Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 693: 693: Cục Diện Chết Này Vẫn Còn Có Hi Vọng

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Thanh Dao khẽ thốt lên, cô ấy nằm trong quan tài tối đen, khuôn mặt đã trắng bệch, không còn chút máu.Xét về tu vi, cô ấy mạnh hơn Triệu Bân, nhưng xét về tiềm lực thì cô ấy lại kém hắn rất nhiều, tinh nguyên bị hao tổn quá nhiều nên đã tổn thương đến căn cơ, không bao lâu nữa thì sẽ mất mạng, trở thành một cái xác buốt lạnh.“Bảo vệ tâm mạch”.Triệu Bân lại nói câu đó lần thứ hai.Ánh mắt của Triệu Bân đã hơi ửng đỏ khác với Thanh Dao, hắn giống như một con sư tử dũng mãnh đang nín thở, ngủ đông… chờ đợi cơ hội, chỉ cần chú định thân yếu đi, hắn có thể phá giải ngay.Cục diện chết này vẫn còn có hi vọng.Không còn nghe thấy Thanh Dao trả lời nữa, cô ta đã nhắm đôi mắt xinh đẹp lại, hôn mê rồi.Trong tình huống thế này, nếu không có ai cứu cô ta thì cô ta sẽ trở thành một cái xác khô trong giấc mộng của mình.“Phá… Cho ta!”Triệu Bân thầm hét lên một tiếng lạnh lùng, chú định thân đã cực kỳ yếu ớt.Chính vào giây phút đó, hắn đã thi triển khí thế Thiên Võ, phá giải ràng buộc của chú định thân.Ầm!Cũng chính vào lúc đó, cửa địa cung bị một chưởng đánh bật ra.Sau đó, thì có một bóng người đi vào, là người áo đen của La Sinh Môn, còn mụ dạ xoa thì chắc là đã bị ông ta g**t ch*t rồi.Đều là Địa Tạng đỉnh cao, người áo đen cũng không khá hơn là bao, khắp người đều là máu, sát khí nồng nặc.Vì áo đen bị rách nên đã để lộ ra khuôn mặt hung tợn như quỷ dữ, nếu nói khuôn mặt của mụ dạ xoa khiến người ta khiếp sợ thì chắc người này chỉ hơn chứ không kém.“Đáng chết!”Thần sắc của Triệu Bân trở nên khó coi, sao cứ phải trùng hợp đến thế này?“Trốn kĩ như thế mà vẫn bị lão phu tìm ra nhỉ”.Người áo đen cười nham hiểm, liếc nhìn sang cỗ quan tài của Thanh Dao rồi đi thẳng về phía Triệu Bân, ánh mắt đỏ ửng, thoáng qua vẻ đen tối, không thể che đậy được sự tham lam và d*c v*ng, dường như trong mắt ông ta, quan tài là một bảo tàng, dường như trong quan tài đang chứa một món báu vật không tầm thường.Triệu Bân nhắm mắt, thu chân nguyên lại và nín thở, nằm yên như một xác chết.Theo sau tiếng ầm, nắp quan tài bị người áo đen đánh bật ra..

Thanh Dao khẽ thốt lên, cô ấy nằm trong quan tài tối đen, khuôn mặt đã trắng bệch, không còn chút máu.

Xét về tu vi, cô ấy mạnh hơn Triệu Bân, nhưng xét về tiềm lực thì cô ấy lại kém hắn rất nhiều, tinh nguyên bị hao tổn quá nhiều nên đã tổn thương đến căn cơ, không bao lâu nữa thì sẽ mất mạng, trở thành một cái xác buốt lạnh.

“Bảo vệ tâm mạch”.

Triệu Bân lại nói câu đó lần thứ hai.

Ánh mắt của Triệu Bân đã hơi ửng đỏ khác với Thanh Dao, hắn giống như một con sư tử dũng mãnh đang nín thở, ngủ đông… chờ đợi cơ hội, chỉ cần chú định thân yếu đi, hắn có thể phá giải ngay.

Cục diện chết này vẫn còn có hi vọng.

Không còn nghe thấy Thanh Dao trả lời nữa, cô ta đã nhắm đôi mắt xinh đẹp lại, hôn mê rồi.

Trong tình huống thế này, nếu không có ai cứu cô ta thì cô ta sẽ trở thành một cái xác khô trong giấc mộng của mình.

“Phá… Cho ta!”

Triệu Bân thầm hét lên một tiếng lạnh lùng, chú định thân đã cực kỳ yếu ớt.

Chính vào giây phút đó, hắn đã thi triển khí thế Thiên Võ, phá giải ràng buộc của chú định thân.

Ầm!

Cũng chính vào lúc đó, cửa địa cung bị một chưởng đánh bật ra.

Sau đó, thì có một bóng người đi vào, là người áo đen của La Sinh Môn, còn mụ dạ xoa thì chắc là đã bị ông ta g**t ch*t rồi.

Đều là Địa Tạng đỉnh cao, người áo đen cũng không khá hơn là bao, khắp người đều là máu, sát khí nồng nặc.

Vì áo đen bị rách nên đã để lộ ra khuôn mặt hung tợn như quỷ dữ, nếu nói khuôn mặt của mụ dạ xoa khiến người ta khiếp sợ thì chắc người này chỉ hơn chứ không kém.

“Đáng chết!”

Thần sắc của Triệu Bân trở nên khó coi, sao cứ phải trùng hợp đến thế này?

“Trốn kĩ như thế mà vẫn bị lão phu tìm ra nhỉ”.

Người áo đen cười nham hiểm, liếc nhìn sang cỗ quan tài của Thanh Dao rồi đi thẳng về phía Triệu Bân, ánh mắt đỏ ửng, thoáng qua vẻ đen tối, không thể che đậy được sự tham lam và d*c v*ng, dường như trong mắt ông ta, quan tài là một bảo tàng, dường như trong quan tài đang chứa một món báu vật không tầm thường.

Triệu Bân nhắm mắt, thu chân nguyên lại và nín thở, nằm yên như một xác chết.

Theo sau tiếng ầm, nắp quan tài bị người áo đen đánh bật ra.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Thanh Dao khẽ thốt lên, cô ấy nằm trong quan tài tối đen, khuôn mặt đã trắng bệch, không còn chút máu.Xét về tu vi, cô ấy mạnh hơn Triệu Bân, nhưng xét về tiềm lực thì cô ấy lại kém hắn rất nhiều, tinh nguyên bị hao tổn quá nhiều nên đã tổn thương đến căn cơ, không bao lâu nữa thì sẽ mất mạng, trở thành một cái xác buốt lạnh.“Bảo vệ tâm mạch”.Triệu Bân lại nói câu đó lần thứ hai.Ánh mắt của Triệu Bân đã hơi ửng đỏ khác với Thanh Dao, hắn giống như một con sư tử dũng mãnh đang nín thở, ngủ đông… chờ đợi cơ hội, chỉ cần chú định thân yếu đi, hắn có thể phá giải ngay.Cục diện chết này vẫn còn có hi vọng.Không còn nghe thấy Thanh Dao trả lời nữa, cô ta đã nhắm đôi mắt xinh đẹp lại, hôn mê rồi.Trong tình huống thế này, nếu không có ai cứu cô ta thì cô ta sẽ trở thành một cái xác khô trong giấc mộng của mình.“Phá… Cho ta!”Triệu Bân thầm hét lên một tiếng lạnh lùng, chú định thân đã cực kỳ yếu ớt.Chính vào giây phút đó, hắn đã thi triển khí thế Thiên Võ, phá giải ràng buộc của chú định thân.Ầm!Cũng chính vào lúc đó, cửa địa cung bị một chưởng đánh bật ra.Sau đó, thì có một bóng người đi vào, là người áo đen của La Sinh Môn, còn mụ dạ xoa thì chắc là đã bị ông ta g**t ch*t rồi.Đều là Địa Tạng đỉnh cao, người áo đen cũng không khá hơn là bao, khắp người đều là máu, sát khí nồng nặc.Vì áo đen bị rách nên đã để lộ ra khuôn mặt hung tợn như quỷ dữ, nếu nói khuôn mặt của mụ dạ xoa khiến người ta khiếp sợ thì chắc người này chỉ hơn chứ không kém.“Đáng chết!”Thần sắc của Triệu Bân trở nên khó coi, sao cứ phải trùng hợp đến thế này?“Trốn kĩ như thế mà vẫn bị lão phu tìm ra nhỉ”.Người áo đen cười nham hiểm, liếc nhìn sang cỗ quan tài của Thanh Dao rồi đi thẳng về phía Triệu Bân, ánh mắt đỏ ửng, thoáng qua vẻ đen tối, không thể che đậy được sự tham lam và d*c v*ng, dường như trong mắt ông ta, quan tài là một bảo tàng, dường như trong quan tài đang chứa một món báu vật không tầm thường.Triệu Bân nhắm mắt, thu chân nguyên lại và nín thở, nằm yên như một xác chết.Theo sau tiếng ầm, nắp quan tài bị người áo đen đánh bật ra..

Chương 693: 693: Cục Diện Chết Này Vẫn Còn Có Hi Vọng