Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 723: 723: “thế Này Tức Là Ngươi Đã Khỏe Rồi À”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Hai người đều đi rồi, chứng tỏ không ai nhận ra hắn, cũng đúng thôi..vì hắn đã đổi gương mặt khác mà.“Sau đêm đó, cô đã trải qua những gì!”Triệu Bân lẩm bẩm, hắn đang nhắc tới Phượng Vũ.Khi đại chiến, hắn nhìn thấy rõ ràng, Phượng Vũ tu luyện một ma công cực kỳ bá đạo, hơn nữa cũng đã đổi huyết mạch, trong trạng thái tẩu hỏa nhập ma, cô ta ra sức đuổi theo U Lan, nếu không vì thế hắn cũng sẽ không bị đánh thảm như vậy.“Đại ca ca?”Thiếu nữ áo xanh gọi một tiếng, đưa chén thuốc tới.“Đa tạ!”Triệu Bân khẽ cười nhận lấy rồi uống cạn chén thuốc.Thuốc sắc thông thường không thể chữa được vết thương của hắn, tất cả đều phải phụ thuộc vào bản thân.“Ta là Nhã Thủy, đại ca có chuyện gì cứ gọi ta”.Cô gái áo xanh cười nói rồi xoay người đi ra ngoài.“Nhã Thủy, tên hay lắm”.Nói rồi Triệu Bân cố gắng nâng cái thân dậy ngồi thiền, bỏ một viên thuốc vào miệng, tùy tiện uống vài hớp linh dịch, sau đó mới vận Tẩy Tủy Dịch Cân Kinh, lúc này trong cơ thể vang lên tiếng lốp bốp.Pháp môn luyện thể có tác dụng thần kỳ trong việc chữa lành vết thương.Còn nội thương thì không thể chữa lành chỉ trong một chốc.Hắn ngồi thiền chữa trị vết thương như thế cả một ngày.Đến khi trăng lên cao, trời cũng tối, Triệu Bân mới đứng dậy đẩy cửa phòng ra, đập vào mắt là ngọn núi lớn, làng mạc được xây dựng tựa lưng vào núi, cạnh đó là một dòng sông dài, xa xa còn nghe thấy tiếng ồn ào, càng thêm tô đậm thêm nét tĩnh mịch.Thu hồi tầm mắt, hắn đi vào núi.Không lâu sau thì nghe được tiếng kêu của thú dữ.Khi đi ra khỏi núi lần nữa, hắn vác theo một con lợn rừng lớn trên lưng.“Thế này tức là ngươi đã khỏe rồi à?”Vẫn là ông lão đó nhìn từ trên xuống dưới toàn thân Triệu Bân, khó che giấu được sự kinh ngạc trên mặt.Ông ta nghĩ Triệu Bân bị thương nặng như thế, kết cục sẽ bị tàn phế thôi, bây giờ mới qua một đêm mà đã có thể xuống giường đi dạo, còn vào núi bắt lợn rừng, trông bộ dạng chắc đêm nay hắn định ở lại trong làng.Nhưng khi nghĩ lại, ông ta cũng thấy nhẹ nhõm.Người trước mặt này quả nhiên không phải là người tầm thường, chắc chắn là một võ tu.“Wow… thơm quá!”.
Hai người đều đi rồi, chứng tỏ không ai nhận ra hắn, cũng đúng thôi..
vì hắn đã đổi gương mặt khác mà.
“Sau đêm đó, cô đã trải qua những gì!”
Triệu Bân lẩm bẩm, hắn đang nhắc tới Phượng Vũ.
Khi đại chiến, hắn nhìn thấy rõ ràng, Phượng Vũ tu luyện một ma công cực kỳ bá đạo, hơn nữa cũng đã đổi huyết mạch, trong trạng thái tẩu hỏa nhập ma, cô ta ra sức đuổi theo U Lan, nếu không vì thế hắn cũng sẽ không bị đánh thảm như vậy.
“Đại ca ca?”
Thiếu nữ áo xanh gọi một tiếng, đưa chén thuốc tới.
“Đa tạ!”
Triệu Bân khẽ cười nhận lấy rồi uống cạn chén thuốc.
Thuốc sắc thông thường không thể chữa được vết thương của hắn, tất cả đều phải phụ thuộc vào bản thân.
“Ta là Nhã Thủy, đại ca có chuyện gì cứ gọi ta”.
Cô gái áo xanh cười nói rồi xoay người đi ra ngoài.
“Nhã Thủy, tên hay lắm”.
Nói rồi Triệu Bân cố gắng nâng cái thân dậy ngồi thiền, bỏ một viên thuốc vào miệng, tùy tiện uống vài hớp linh dịch, sau đó mới vận Tẩy Tủy Dịch Cân Kinh, lúc này trong cơ thể vang lên tiếng lốp bốp.
Pháp môn luyện thể có tác dụng thần kỳ trong việc chữa lành vết thương.
Còn nội thương thì không thể chữa lành chỉ trong một chốc.
Hắn ngồi thiền chữa trị vết thương như thế cả một ngày.
Đến khi trăng lên cao, trời cũng tối, Triệu Bân mới đứng dậy đẩy cửa phòng ra, đập vào mắt là ngọn núi lớn, làng mạc được xây dựng tựa lưng vào núi, cạnh đó là một dòng sông dài, xa xa còn nghe thấy tiếng ồn ào, càng thêm tô đậm thêm nét tĩnh mịch.
Thu hồi tầm mắt, hắn đi vào núi.
Không lâu sau thì nghe được tiếng kêu của thú dữ.
Khi đi ra khỏi núi lần nữa, hắn vác theo một con lợn rừng lớn trên lưng.
“Thế này tức là ngươi đã khỏe rồi à?”
Vẫn là ông lão đó nhìn từ trên xuống dưới toàn thân Triệu Bân, khó che giấu được sự kinh ngạc trên mặt.
Ông ta nghĩ Triệu Bân bị thương nặng như thế, kết cục sẽ bị tàn phế thôi, bây giờ mới qua một đêm mà đã có thể xuống giường đi dạo, còn vào núi bắt lợn rừng, trông bộ dạng chắc đêm nay hắn định ở lại trong làng.
Nhưng khi nghĩ lại, ông ta cũng thấy nhẹ nhõm.
Người trước mặt này quả nhiên không phải là người tầm thường, chắc chắn là một võ tu.
“Wow… thơm quá!”.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Hai người đều đi rồi, chứng tỏ không ai nhận ra hắn, cũng đúng thôi..vì hắn đã đổi gương mặt khác mà.“Sau đêm đó, cô đã trải qua những gì!”Triệu Bân lẩm bẩm, hắn đang nhắc tới Phượng Vũ.Khi đại chiến, hắn nhìn thấy rõ ràng, Phượng Vũ tu luyện một ma công cực kỳ bá đạo, hơn nữa cũng đã đổi huyết mạch, trong trạng thái tẩu hỏa nhập ma, cô ta ra sức đuổi theo U Lan, nếu không vì thế hắn cũng sẽ không bị đánh thảm như vậy.“Đại ca ca?”Thiếu nữ áo xanh gọi một tiếng, đưa chén thuốc tới.“Đa tạ!”Triệu Bân khẽ cười nhận lấy rồi uống cạn chén thuốc.Thuốc sắc thông thường không thể chữa được vết thương của hắn, tất cả đều phải phụ thuộc vào bản thân.“Ta là Nhã Thủy, đại ca có chuyện gì cứ gọi ta”.Cô gái áo xanh cười nói rồi xoay người đi ra ngoài.“Nhã Thủy, tên hay lắm”.Nói rồi Triệu Bân cố gắng nâng cái thân dậy ngồi thiền, bỏ một viên thuốc vào miệng, tùy tiện uống vài hớp linh dịch, sau đó mới vận Tẩy Tủy Dịch Cân Kinh, lúc này trong cơ thể vang lên tiếng lốp bốp.Pháp môn luyện thể có tác dụng thần kỳ trong việc chữa lành vết thương.Còn nội thương thì không thể chữa lành chỉ trong một chốc.Hắn ngồi thiền chữa trị vết thương như thế cả một ngày.Đến khi trăng lên cao, trời cũng tối, Triệu Bân mới đứng dậy đẩy cửa phòng ra, đập vào mắt là ngọn núi lớn, làng mạc được xây dựng tựa lưng vào núi, cạnh đó là một dòng sông dài, xa xa còn nghe thấy tiếng ồn ào, càng thêm tô đậm thêm nét tĩnh mịch.Thu hồi tầm mắt, hắn đi vào núi.Không lâu sau thì nghe được tiếng kêu của thú dữ.Khi đi ra khỏi núi lần nữa, hắn vác theo một con lợn rừng lớn trên lưng.“Thế này tức là ngươi đã khỏe rồi à?”Vẫn là ông lão đó nhìn từ trên xuống dưới toàn thân Triệu Bân, khó che giấu được sự kinh ngạc trên mặt.Ông ta nghĩ Triệu Bân bị thương nặng như thế, kết cục sẽ bị tàn phế thôi, bây giờ mới qua một đêm mà đã có thể xuống giường đi dạo, còn vào núi bắt lợn rừng, trông bộ dạng chắc đêm nay hắn định ở lại trong làng.Nhưng khi nghĩ lại, ông ta cũng thấy nhẹ nhõm.Người trước mặt này quả nhiên không phải là người tầm thường, chắc chắn là một võ tu.“Wow… thơm quá!”.