Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 704: 704: Tên Nhóc Này Thật Thú Vị

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Con diều hâu từ trên trời sà xuống, lão già răng vàng giơ tay chộp tới.Triệu Bân sớm đã đoán trước, hắn lại phất tay ra hai lá bùa tốc hành, khiến cho hắn từ trên không trung lao thẳng xuống đất cực nhanh, lão già răng vàng không ngờ Triệu Bân lại làm vậy, khiến cho tay lão ta chỉ bắt lấy được một khoảng không, lão ta đã quá xem thường năng lực ứng biến của Triệu Bân."Tên nhóc này thật thú vị".Lão già răng vàng không hề tức giận, chỉ thúc giục con diều hâu truy đuổi.Giờ phút này, ngay cả hàm răng vàng vọt chướng mắt của lão ta cũng toát ra sát ý, Triệu Bân đoán không sai, lão ta chính là chạy tới đây giết người cướp của, chuyện này chắc lão ta vẫn thường làm, thu hoạch được cũng không ít.Tõm!Thời điểm Triệu Bân tiếp đất, mặt đất bỗng nhiên biến thành đầm nước cho nên hắn mới không bị ngã chết."Ta đã mời tử tế mà còn không nể mặt, lão phu thực sự rất tức giận".Lão già răng vàng đuổi theo xuống đất, kiếm khí bay đầy trời cũng rơi xuống như mưa, phát ra thanh âm chói tai.Vèo!Triệu Bân chạy trốn với tốc độ nhanh như gió.Đối thủ ở cảnh giới Địa Tạng, tuy chỉ là sơ cấp nhưng cũng không phải là kẻ mà hắn có thể đánh lại được."Chạy đi, ta muốn xem ngươi chạy được bao xa".Lão già răng vàng nhếch miệng cười gian ác, bay theo truy đuổi.Địa Tạng truy đuổi Chân Linh, thật sự không có cách nào để tên tiểu võ tu đó có thể thoát được móng vuốt của lão ta.Keng!Triệu Bân vừa bỏ chạy vừa phóng ra ba ngọn phi đao.Trên mỗi một ngọn phi đao đều có treo bùa lôi quang, chúng ngay lập tức nổ tung giữa không trung.Hự!Lão già răng vàng than nhẹ một tiếng, trong chớp mắt đã bị hoa mắt.Lão ta chớp mắt cái nữa đã không còn thấy bóng dáng của Triệu Bân đâu, cứ như thể hắn đã bốc hơi khỏi nhân gian vậy.Kì thực, Triệu Bân đã chui xuống đất.Bùa lôi quang chẳng qua chỉ để gây nhầm lẫn cho đối phương mà thôi."Tính sai rồi, thực sự tính sai rồi, lại để cho tên tiểu võ tu đó trốn thoát mất!"Lão già răng vàng nhếch mép tặc lưỡi, liếc nhìn quanh khu rừng rồi thúc con diều hâu bay đi.Trốn được nửa canh giờ, Triệu Bân thấy đã thoát nạn, mới nhảy ra khỏi lòng đất..

Con diều hâu từ trên trời sà xuống, lão già răng vàng giơ tay chộp tới.

Triệu Bân sớm đã đoán trước, hắn lại phất tay ra hai lá bùa tốc hành, khiến cho hắn từ trên không trung lao thẳng xuống đất cực nhanh, lão già răng vàng không ngờ Triệu Bân lại làm vậy, khiến cho tay lão ta chỉ bắt lấy được một khoảng không, lão ta đã quá xem thường năng lực ứng biến của Triệu Bân.

"Tên nhóc này thật thú vị".

Lão già răng vàng không hề tức giận, chỉ thúc giục con diều hâu truy đuổi.

Giờ phút này, ngay cả hàm răng vàng vọt chướng mắt của lão ta cũng toát ra sát ý, Triệu Bân đoán không sai, lão ta chính là chạy tới đây giết người cướp của, chuyện này chắc lão ta vẫn thường làm, thu hoạch được cũng không ít.

Tõm!

Thời điểm Triệu Bân tiếp đất, mặt đất bỗng nhiên biến thành đầm nước cho nên hắn mới không bị ngã chết.

"Ta đã mời tử tế mà còn không nể mặt, lão phu thực sự rất tức giận".

Lão già răng vàng đuổi theo xuống đất, kiếm khí bay đầy trời cũng rơi xuống như mưa, phát ra thanh âm chói tai.

Vèo!

Triệu Bân chạy trốn với tốc độ nhanh như gió.

Đối thủ ở cảnh giới Địa Tạng, tuy chỉ là sơ cấp nhưng cũng không phải là kẻ mà hắn có thể đánh lại được.

"Chạy đi, ta muốn xem ngươi chạy được bao xa".

Lão già răng vàng nhếch miệng cười gian ác, bay theo truy đuổi.

Địa Tạng truy đuổi Chân Linh, thật sự không có cách nào để tên tiểu võ tu đó có thể thoát được móng vuốt của lão ta.

Keng!

Triệu Bân vừa bỏ chạy vừa phóng ra ba ngọn phi đao.

Trên mỗi một ngọn phi đao đều có treo bùa lôi quang, chúng ngay lập tức nổ tung giữa không trung.

Hự!

Lão già răng vàng than nhẹ một tiếng, trong chớp mắt đã bị hoa mắt.

Lão ta chớp mắt cái nữa đã không còn thấy bóng dáng của Triệu Bân đâu, cứ như thể hắn đã bốc hơi khỏi nhân gian vậy.

Kì thực, Triệu Bân đã chui xuống đất.

Bùa lôi quang chẳng qua chỉ để gây nhầm lẫn cho đối phương mà thôi.

"Tính sai rồi, thực sự tính sai rồi, lại để cho tên tiểu võ tu đó trốn thoát mất!"

Lão già răng vàng nhếch mép tặc lưỡi, liếc nhìn quanh khu rừng rồi thúc con diều hâu bay đi.

Trốn được nửa canh giờ, Triệu Bân thấy đã thoát nạn, mới nhảy ra khỏi lòng đất.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Con diều hâu từ trên trời sà xuống, lão già răng vàng giơ tay chộp tới.Triệu Bân sớm đã đoán trước, hắn lại phất tay ra hai lá bùa tốc hành, khiến cho hắn từ trên không trung lao thẳng xuống đất cực nhanh, lão già răng vàng không ngờ Triệu Bân lại làm vậy, khiến cho tay lão ta chỉ bắt lấy được một khoảng không, lão ta đã quá xem thường năng lực ứng biến của Triệu Bân."Tên nhóc này thật thú vị".Lão già răng vàng không hề tức giận, chỉ thúc giục con diều hâu truy đuổi.Giờ phút này, ngay cả hàm răng vàng vọt chướng mắt của lão ta cũng toát ra sát ý, Triệu Bân đoán không sai, lão ta chính là chạy tới đây giết người cướp của, chuyện này chắc lão ta vẫn thường làm, thu hoạch được cũng không ít.Tõm!Thời điểm Triệu Bân tiếp đất, mặt đất bỗng nhiên biến thành đầm nước cho nên hắn mới không bị ngã chết."Ta đã mời tử tế mà còn không nể mặt, lão phu thực sự rất tức giận".Lão già răng vàng đuổi theo xuống đất, kiếm khí bay đầy trời cũng rơi xuống như mưa, phát ra thanh âm chói tai.Vèo!Triệu Bân chạy trốn với tốc độ nhanh như gió.Đối thủ ở cảnh giới Địa Tạng, tuy chỉ là sơ cấp nhưng cũng không phải là kẻ mà hắn có thể đánh lại được."Chạy đi, ta muốn xem ngươi chạy được bao xa".Lão già răng vàng nhếch miệng cười gian ác, bay theo truy đuổi.Địa Tạng truy đuổi Chân Linh, thật sự không có cách nào để tên tiểu võ tu đó có thể thoát được móng vuốt của lão ta.Keng!Triệu Bân vừa bỏ chạy vừa phóng ra ba ngọn phi đao.Trên mỗi một ngọn phi đao đều có treo bùa lôi quang, chúng ngay lập tức nổ tung giữa không trung.Hự!Lão già răng vàng than nhẹ một tiếng, trong chớp mắt đã bị hoa mắt.Lão ta chớp mắt cái nữa đã không còn thấy bóng dáng của Triệu Bân đâu, cứ như thể hắn đã bốc hơi khỏi nhân gian vậy.Kì thực, Triệu Bân đã chui xuống đất.Bùa lôi quang chẳng qua chỉ để gây nhầm lẫn cho đối phương mà thôi."Tính sai rồi, thực sự tính sai rồi, lại để cho tên tiểu võ tu đó trốn thoát mất!"Lão già răng vàng nhếch mép tặc lưỡi, liếc nhìn quanh khu rừng rồi thúc con diều hâu bay đi.Trốn được nửa canh giờ, Triệu Bân thấy đã thoát nạn, mới nhảy ra khỏi lòng đất..

Chương 704: 704: Tên Nhóc Này Thật Thú Vị