường, đương nhiên sẽ không dễ lừa đến vậy, hắn ta tiếp tục bước tới.Uỳnh!Chưa đến cửa hang đã nghe một tiếng động lớn, khí thế của cao thủ Thiên Võ ùn ùn tràn ra khỏi hang động.Uy thế quá mạnh mẽ khiến cả ngọn núi rung lên bần bật, cũng khiến tên áo đen phải lùi về sau một bước.“Ta không giết ngươi!”“Quay về nói với tổ gia của ngươi, khi khác sẽ đến thăm hỏi”.“Cút!”Gánh tuồng nhập vào cơ thể khiến hắn nhập vai rất sâu, Triệu Bân tưởng mình là cao thủ Thiên Võ thật, diễn xuất rất đỉnh, cũng tinh tế như mọi khi, từng câu từng chữ trong lời nói đều cộng hưởng cùng võ hồn.“Cao thủ Thiên Võ từ đâu ra thế.”Mặt mũi tên áo đen trắng bệch, cơ thể không kiềm chế được mà run lên.Nửa đêm nửa hôm còn tặng nhau một bất ngờ khiến người ta không thể nào thoải mái được.Lùi mãi lùi mãi, hắn ta quay người chạy trốn.Cao thủ Thiên Võ đấy, muốn giết hắn ta đâu cần tới hai chiêu, một cái tát là đủ rồi.Hắn ta đi rồi, nhưng không thấy Triệu Bân ló ra, lỡ như tên này háo thắng đòi giết hắn nữa thì sao?Giả thiết “lỡ như” này cũng biến thành sự thật.Tên áo đen thực sự quay lại, chắc hẳn hắn ta đã phát giác ra điều gì bất thường.“Đúng là không sợ chết mà!”Triệu Bân điềm tĩnh nói, giọng nói lạnh lẽo cô độc nhưng uy nghiêm.“Hiếm có lúc gặp được cao thủ Thiên Võ, không biết tiền bối có nể mặt, so tài cùng ta vài chiêu”.Tên áo đen mỉm cười, thong dong bước tới, thần thái u ám trở nên dữ tợn hơn dưới ánh trăng.“Được thôi!”“Một võ tu Chân Linh mà cũng dám hù dọa ta à?”Tên áo đen quát lên một tiếng, lao vào hang động như một quỷ hồn.Dưới ánh trăng, đôi mắt u ám của hắn ta còn lóe lên ánh sáng như ngọn lửa.Võ tu cảnh giới Chân Linh mà có thể diễn được khí thế của Thiên Võ, đúng là niềm vui bất ngờ.Bảo bối, đây là một bảo bối.Phải túm nó về nghiên cứu cho đàng hoàng, chưa biết chừng còn tìm ra nhiều thứ hơn nữa.Uỳnh!.

Cục diện ngày hôm nay cũng chỉ có thể dùng cách hù dọa để phá giải.

“Cố tình diễn trò”.

Tên áo đen cười khinh thường, đương nhiên sẽ không dễ lừa đến vậy, hắn ta tiếp tục bước tới.

Uỳnh!

Chưa đến cửa hang đã nghe một tiếng động lớn, khí thế của cao thủ Thiên Võ ùn ùn tràn ra khỏi hang động.

Uy thế quá mạnh mẽ khiến cả ngọn núi rung lên bần bật, cũng khiến tên áo đen phải lùi về sau một bước.

“Ta không giết ngươi!”

“Quay về nói với tổ gia của ngươi, khi khác sẽ đến thăm hỏi”.

“Cút!”

Gánh tuồng nhập vào cơ thể khiến hắn nhập vai rất sâu, Triệu Bân tưởng mình là cao thủ Thiên Võ thật, diễn xuất rất đỉnh, cũng tinh tế như mọi khi, từng câu từng chữ trong lời nói đều cộng hưởng cùng võ hồn.

“Cao thủ Thiên Võ từ đâu ra thế.”

Mặt mũi tên áo đen trắng bệch, cơ thể không kiềm chế được mà run lên.

Nửa đêm nửa hôm còn tặng nhau một bất ngờ khiến người ta không thể nào thoải mái được.

Lùi mãi lùi mãi, hắn ta quay người chạy trốn.

Cao thủ Thiên Võ đấy, muốn giết hắn ta đâu cần tới hai chiêu, một cái tát là đủ rồi.

Hắn ta đi rồi, nhưng không thấy Triệu Bân ló ra, lỡ như tên này háo thắng đòi giết hắn nữa thì sao?

Giả thiết “lỡ như” này cũng biến thành sự thật.

Tên áo đen thực sự quay lại, chắc hẳn hắn ta đã phát giác ra điều gì bất thường.

“Đúng là không sợ chết mà!”

Triệu Bân điềm tĩnh nói, giọng nói lạnh lẽo cô độc nhưng uy nghiêm.

“Hiếm có lúc gặp được cao thủ Thiên Võ, không biết tiền bối có nể mặt, so tài cùng ta vài chiêu”.

Tên áo đen mỉm cười, thong dong bước tới, thần thái u ám trở nên dữ tợn hơn dưới ánh trăng.

“Được thôi!”

“Một võ tu Chân Linh mà cũng dám hù dọa ta à?”

Tên áo đen quát lên một tiếng, lao vào hang động như một quỷ hồn.

Dưới ánh trăng, đôi mắt u ám của hắn ta còn lóe lên ánh sáng như ngọn lửa.

Võ tu cảnh giới Chân Linh mà có thể diễn được khí thế của Thiên Võ, đúng là niềm vui bất ngờ.

Bảo bối, đây là một bảo bối.

Phải túm nó về nghiên cứu cho đàng hoàng, chưa biết chừng còn tìm ra nhiều thứ hơn nữa.

Uỳnh!.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Cục diện ngày hôm nay cũng chỉ có thể dùng cách hù dọa để phá giải.“Cố tình diễn trò”.Tên áo đen cười khinh thường, đương nhiên sẽ không dễ lừa đến vậy, hắn ta tiếp tục bước tới.Uỳnh!Chưa đến cửa hang đã nghe một tiếng động lớn, khí thế của cao thủ Thiên Võ ùn ùn tràn ra khỏi hang động.Uy thế quá mạnh mẽ khiến cả ngọn núi rung lên bần bật, cũng khiến tên áo đen phải lùi về sau một bước.“Ta không giết ngươi!”“Quay về nói với tổ gia của ngươi, khi khác sẽ đến thăm hỏi”.“Cút!”Gánh tuồng nhập vào cơ thể khiến hắn nhập vai rất sâu, Triệu Bân tưởng mình là cao thủ Thiên Võ thật, diễn xuất rất đỉnh, cũng tinh tế như mọi khi, từng câu từng chữ trong lời nói đều cộng hưởng cùng võ hồn.“Cao thủ Thiên Võ từ đâu ra thế.”Mặt mũi tên áo đen trắng bệch, cơ thể không kiềm chế được mà run lên.Nửa đêm nửa hôm còn tặng nhau một bất ngờ khiến người ta không thể nào thoải mái được.Lùi mãi lùi mãi, hắn ta quay người chạy trốn.Cao thủ Thiên Võ đấy, muốn giết hắn ta đâu cần tới hai chiêu, một cái tát là đủ rồi.Hắn ta đi rồi, nhưng không thấy Triệu Bân ló ra, lỡ như tên này háo thắng đòi giết hắn nữa thì sao?Giả thiết “lỡ như” này cũng biến thành sự thật.Tên áo đen thực sự quay lại, chắc hẳn hắn ta đã phát giác ra điều gì bất thường.“Đúng là không sợ chết mà!”Triệu Bân điềm tĩnh nói, giọng nói lạnh lẽo cô độc nhưng uy nghiêm.“Hiếm có lúc gặp được cao thủ Thiên Võ, không biết tiền bối có nể mặt, so tài cùng ta vài chiêu”.Tên áo đen mỉm cười, thong dong bước tới, thần thái u ám trở nên dữ tợn hơn dưới ánh trăng.“Được thôi!”“Một võ tu Chân Linh mà cũng dám hù dọa ta à?”Tên áo đen quát lên một tiếng, lao vào hang động như một quỷ hồn.Dưới ánh trăng, đôi mắt u ám của hắn ta còn lóe lên ánh sáng như ngọn lửa.Võ tu cảnh giới Chân Linh mà có thể diễn được khí thế của Thiên Võ, đúng là niềm vui bất ngờ.Bảo bối, đây là một bảo bối.Phải túm nó về nghiên cứu cho đàng hoàng, chưa biết chừng còn tìm ra nhiều thứ hơn nữa.Uỳnh!.

Chương 629: 629: Bảo Bối Đây Là Một Bảo Bối