Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 642: 642: Cảnh Báo Của Linh Lung

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Gọi cũng không tỉnh, Liễu Tâm Như có thể ngủ bao lâu”, nhóc ham tiền nhỏ giọng nói.“Có lẽ và vài ngày, cũng có thể là vài năm, mười mấy năm cũng không chừng”, Xích Yên chậm rãi nói.Nói tới đó thì cô ta dừng lại một chút: “Nếu chưa đến thời điểm tốt thì sẽ không tỉnh lại”.“Ngươi đừng làm ta sợ".“Ngươi thấy ta nói có giống đang đùa không?”“Đóng băng đi!”, lão Huyền Đạo vuốt râu: “Vài ngày còn được, nếu thời gian quá dài sẽ tổn thương đến cơ thể, dù sao cũng đang ngủ say, có khi huyết mạch còn chưa thức tỉnh thì đã chết đói”.“Làm thế được đấy”, Xích Yên lại nói: “Ta cũng bị đóng băng ba năm”.“Ta đi lấy giường băng”, Triệu Bân bèn xoay người.Dưới địa cung của phụ thân có một chiếc giường băng, thế mới giữ được cơ thể mẫu thân suốt mười năm không tổn hao gì.“Giường băng không dùng được đâu”, lão mập giơ tay lên, kéo Triệu Bân lại: “Liễu Tâm Như là người sống, mẫu thân người là người chết, hai người là khác nhau, theo lão phu nghĩ, tìm một quan tài băng mới là thứ thích hợp nhất, hiệu quả đóng băng tốt hơn giường băng rất nhiều”.“Có ai biết nơi nào có quan tài băng không?”, Triệu Bân nhìn một lượt mọi người.“Thành Vong Cổ có”, lão Huyền Đạo tìm chỗ ngồi xuống, tiện tay lấy bầu rượu ra: “Chỗ cha vợ Liễu Thương Không của ngươi có là một người nổi tiếng cất giữ nhiều bảo bối hiếm lạ! Theo ta thì chúng ta cứ tấn công sang đó, báo tên Đại Hạ Hồng Uyên ra rồi lấy nó về”.Triệu Bân vẫn chưa nói gì, lướt nhanh ra khỏi cửa hàng binh khí.“Nếu biết hắn là đồ đệ của Hồng Uyên, có lẽ sắc mặt của Liễu Thương Không sẽ đặc sắc lắm”.Mọi người nói đầy ẩn ý, khoảnh khắc đó, họ còn muốn chạy theo để xem coi thế nào.Tử Linh biết được bí mật chỉ cười không nói.Theo cô ta thấy, Triệu Bân sẽ không nói rõ thân phận của mình ra, chỉ vì Vân Phượng ở Liễu gia, cô ta không phải là trưởng lão Thiên Tông bình thường, có phải là Hồng Uyên không, có phải là cảnh giới Thiên Võ không, rất khó lừa cô ta.Tử Linh đoán không sai, Triệu Bân sẽ không dùng đến thân phận Thiên Võ.Rất lâu trước đó Nguyệt Thần đã nhắc nhở hắn đừng nói không thành có trước mặt Vân Phượng, chẳng có tác dụng gì đâu, dù cô ta có vai vế không cao nhưng tu vi lại không thấp, ít nhất thì lão Huyền Đạo và lão mập không thể sánh bằng, cứ ngu ngốc chạy tới đó, nếu bị người ta nhận ra thì hắn không cần phải về làm gì nữa.Mặt khác.Còn nguyên nhân thứ hai: Cảnh báo của Linh Lung.“Đại Hạ Hồng Uyên… Là sư tôn của ta”.Những lời của Linh Lung không phải nói cho có.Hắn có thể nhận ra được đó là một lời cảnh cáo nghiêm túc..

“Gọi cũng không tỉnh, Liễu Tâm Như có thể ngủ bao lâu”, nhóc ham tiền nhỏ giọng nói.

“Có lẽ và vài ngày, cũng có thể là vài năm, mười mấy năm cũng không chừng”, Xích Yên chậm rãi nói.

Nói tới đó thì cô ta dừng lại một chút: “Nếu chưa đến thời điểm tốt thì sẽ không tỉnh lại”.

“Ngươi đừng làm ta sợ".

“Ngươi thấy ta nói có giống đang đùa không?”

“Đóng băng đi!”, lão Huyền Đạo vuốt râu: “Vài ngày còn được, nếu thời gian quá dài sẽ tổn thương đến cơ thể, dù sao cũng đang ngủ say, có khi huyết mạch còn chưa thức tỉnh thì đã chết đói”.

“Làm thế được đấy”, Xích Yên lại nói: “Ta cũng bị đóng băng ba năm”.

“Ta đi lấy giường băng”, Triệu Bân bèn xoay người.

Dưới địa cung của phụ thân có một chiếc giường băng, thế mới giữ được cơ thể mẫu thân suốt mười năm không tổn hao gì.

“Giường băng không dùng được đâu”, lão mập giơ tay lên, kéo Triệu Bân lại: “Liễu Tâm Như là người sống, mẫu thân người là người chết, hai người là khác nhau, theo lão phu nghĩ, tìm một quan tài băng mới là thứ thích hợp nhất, hiệu quả đóng băng tốt hơn giường băng rất nhiều”.

“Có ai biết nơi nào có quan tài băng không?”, Triệu Bân nhìn một lượt mọi người.

“Thành Vong Cổ có”, lão Huyền Đạo tìm chỗ ngồi xuống, tiện tay lấy bầu rượu ra: “Chỗ cha vợ Liễu Thương Không của ngươi có là một người nổi tiếng cất giữ nhiều bảo bối hiếm lạ! Theo ta thì chúng ta cứ tấn công sang đó, báo tên Đại Hạ Hồng Uyên ra rồi lấy nó về”.

Triệu Bân vẫn chưa nói gì, lướt nhanh ra khỏi cửa hàng binh khí.

“Nếu biết hắn là đồ đệ của Hồng Uyên, có lẽ sắc mặt của Liễu Thương Không sẽ đặc sắc lắm”.

Mọi người nói đầy ẩn ý, khoảnh khắc đó, họ còn muốn chạy theo để xem coi thế nào.

Tử Linh biết được bí mật chỉ cười không nói.

Theo cô ta thấy, Triệu Bân sẽ không nói rõ thân phận của mình ra, chỉ vì Vân Phượng ở Liễu gia, cô ta không phải là trưởng lão Thiên Tông bình thường, có phải là Hồng Uyên không, có phải là cảnh giới Thiên Võ không, rất khó lừa cô ta.

Tử Linh đoán không sai, Triệu Bân sẽ không dùng đến thân phận Thiên Võ.

Rất lâu trước đó Nguyệt Thần đã nhắc nhở hắn đừng nói không thành có trước mặt Vân Phượng, chẳng có tác dụng gì đâu, dù cô ta có vai vế không cao nhưng tu vi lại không thấp, ít nhất thì lão Huyền Đạo và lão mập không thể sánh bằng, cứ ngu ngốc chạy tới đó, nếu bị người ta nhận ra thì hắn không cần phải về làm gì nữa.

Mặt khác.

Còn nguyên nhân thứ hai: Cảnh báo của Linh Lung.

“Đại Hạ Hồng Uyên… Là sư tôn của ta”.

Những lời của Linh Lung không phải nói cho có.

Hắn có thể nhận ra được đó là một lời cảnh cáo nghiêm túc..

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Gọi cũng không tỉnh, Liễu Tâm Như có thể ngủ bao lâu”, nhóc ham tiền nhỏ giọng nói.“Có lẽ và vài ngày, cũng có thể là vài năm, mười mấy năm cũng không chừng”, Xích Yên chậm rãi nói.Nói tới đó thì cô ta dừng lại một chút: “Nếu chưa đến thời điểm tốt thì sẽ không tỉnh lại”.“Ngươi đừng làm ta sợ".“Ngươi thấy ta nói có giống đang đùa không?”“Đóng băng đi!”, lão Huyền Đạo vuốt râu: “Vài ngày còn được, nếu thời gian quá dài sẽ tổn thương đến cơ thể, dù sao cũng đang ngủ say, có khi huyết mạch còn chưa thức tỉnh thì đã chết đói”.“Làm thế được đấy”, Xích Yên lại nói: “Ta cũng bị đóng băng ba năm”.“Ta đi lấy giường băng”, Triệu Bân bèn xoay người.Dưới địa cung của phụ thân có một chiếc giường băng, thế mới giữ được cơ thể mẫu thân suốt mười năm không tổn hao gì.“Giường băng không dùng được đâu”, lão mập giơ tay lên, kéo Triệu Bân lại: “Liễu Tâm Như là người sống, mẫu thân người là người chết, hai người là khác nhau, theo lão phu nghĩ, tìm một quan tài băng mới là thứ thích hợp nhất, hiệu quả đóng băng tốt hơn giường băng rất nhiều”.“Có ai biết nơi nào có quan tài băng không?”, Triệu Bân nhìn một lượt mọi người.“Thành Vong Cổ có”, lão Huyền Đạo tìm chỗ ngồi xuống, tiện tay lấy bầu rượu ra: “Chỗ cha vợ Liễu Thương Không của ngươi có là một người nổi tiếng cất giữ nhiều bảo bối hiếm lạ! Theo ta thì chúng ta cứ tấn công sang đó, báo tên Đại Hạ Hồng Uyên ra rồi lấy nó về”.Triệu Bân vẫn chưa nói gì, lướt nhanh ra khỏi cửa hàng binh khí.“Nếu biết hắn là đồ đệ của Hồng Uyên, có lẽ sắc mặt của Liễu Thương Không sẽ đặc sắc lắm”.Mọi người nói đầy ẩn ý, khoảnh khắc đó, họ còn muốn chạy theo để xem coi thế nào.Tử Linh biết được bí mật chỉ cười không nói.Theo cô ta thấy, Triệu Bân sẽ không nói rõ thân phận của mình ra, chỉ vì Vân Phượng ở Liễu gia, cô ta không phải là trưởng lão Thiên Tông bình thường, có phải là Hồng Uyên không, có phải là cảnh giới Thiên Võ không, rất khó lừa cô ta.Tử Linh đoán không sai, Triệu Bân sẽ không dùng đến thân phận Thiên Võ.Rất lâu trước đó Nguyệt Thần đã nhắc nhở hắn đừng nói không thành có trước mặt Vân Phượng, chẳng có tác dụng gì đâu, dù cô ta có vai vế không cao nhưng tu vi lại không thấp, ít nhất thì lão Huyền Đạo và lão mập không thể sánh bằng, cứ ngu ngốc chạy tới đó, nếu bị người ta nhận ra thì hắn không cần phải về làm gì nữa.Mặt khác.Còn nguyên nhân thứ hai: Cảnh báo của Linh Lung.“Đại Hạ Hồng Uyên… Là sư tôn của ta”.Những lời của Linh Lung không phải nói cho có.Hắn có thể nhận ra được đó là một lời cảnh cáo nghiêm túc..

Chương 642: 642: Cảnh Báo Của Linh Lung