Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 713: 713: Chém Một Nhát Kiếm Như Vô Địch
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Một con diều hâu và Đại Bằng lần lượt vạch ra hai luồng sáng hình vòng cung rực rỡ trên bầu trời, đuổi nhau từ phía Nam ra phía Bắc, từ phía Bắc sang phía Tây, rồi từ Tây lượn một vòng tròn, vừa đi vừa đánh sang phía Đông.Đến cả Triệu Bân và lão già tóc vàng cũng không biết bản thân mình đã bay tới chỗ nào.Cũng may mà giữa đêm khuya thanh vắng, không một bóng người nào.Nếu để kẻ khác nhìn thấy cảnh tượng này chắc sẽ phải cảm thán lắm, một cao thủ Địa Tạng bị một võ tu Chân Linh đuổi giết, nếu đồn ra ngoài chắc sẽ làm người đời kinh hãi lắm.Không biết từ lúc nào, tốc độ của diều hâu đột ngột giảm xuống.Bởi vì mấy lá bùa tốc hành của lão già răng vàng...!đã hết mất rồi.Bùa của lão ta đã hết chứ Triệu Bân vẫn còn, trong chiếc nhẫn ma còn mấy xấp.Bên tăng bên giảm, khoảng cách giữa họ nhanh chóng được rút ngắn.“Tiểu bối à, chuyện gì cũng nên chừa lại một con đường”.Lão già răng vàng lạnh lùng nói, có lẽ vì cơn giận bốc lên, lão ta phun thêm một búng máu.Triệu Bân không đáp lời, vừa đuổi kịp đã đánh.Chừa lại một con đường? Khi định luyện ta thành đan dược, tại sao lão không nghĩ đến chuyện chừa đường lui? Bây giờ đã biến thành cục diện không chết không thôi, lão ta còn nói câu này, đúng là nực cười vô cùng.Cạc!Đại Bằng rất lợi hại, chỉ trong chốc lát đã đột ngột tăng tốc, cuối cùng cũng đuổi kịp diều hâu.Hai mắt Triệu Bân lóe sáng, chém ra một luồng kiếm khí.Con diều hâu kia kêu lên thảm thiết, lập tức bị kiếm khí chém đứt một bên cánh, loạng choạng bay không vững.Nó bay không vững cũng không sao, quan trọng là lão già răng vàng cắm đầu xuống đất.Keng!Triệu Bân chẳng buồn nghĩ ngợi gì đã nhảy từ trên lưng Đại Bằng xuống, dán thêm lá bùa tốc hành, biến thành một luồng sáng từ trên không trung lao xuống, không quên bổ thêm một kiếm thiên lôi với uy lực như hàng ngàn tia sét.Mặt mũi lão già răng vàng trắng bệch.Lão ta muốn trốn, thế nhưng bản thân lão ta vẫn đang lơ lửng trong không trung với tư thế rơi xuống.Trong thời khắc nguy cấp, lão ta điều động chân nguyên, tạo thành một tấm áo giáp bảo vệ bằng chân nguyên, nhưng nó mỏng tới đáng thương.Đã vậy, vì hành động cưỡng ép bản thân, lão ta còn hộc máu thêm mấy lần.Keng!Triệu Bân đuổi tới, chém một nhát kiếm như vô địch.Tấm áo giáp bảo vệ cơ thể bằng chân nguyên của lão già răng vàng và chính thân thể lão ta đều bị chọc thủng.Á...!.
Một con diều hâu và Đại Bằng lần lượt vạch ra hai luồng sáng hình vòng cung rực rỡ trên bầu trời, đuổi nhau từ phía Nam ra phía Bắc, từ phía Bắc sang phía Tây, rồi từ Tây lượn một vòng tròn, vừa đi vừa đánh sang phía Đông.
Đến cả Triệu Bân và lão già tóc vàng cũng không biết bản thân mình đã bay tới chỗ nào.
Cũng may mà giữa đêm khuya thanh vắng, không một bóng người nào.
Nếu để kẻ khác nhìn thấy cảnh tượng này chắc sẽ phải cảm thán lắm, một cao thủ Địa Tạng bị một võ tu Chân Linh đuổi giết, nếu đồn ra ngoài chắc sẽ làm người đời kinh hãi lắm.
Không biết từ lúc nào, tốc độ của diều hâu đột ngột giảm xuống.
Bởi vì mấy lá bùa tốc hành của lão già răng vàng...!đã hết mất rồi.
Bùa của lão ta đã hết chứ Triệu Bân vẫn còn, trong chiếc nhẫn ma còn mấy xấp.
Bên tăng bên giảm, khoảng cách giữa họ nhanh chóng được rút ngắn.
“Tiểu bối à, chuyện gì cũng nên chừa lại một con đường”.
Lão già răng vàng lạnh lùng nói, có lẽ vì cơn giận bốc lên, lão ta phun thêm một búng máu.
Triệu Bân không đáp lời, vừa đuổi kịp đã đánh.
Chừa lại một con đường? Khi định luyện ta thành đan dược, tại sao lão không nghĩ đến chuyện chừa đường lui? Bây giờ đã biến thành cục diện không chết không thôi, lão ta còn nói câu này, đúng là nực cười vô cùng.
Cạc!
Đại Bằng rất lợi hại, chỉ trong chốc lát đã đột ngột tăng tốc, cuối cùng cũng đuổi kịp diều hâu.
Hai mắt Triệu Bân lóe sáng, chém ra một luồng kiếm khí.
Con diều hâu kia kêu lên thảm thiết, lập tức bị kiếm khí chém đứt một bên cánh, loạng choạng bay không vững.
Nó bay không vững cũng không sao, quan trọng là lão già răng vàng cắm đầu xuống đất.
Keng!
Triệu Bân chẳng buồn nghĩ ngợi gì đã nhảy từ trên lưng Đại Bằng xuống, dán thêm lá bùa tốc hành, biến thành một luồng sáng từ trên không trung lao xuống, không quên bổ thêm một kiếm thiên lôi với uy lực như hàng ngàn tia sét.
Mặt mũi lão già răng vàng trắng bệch.
Lão ta muốn trốn, thế nhưng bản thân lão ta vẫn đang lơ lửng trong không trung với tư thế rơi xuống.
Trong thời khắc nguy cấp, lão ta điều động chân nguyên, tạo thành một tấm áo giáp bảo vệ bằng chân nguyên, nhưng nó mỏng tới đáng thương.
Đã vậy, vì hành động cưỡng ép bản thân, lão ta còn hộc máu thêm mấy lần.
Keng!
Triệu Bân đuổi tới, chém một nhát kiếm như vô địch.
Tấm áo giáp bảo vệ cơ thể bằng chân nguyên của lão già răng vàng và chính thân thể lão ta đều bị chọc thủng.
Á...!.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Một con diều hâu và Đại Bằng lần lượt vạch ra hai luồng sáng hình vòng cung rực rỡ trên bầu trời, đuổi nhau từ phía Nam ra phía Bắc, từ phía Bắc sang phía Tây, rồi từ Tây lượn một vòng tròn, vừa đi vừa đánh sang phía Đông.Đến cả Triệu Bân và lão già tóc vàng cũng không biết bản thân mình đã bay tới chỗ nào.Cũng may mà giữa đêm khuya thanh vắng, không một bóng người nào.Nếu để kẻ khác nhìn thấy cảnh tượng này chắc sẽ phải cảm thán lắm, một cao thủ Địa Tạng bị một võ tu Chân Linh đuổi giết, nếu đồn ra ngoài chắc sẽ làm người đời kinh hãi lắm.Không biết từ lúc nào, tốc độ của diều hâu đột ngột giảm xuống.Bởi vì mấy lá bùa tốc hành của lão già răng vàng...!đã hết mất rồi.Bùa của lão ta đã hết chứ Triệu Bân vẫn còn, trong chiếc nhẫn ma còn mấy xấp.Bên tăng bên giảm, khoảng cách giữa họ nhanh chóng được rút ngắn.“Tiểu bối à, chuyện gì cũng nên chừa lại một con đường”.Lão già răng vàng lạnh lùng nói, có lẽ vì cơn giận bốc lên, lão ta phun thêm một búng máu.Triệu Bân không đáp lời, vừa đuổi kịp đã đánh.Chừa lại một con đường? Khi định luyện ta thành đan dược, tại sao lão không nghĩ đến chuyện chừa đường lui? Bây giờ đã biến thành cục diện không chết không thôi, lão ta còn nói câu này, đúng là nực cười vô cùng.Cạc!Đại Bằng rất lợi hại, chỉ trong chốc lát đã đột ngột tăng tốc, cuối cùng cũng đuổi kịp diều hâu.Hai mắt Triệu Bân lóe sáng, chém ra một luồng kiếm khí.Con diều hâu kia kêu lên thảm thiết, lập tức bị kiếm khí chém đứt một bên cánh, loạng choạng bay không vững.Nó bay không vững cũng không sao, quan trọng là lão già răng vàng cắm đầu xuống đất.Keng!Triệu Bân chẳng buồn nghĩ ngợi gì đã nhảy từ trên lưng Đại Bằng xuống, dán thêm lá bùa tốc hành, biến thành một luồng sáng từ trên không trung lao xuống, không quên bổ thêm một kiếm thiên lôi với uy lực như hàng ngàn tia sét.Mặt mũi lão già răng vàng trắng bệch.Lão ta muốn trốn, thế nhưng bản thân lão ta vẫn đang lơ lửng trong không trung với tư thế rơi xuống.Trong thời khắc nguy cấp, lão ta điều động chân nguyên, tạo thành một tấm áo giáp bảo vệ bằng chân nguyên, nhưng nó mỏng tới đáng thương.Đã vậy, vì hành động cưỡng ép bản thân, lão ta còn hộc máu thêm mấy lần.Keng!Triệu Bân đuổi tới, chém một nhát kiếm như vô địch.Tấm áo giáp bảo vệ cơ thể bằng chân nguyên của lão già răng vàng và chính thân thể lão ta đều bị chọc thủng.Á...!.