Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 721: 721: “bọn Họ Đều Là Người Bình Thường!”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Cô ta đoán đó là sát thủ của La Sinh Môn, nếu hai đánh một thì nàng ta nên chạy trốn vẫn tốt hơn.“Rồi sẽ có ngày, ta lấy mạng của ngươi”.Cô gái kia cũng có thể cảm nhận được, lao vào trong rừng giống như một bóng đen rồi biến mất không thấy bóng đâu.U Lan muốn đuổi theo, nhưng cứ tiến một một bước là lại phun ra một ngụm máu tươi, chỉ lo đánh nhau mà nên quên mất thương thế, hiện giờ không có đối thủ nên cô ta nôn ra một ngụm máu, gắng gượng một hơi, phun sạch sẽ máu độc, rồi loạng choạng bỏ đi.Vèo!Không lâu sau, một cơn gió nổi lên, một người đàn ông mặc áo choàng đen tiến đến đầy quỷ mị.Phượng Vũ đoán không sai, đó chính là sát thủ của La Sinh Môn, tu vi còn mạnh hơn U Lan.“U Lan, ngươi cũng khó tìm thật đấy!”Người mặc áo choàng đen mỉm cười, đôi mắt ánh lên tia sáng xanh.“Nếu ngươi đến sớm hơn một chút thì ả ta sẽ không chạy mất đâu!”, U Lan lạnh lùng nói.“Ta đến đây chính là vì ả ta!”, người mặc áo choàng đen bình tĩnh nói: “Nhiệm vụ ám sát ả ta...!bị hủy bỏ”.“Hủy bỏ?”“Phía trên có nhiệm vụ khác giao cho ngươi!”, người mặc áo choàng đen đưa ra một tờ giấy.U Lan giơ tay nhận lấy, sau khi xem qua, lông mày khẽ cau lại: “Thiên Tông Đại Hạ?”“Tất cả đã an bài thỏa đáng cho ngươi!”, người mặc áo choàng đen cười.“Đã rõ!”, U Lan nhẹ nhàng nói, trên đầu ngón tay có ngọn lửa bốc lên, đốt sạch tờ giấy.Leng keng!Người mặc áo choàng đen lấy ra sát kiếm, đầu lưỡi đỏ choét l**m môi, đi về phía dân làng.Nhìn tư thế của gã rõ ràng là muốn tàn sát cả thôn, để tránh bị người khác biết được bí mật này.“Bọn họ...!đều là người bình thường!”U Lan bước nhanh lên trước, vòng qua trước mặt người mặc áo choàng đen.“Một kẻ giết người không ghê tay như ngươi mà cũng thương hại đám giun dế này sao?”, người mặc áo choàng đen cười nói, khóe miệng hơi nhếch lên.“Ngươi đang dạy ta làm việc sao?”, giọng điệu của U Lan lạnh lùng thêm một chút.“Ngươi...!thay đổi rồi!”.

Cô ta đoán đó là sát thủ của La Sinh Môn, nếu hai đánh một thì nàng ta nên chạy trốn vẫn tốt hơn.

“Rồi sẽ có ngày, ta lấy mạng của ngươi”.

Cô gái kia cũng có thể cảm nhận được, lao vào trong rừng giống như một bóng đen rồi biến mất không thấy bóng đâu.

U Lan muốn đuổi theo, nhưng cứ tiến một một bước là lại phun ra một ngụm máu tươi, chỉ lo đánh nhau mà nên quên mất thương thế, hiện giờ không có đối thủ nên cô ta nôn ra một ngụm máu, gắng gượng một hơi, phun sạch sẽ máu độc, rồi loạng choạng bỏ đi.

Vèo!

Không lâu sau, một cơn gió nổi lên, một người đàn ông mặc áo choàng đen tiến đến đầy quỷ mị.

Phượng Vũ đoán không sai, đó chính là sát thủ của La Sinh Môn, tu vi còn mạnh hơn U Lan.

“U Lan, ngươi cũng khó tìm thật đấy!”

Người mặc áo choàng đen mỉm cười, đôi mắt ánh lên tia sáng xanh.

“Nếu ngươi đến sớm hơn một chút thì ả ta sẽ không chạy mất đâu!”, U Lan lạnh lùng nói.

“Ta đến đây chính là vì ả ta!”, người mặc áo choàng đen bình tĩnh nói: “Nhiệm vụ ám sát ả ta...!bị hủy bỏ”.

“Hủy bỏ?”

“Phía trên có nhiệm vụ khác giao cho ngươi!”, người mặc áo choàng đen đưa ra một tờ giấy.

U Lan giơ tay nhận lấy, sau khi xem qua, lông mày khẽ cau lại: “Thiên Tông Đại Hạ?”

“Tất cả đã an bài thỏa đáng cho ngươi!”, người mặc áo choàng đen cười.

“Đã rõ!”, U Lan nhẹ nhàng nói, trên đầu ngón tay có ngọn lửa bốc lên, đốt sạch tờ giấy.

Leng keng!

Người mặc áo choàng đen lấy ra sát kiếm, đầu lưỡi đỏ choét l**m môi, đi về phía dân làng.

Nhìn tư thế của gã rõ ràng là muốn tàn sát cả thôn, để tránh bị người khác biết được bí mật này.

“Bọn họ...!đều là người bình thường!”

U Lan bước nhanh lên trước, vòng qua trước mặt người mặc áo choàng đen.

“Một kẻ giết người không ghê tay như ngươi mà cũng thương hại đám giun dế này sao?”, người mặc áo choàng đen cười nói, khóe miệng hơi nhếch lên.

“Ngươi đang dạy ta làm việc sao?”, giọng điệu của U Lan lạnh lùng thêm một chút.

“Ngươi...!thay đổi rồi!”.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Cô ta đoán đó là sát thủ của La Sinh Môn, nếu hai đánh một thì nàng ta nên chạy trốn vẫn tốt hơn.“Rồi sẽ có ngày, ta lấy mạng của ngươi”.Cô gái kia cũng có thể cảm nhận được, lao vào trong rừng giống như một bóng đen rồi biến mất không thấy bóng đâu.U Lan muốn đuổi theo, nhưng cứ tiến một một bước là lại phun ra một ngụm máu tươi, chỉ lo đánh nhau mà nên quên mất thương thế, hiện giờ không có đối thủ nên cô ta nôn ra một ngụm máu, gắng gượng một hơi, phun sạch sẽ máu độc, rồi loạng choạng bỏ đi.Vèo!Không lâu sau, một cơn gió nổi lên, một người đàn ông mặc áo choàng đen tiến đến đầy quỷ mị.Phượng Vũ đoán không sai, đó chính là sát thủ của La Sinh Môn, tu vi còn mạnh hơn U Lan.“U Lan, ngươi cũng khó tìm thật đấy!”Người mặc áo choàng đen mỉm cười, đôi mắt ánh lên tia sáng xanh.“Nếu ngươi đến sớm hơn một chút thì ả ta sẽ không chạy mất đâu!”, U Lan lạnh lùng nói.“Ta đến đây chính là vì ả ta!”, người mặc áo choàng đen bình tĩnh nói: “Nhiệm vụ ám sát ả ta...!bị hủy bỏ”.“Hủy bỏ?”“Phía trên có nhiệm vụ khác giao cho ngươi!”, người mặc áo choàng đen đưa ra một tờ giấy.U Lan giơ tay nhận lấy, sau khi xem qua, lông mày khẽ cau lại: “Thiên Tông Đại Hạ?”“Tất cả đã an bài thỏa đáng cho ngươi!”, người mặc áo choàng đen cười.“Đã rõ!”, U Lan nhẹ nhàng nói, trên đầu ngón tay có ngọn lửa bốc lên, đốt sạch tờ giấy.Leng keng!Người mặc áo choàng đen lấy ra sát kiếm, đầu lưỡi đỏ choét l**m môi, đi về phía dân làng.Nhìn tư thế của gã rõ ràng là muốn tàn sát cả thôn, để tránh bị người khác biết được bí mật này.“Bọn họ...!đều là người bình thường!”U Lan bước nhanh lên trước, vòng qua trước mặt người mặc áo choàng đen.“Một kẻ giết người không ghê tay như ngươi mà cũng thương hại đám giun dế này sao?”, người mặc áo choàng đen cười nói, khóe miệng hơi nhếch lên.“Ngươi đang dạy ta làm việc sao?”, giọng điệu của U Lan lạnh lùng thêm một chút.“Ngươi...!thay đổi rồi!”.

Chương 721: 721: “bọn Họ Đều Là Người Bình Thường!”