Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 702: 702: Còn Có Rất Nhiều Thứ Tốt
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Đây là vũ khí hạng nặng của nhà binh, là điều cấm kỵ đối với thế giới bên ngoài, có được một nửa đã là không tệ rồi."Bao nhiêu tiền".Triệu Bân một bên lật xem, một bên hỏi."Năm vạn".Lão già răng vàng mở miệng hét giá như hổ gầm.Suy cho cùng, sơ đồ cấu tạo xe nỏ này đúng là đắt đỏ."Ba vạn"."Bốn vạn"."Bán luôn".Triệu Bân thu sơ đồ, phất tay thả ra một tờ ngân phiếu."Còn có rất nhiều thứ tốt, khách quan cứ xem tự nhiên".Lão già răng vàng thu tờ ngân phiếu, hiếm khi mới gặp được một vị khách hào phóng.Triệu Bân hỏi về lôi điện, lão già này cũng không có bán.Nhưng trời không phụ người có lòng, lão già này không bán nhưng lại có người khác gần đó bán, người đó bán cho hắn một đạo thú lôi không tầm thường, tất nhiên là cũng vô cùng đắt đỏ, hắn phải bỏ ra một trăm vạn lượng cùng với vô số bùa chú mới có thể mua được.Khi chợ tan, màn đêm cũng đã buông xuống.Trên đường phố có rất nhiều lính gác, hầu như ai cũng cầm trên tay hai bức chân dung, trên các bức tường cũng có dán rất nhiều lệnh truy nã, một là Phượng Vũ, hai là U Lan, hơn nữa tiền thưởng còn rất lớn.Nếu U Lan và Phượng Vũ thấy thì không biết họ sẽ nghĩ gì.Sát thủ và kẻ bị ám sát ở cùng trong một tòa thành, lại cùng xuất hiện trên lệnh truy nã toàn thành.Đêm nay, Triệu Bân rời khỏi thành Cửu Dương.Dưới ánh trăng, Đại Bằng lao qua bầu trời như một đám mây to.Triệu Bân triệu hồi thiên lôi và thú lôi, lấy Đại Hoang Viêm quyết dung hợp, lôi điện không có linh trí, quá trình dung hợp diễn ra khá thuận lợi, hai loại lôi điện hợp thành một, khiến cho ánh sáng của thiên lôi càng thuần khiết, hắn tiếp tục dùng ánh sao tinh luyện, phối hợp Đại Hoang Viêm quyết, biến nó trở thành một màu vàng kim.Làm cách này thì người khác mới không thể nhận ra thiên lôi của hắn.Thu lại lôi điện, hắn mới lấy sơ đồ cấu tạo xe nỏ ra xem, nó khác với những gì mà hắn đã nghiên cứu, cũng không phải là thứ hoàn toàn chuẩn xác, hắn thấy có lẽ lão già răng vàng đã âm thầm bóp méo một ít, mục đích của lão ta tất nhiên cũng chẳng có gì tốt lành.Hắn xem tới mức mê mẩn, tĩnh tâm suy luận.Sở dĩ hắn muốn nghiên cứu sơ đồ cấu tạo xe nỏ là vì muốn đề phòng, trên con đường báo thù này hắn phải đối mặt với nhiều hơn một kẻ thù, số lượng kẻ thù quá đông có thể khiến cho hắn không thể cầm cự được, lúc này xe nỏ chính là món vũ khí tốt nhất của hắn..
Đây là vũ khí hạng nặng của nhà binh, là điều cấm kỵ đối với thế giới bên ngoài, có được một nửa đã là không tệ rồi.
"Bao nhiêu tiền".
Triệu Bân một bên lật xem, một bên hỏi.
"Năm vạn".
Lão già răng vàng mở miệng hét giá như hổ gầm.
Suy cho cùng, sơ đồ cấu tạo xe nỏ này đúng là đắt đỏ.
"Ba vạn".
"Bốn vạn".
"Bán luôn".
Triệu Bân thu sơ đồ, phất tay thả ra một tờ ngân phiếu.
"Còn có rất nhiều thứ tốt, khách quan cứ xem tự nhiên".
Lão già răng vàng thu tờ ngân phiếu, hiếm khi mới gặp được một vị khách hào phóng.
Triệu Bân hỏi về lôi điện, lão già này cũng không có bán.
Nhưng trời không phụ người có lòng, lão già này không bán nhưng lại có người khác gần đó bán, người đó bán cho hắn một đạo thú lôi không tầm thường, tất nhiên là cũng vô cùng đắt đỏ, hắn phải bỏ ra một trăm vạn lượng cùng với vô số bùa chú mới có thể mua được.
Khi chợ tan, màn đêm cũng đã buông xuống.
Trên đường phố có rất nhiều lính gác, hầu như ai cũng cầm trên tay hai bức chân dung, trên các bức tường cũng có dán rất nhiều lệnh truy nã, một là Phượng Vũ, hai là U Lan, hơn nữa tiền thưởng còn rất lớn.
Nếu U Lan và Phượng Vũ thấy thì không biết họ sẽ nghĩ gì.
Sát thủ và kẻ bị ám sát ở cùng trong một tòa thành, lại cùng xuất hiện trên lệnh truy nã toàn thành.
Đêm nay, Triệu Bân rời khỏi thành Cửu Dương.
Dưới ánh trăng, Đại Bằng lao qua bầu trời như một đám mây to.
Triệu Bân triệu hồi thiên lôi và thú lôi, lấy Đại Hoang Viêm quyết dung hợp, lôi điện không có linh trí, quá trình dung hợp diễn ra khá thuận lợi, hai loại lôi điện hợp thành một, khiến cho ánh sáng của thiên lôi càng thuần khiết, hắn tiếp tục dùng ánh sao tinh luyện, phối hợp Đại Hoang Viêm quyết, biến nó trở thành một màu vàng kim.
Làm cách này thì người khác mới không thể nhận ra thiên lôi của hắn.
Thu lại lôi điện, hắn mới lấy sơ đồ cấu tạo xe nỏ ra xem, nó khác với những gì mà hắn đã nghiên cứu, cũng không phải là thứ hoàn toàn chuẩn xác, hắn thấy có lẽ lão già răng vàng đã âm thầm bóp méo một ít, mục đích của lão ta tất nhiên cũng chẳng có gì tốt lành.
Hắn xem tới mức mê mẩn, tĩnh tâm suy luận.
Sở dĩ hắn muốn nghiên cứu sơ đồ cấu tạo xe nỏ là vì muốn đề phòng, trên con đường báo thù này hắn phải đối mặt với nhiều hơn một kẻ thù, số lượng kẻ thù quá đông có thể khiến cho hắn không thể cầm cự được, lúc này xe nỏ chính là món vũ khí tốt nhất của hắn.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Đây là vũ khí hạng nặng của nhà binh, là điều cấm kỵ đối với thế giới bên ngoài, có được một nửa đã là không tệ rồi."Bao nhiêu tiền".Triệu Bân một bên lật xem, một bên hỏi."Năm vạn".Lão già răng vàng mở miệng hét giá như hổ gầm.Suy cho cùng, sơ đồ cấu tạo xe nỏ này đúng là đắt đỏ."Ba vạn"."Bốn vạn"."Bán luôn".Triệu Bân thu sơ đồ, phất tay thả ra một tờ ngân phiếu."Còn có rất nhiều thứ tốt, khách quan cứ xem tự nhiên".Lão già răng vàng thu tờ ngân phiếu, hiếm khi mới gặp được một vị khách hào phóng.Triệu Bân hỏi về lôi điện, lão già này cũng không có bán.Nhưng trời không phụ người có lòng, lão già này không bán nhưng lại có người khác gần đó bán, người đó bán cho hắn một đạo thú lôi không tầm thường, tất nhiên là cũng vô cùng đắt đỏ, hắn phải bỏ ra một trăm vạn lượng cùng với vô số bùa chú mới có thể mua được.Khi chợ tan, màn đêm cũng đã buông xuống.Trên đường phố có rất nhiều lính gác, hầu như ai cũng cầm trên tay hai bức chân dung, trên các bức tường cũng có dán rất nhiều lệnh truy nã, một là Phượng Vũ, hai là U Lan, hơn nữa tiền thưởng còn rất lớn.Nếu U Lan và Phượng Vũ thấy thì không biết họ sẽ nghĩ gì.Sát thủ và kẻ bị ám sát ở cùng trong một tòa thành, lại cùng xuất hiện trên lệnh truy nã toàn thành.Đêm nay, Triệu Bân rời khỏi thành Cửu Dương.Dưới ánh trăng, Đại Bằng lao qua bầu trời như một đám mây to.Triệu Bân triệu hồi thiên lôi và thú lôi, lấy Đại Hoang Viêm quyết dung hợp, lôi điện không có linh trí, quá trình dung hợp diễn ra khá thuận lợi, hai loại lôi điện hợp thành một, khiến cho ánh sáng của thiên lôi càng thuần khiết, hắn tiếp tục dùng ánh sao tinh luyện, phối hợp Đại Hoang Viêm quyết, biến nó trở thành một màu vàng kim.Làm cách này thì người khác mới không thể nhận ra thiên lôi của hắn.Thu lại lôi điện, hắn mới lấy sơ đồ cấu tạo xe nỏ ra xem, nó khác với những gì mà hắn đã nghiên cứu, cũng không phải là thứ hoàn toàn chuẩn xác, hắn thấy có lẽ lão già răng vàng đã âm thầm bóp méo một ít, mục đích của lão ta tất nhiên cũng chẳng có gì tốt lành.Hắn xem tới mức mê mẩn, tĩnh tâm suy luận.Sở dĩ hắn muốn nghiên cứu sơ đồ cấu tạo xe nỏ là vì muốn đề phòng, trên con đường báo thù này hắn phải đối mặt với nhiều hơn một kẻ thù, số lượng kẻ thù quá đông có thể khiến cho hắn không thể cầm cự được, lúc này xe nỏ chính là món vũ khí tốt nhất của hắn..