Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 698: 698: “ta Mặc Áo Cưới Có Đẹp Không”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân lại như một khúc gỗ, bay lên trời thì ngồi xếp bằng trị thương.Thanh Dao thì ngồi bên cạnh, liên tục liếc mắt nhìn hắn, mới có mấy ngày mà Triệu Bân đã cứu cô ấy hai lần rồi, đến cả việc kỳ quái như minh hôn mà bọn họ cũng đụng phải.Đây chẳng phải là duyên phận mà người ta nói sao?Nhắc đến minh hôn, đến bây giờ cô gái này vẫn còn đang mặc áo cưới, dưới ánh trăng, trông cô ấy toát lên vẻ đẹp nên thơ rất đặc biệt, cộng thêm khuôn mặt đẹp tuyệt trần đó nữa, thật giống với tiên nữ trong tranh, đẹp không thể tả.Cũng giống như cô ấy, Triệu Bân cũng vẫn chưa thay đồ tân lang ra mà chỉ im lặng trị thương.Thế là cảnh tượng trở nên thật lãng mạn, một nam một nữ, bên nữ mặc váy tân nương, bên nam cũng mặc áo tân lang, trai tài gái sắc, nhìn sao cũng thấy giống như trời sinh một cặp, sao trời làm mai, ánh trăng làm chứng, chẳng khác nào một đôi phu thê!Hai người họ thì đã trở thành điểm nổi bật giữa không trung.Trên không trung có rất nhiều tọa kỵ bay tới bay lui, thấy hai người họ thì đều nhìn với ánh mắt rất kỳ lạ, một tân lang và một tân nương, đêm hôm không vào động phòng mà lại lang thang ở đây làm gì? Đặc biệt là cái tên tân lang đó, có phải là thận có vấn đề không? Có một cô gái xinh đẹp như thế ngồi bên cạnh mà lại ngồi đó niệm kinh, lãng phí tài nguyên.“Nhất bái thiên địa!”“Nhị bái cao đường!”“Phu thê giao bái!”“Đưa vào động phòng!”Nhân tài không thiếu, cứ một tiếng “vù”, một người bay qua nói một câu, rồi lại một tiếng “vù” nữa, một người khác lại bay qua nói một câu, ai cũng là chủ hôn chuyên nghiệp, đặc biệt câu “Đưa vào động phòng” là được hét lớn nhất.Triệu Bân vẫn là Triệu Bân, tinh thần vẫn bình thản, lặng lẽ trị thương.Nhưng Thanh Dao thì không còn là Thanh Dao nữa, mặc dù đã nghe thấy nhưng cô ấy vẫn không thay áo cưới đỏ ra, gò má ửng đỏ, mỉm cười một cái là mê đắm lòng người, nếu như đây cũng được xem như là một cuộc hôn lễ thì thật quá ảo mộng rồi.Không biết đến lúc nào hai người họ mới đáp xuống.Phía trước có thể nhìn thấy một ngôi thành cổ rộng lớn, trên bản đồ có đánh dấu, đó là thành cổ Cửu Dương.“Ta mặc áo cưới có đẹp không?”Thanh Dao khẽ nhún nhảy, tay chắp sau lưng, vừa nhìn Triệu Bân vừa đi giật lùi về sau, đôi mắt xinh đẹp sáng lấp lánh, trông khá hoạt bát.Bất luận nhìn từ góc độ nào thì cũng giống như một cô gái trẻ hồn nhiên chưa trải chuyện đời.Đến giờ cô ấy vẫn còn mặc chiếc áo cưới đỏ giống như một đóa hoa đỏ thắm, đi dưới ánh trăng, chốc chốc lại nhảy múa.“Đẹp!”, Triệu Bân cười lịch sự.Thanh Dao cười rạng rỡ, cuối cùng, trước khi vào thành, cô ấy cũng cởi áo cưới ra..

Triệu Bân lại như một khúc gỗ, bay lên trời thì ngồi xếp bằng trị thương.

Thanh Dao thì ngồi bên cạnh, liên tục liếc mắt nhìn hắn, mới có mấy ngày mà Triệu Bân đã cứu cô ấy hai lần rồi, đến cả việc kỳ quái như minh hôn mà bọn họ cũng đụng phải.

Đây chẳng phải là duyên phận mà người ta nói sao?

Nhắc đến minh hôn, đến bây giờ cô gái này vẫn còn đang mặc áo cưới, dưới ánh trăng, trông cô ấy toát lên vẻ đẹp nên thơ rất đặc biệt, cộng thêm khuôn mặt đẹp tuyệt trần đó nữa, thật giống với tiên nữ trong tranh, đẹp không thể tả.

Cũng giống như cô ấy, Triệu Bân cũng vẫn chưa thay đồ tân lang ra mà chỉ im lặng trị thương.

Thế là cảnh tượng trở nên thật lãng mạn, một nam một nữ, bên nữ mặc váy tân nương, bên nam cũng mặc áo tân lang, trai tài gái sắc, nhìn sao cũng thấy giống như trời sinh một cặp, sao trời làm mai, ánh trăng làm chứng, chẳng khác nào một đôi phu thê!

Hai người họ thì đã trở thành điểm nổi bật giữa không trung.

Trên không trung có rất nhiều tọa kỵ bay tới bay lui, thấy hai người họ thì đều nhìn với ánh mắt rất kỳ lạ, một tân lang và một tân nương, đêm hôm không vào động phòng mà lại lang thang ở đây làm gì? Đặc biệt là cái tên tân lang đó, có phải là thận có vấn đề không? Có một cô gái xinh đẹp như thế ngồi bên cạnh mà lại ngồi đó niệm kinh, lãng phí tài nguyên.

“Nhất bái thiên địa!”

“Nhị bái cao đường!”

“Phu thê giao bái!”

“Đưa vào động phòng!”

Nhân tài không thiếu, cứ một tiếng “vù”, một người bay qua nói một câu, rồi lại một tiếng “vù” nữa, một người khác lại bay qua nói một câu, ai cũng là chủ hôn chuyên nghiệp, đặc biệt câu “Đưa vào động phòng” là được hét lớn nhất.

Triệu Bân vẫn là Triệu Bân, tinh thần vẫn bình thản, lặng lẽ trị thương.

Nhưng Thanh Dao thì không còn là Thanh Dao nữa, mặc dù đã nghe thấy nhưng cô ấy vẫn không thay áo cưới đỏ ra, gò má ửng đỏ, mỉm cười một cái là mê đắm lòng người, nếu như đây cũng được xem như là một cuộc hôn lễ thì thật quá ảo mộng rồi.

Không biết đến lúc nào hai người họ mới đáp xuống.

Phía trước có thể nhìn thấy một ngôi thành cổ rộng lớn, trên bản đồ có đánh dấu, đó là thành cổ Cửu Dương.

“Ta mặc áo cưới có đẹp không?”

Thanh Dao khẽ nhún nhảy, tay chắp sau lưng, vừa nhìn Triệu Bân vừa đi giật lùi về sau, đôi mắt xinh đẹp sáng lấp lánh, trông khá hoạt bát.

Bất luận nhìn từ góc độ nào thì cũng giống như một cô gái trẻ hồn nhiên chưa trải chuyện đời.

Đến giờ cô ấy vẫn còn mặc chiếc áo cưới đỏ giống như một đóa hoa đỏ thắm, đi dưới ánh trăng, chốc chốc lại nhảy múa.

“Đẹp!”, Triệu Bân cười lịch sự.

Thanh Dao cười rạng rỡ, cuối cùng, trước khi vào thành, cô ấy cũng cởi áo cưới ra.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân lại như một khúc gỗ, bay lên trời thì ngồi xếp bằng trị thương.Thanh Dao thì ngồi bên cạnh, liên tục liếc mắt nhìn hắn, mới có mấy ngày mà Triệu Bân đã cứu cô ấy hai lần rồi, đến cả việc kỳ quái như minh hôn mà bọn họ cũng đụng phải.Đây chẳng phải là duyên phận mà người ta nói sao?Nhắc đến minh hôn, đến bây giờ cô gái này vẫn còn đang mặc áo cưới, dưới ánh trăng, trông cô ấy toát lên vẻ đẹp nên thơ rất đặc biệt, cộng thêm khuôn mặt đẹp tuyệt trần đó nữa, thật giống với tiên nữ trong tranh, đẹp không thể tả.Cũng giống như cô ấy, Triệu Bân cũng vẫn chưa thay đồ tân lang ra mà chỉ im lặng trị thương.Thế là cảnh tượng trở nên thật lãng mạn, một nam một nữ, bên nữ mặc váy tân nương, bên nam cũng mặc áo tân lang, trai tài gái sắc, nhìn sao cũng thấy giống như trời sinh một cặp, sao trời làm mai, ánh trăng làm chứng, chẳng khác nào một đôi phu thê!Hai người họ thì đã trở thành điểm nổi bật giữa không trung.Trên không trung có rất nhiều tọa kỵ bay tới bay lui, thấy hai người họ thì đều nhìn với ánh mắt rất kỳ lạ, một tân lang và một tân nương, đêm hôm không vào động phòng mà lại lang thang ở đây làm gì? Đặc biệt là cái tên tân lang đó, có phải là thận có vấn đề không? Có một cô gái xinh đẹp như thế ngồi bên cạnh mà lại ngồi đó niệm kinh, lãng phí tài nguyên.“Nhất bái thiên địa!”“Nhị bái cao đường!”“Phu thê giao bái!”“Đưa vào động phòng!”Nhân tài không thiếu, cứ một tiếng “vù”, một người bay qua nói một câu, rồi lại một tiếng “vù” nữa, một người khác lại bay qua nói một câu, ai cũng là chủ hôn chuyên nghiệp, đặc biệt câu “Đưa vào động phòng” là được hét lớn nhất.Triệu Bân vẫn là Triệu Bân, tinh thần vẫn bình thản, lặng lẽ trị thương.Nhưng Thanh Dao thì không còn là Thanh Dao nữa, mặc dù đã nghe thấy nhưng cô ấy vẫn không thay áo cưới đỏ ra, gò má ửng đỏ, mỉm cười một cái là mê đắm lòng người, nếu như đây cũng được xem như là một cuộc hôn lễ thì thật quá ảo mộng rồi.Không biết đến lúc nào hai người họ mới đáp xuống.Phía trước có thể nhìn thấy một ngôi thành cổ rộng lớn, trên bản đồ có đánh dấu, đó là thành cổ Cửu Dương.“Ta mặc áo cưới có đẹp không?”Thanh Dao khẽ nhún nhảy, tay chắp sau lưng, vừa nhìn Triệu Bân vừa đi giật lùi về sau, đôi mắt xinh đẹp sáng lấp lánh, trông khá hoạt bát.Bất luận nhìn từ góc độ nào thì cũng giống như một cô gái trẻ hồn nhiên chưa trải chuyện đời.Đến giờ cô ấy vẫn còn mặc chiếc áo cưới đỏ giống như một đóa hoa đỏ thắm, đi dưới ánh trăng, chốc chốc lại nhảy múa.“Đẹp!”, Triệu Bân cười lịch sự.Thanh Dao cười rạng rỡ, cuối cùng, trước khi vào thành, cô ấy cũng cởi áo cưới ra..

Chương 698: 698: “ta Mặc Áo Cưới Có Đẹp Không”