Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 753: 753: Có Giao Ra Hay Không
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… "Giao bí pháp thi triển khí thế Thiên Võ ra đây thì ta sẽ chừa cho ngươi một con đường sống".Lão già áo bạc cười âm hiểm, lão ta không hề vội vàng, chỉ đi từng bước một về phía trước, hưởng thụ cảm giác chiến thắng, tên tiểu võ tu đối diện lão ta chỉ là một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch nhưng lại ẩn giấu rất nhiều bí mật, lão ta không thể không khai thác từng chút một, càng khai thác sâu hơn thì càng cảm thấy thú vị.Đây đã là ngõ cụt rồi, chẳng lẽ hắn còn có thể chạy được sao?Về phần lão ta nói chừa cho hắn một con đường sống, chắc chắn lão ta sẽ không làm như vậy.Cho dù Triệu Bân có giao ra bí pháp thì cũng sẽ bị giết, không tra tấn hắn đến chết thì lão ta sẽ không xua tan được sự phẫn nộ của mình, sau khi lấy được bí pháp và g**t ch*t hắn rồi thì lão ta sẽ lại có thêm một con rối xác chết.Haiz!Triệu Bân thở dài, trong mắt lão già áo bạc, đây là hành động chấp nhận hiện thực tàn khốc của hắn."Có giao ra hay không?"Lão già áo bạc âm hiểm cười, bước từng bước tới gần."Giao".Triệu Bân ngồi xuống, còn ho ra một đống máu.Đương nhiên, hắn đang muốn làm phân tâm lão già áo bạc.Trong thời điểm chiến thắng người ta thường hay mất cảnh giác, đó chính là cơ hội của hắn.Triệu Bân từ trong lồng ngực lấy ra một cuốn sách cổ, thật ra đó là một cuốn sách cổ bình thường, nhưng trong cuốn sách cổ lại có dán thêm một lá bùa nổ.Bùa nổ cao cấp đó không phải của hắn mà là của một tên người tộc xác chết.Nếu như khoảng cách đủ gần thì lão già áo bạc sẽ phải trả giá.Hắn đã trải qua biết bao nhiêu sóng to gió lớn, tất nhiên hắn sẽ không khoanh tay chịu trói ở đây, hắn vẫn còn sức để chống đỡ..
"Giao bí pháp thi triển khí thế Thiên Võ ra đây thì ta sẽ chừa cho ngươi một con đường sống".
Lão già áo bạc cười âm hiểm, lão ta không hề vội vàng, chỉ đi từng bước một về phía trước, hưởng thụ cảm giác chiến thắng, tên tiểu võ tu đối diện lão ta chỉ là một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch nhưng lại ẩn giấu rất nhiều bí mật, lão ta không thể không khai thác từng chút một, càng khai thác sâu hơn thì càng cảm thấy thú vị.
Đây đã là ngõ cụt rồi, chẳng lẽ hắn còn có thể chạy được sao?
Về phần lão ta nói chừa cho hắn một con đường sống, chắc chắn lão ta sẽ không làm như vậy.
Cho dù Triệu Bân có giao ra bí pháp thì cũng sẽ bị giết, không tra tấn hắn đến chết thì lão ta sẽ không xua tan được sự phẫn nộ của mình, sau khi lấy được bí pháp và g**t ch*t hắn rồi thì lão ta sẽ lại có thêm một con rối xác chết.
Haiz!
Triệu Bân thở dài, trong mắt lão già áo bạc, đây là hành động chấp nhận hiện thực tàn khốc của hắn.
"Có giao ra hay không?"
Lão già áo bạc âm hiểm cười, bước từng bước tới gần.
"Giao".
Triệu Bân ngồi xuống, còn ho ra một đống máu.
Đương nhiên, hắn đang muốn làm phân tâm lão già áo bạc.
Trong thời điểm chiến thắng người ta thường hay mất cảnh giác, đó chính là cơ hội của hắn.
Triệu Bân từ trong lồng ngực lấy ra một cuốn sách cổ, thật ra đó là một cuốn sách cổ bình thường, nhưng trong cuốn sách cổ lại có dán thêm một lá bùa nổ.
Bùa nổ cao cấp đó không phải của hắn mà là của một tên người tộc xác chết.
Nếu như khoảng cách đủ gần thì lão già áo bạc sẽ phải trả giá.
Hắn đã trải qua biết bao nhiêu sóng to gió lớn, tất nhiên hắn sẽ không khoanh tay chịu trói ở đây, hắn vẫn còn sức để chống đỡ.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… "Giao bí pháp thi triển khí thế Thiên Võ ra đây thì ta sẽ chừa cho ngươi một con đường sống".Lão già áo bạc cười âm hiểm, lão ta không hề vội vàng, chỉ đi từng bước một về phía trước, hưởng thụ cảm giác chiến thắng, tên tiểu võ tu đối diện lão ta chỉ là một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch nhưng lại ẩn giấu rất nhiều bí mật, lão ta không thể không khai thác từng chút một, càng khai thác sâu hơn thì càng cảm thấy thú vị.Đây đã là ngõ cụt rồi, chẳng lẽ hắn còn có thể chạy được sao?Về phần lão ta nói chừa cho hắn một con đường sống, chắc chắn lão ta sẽ không làm như vậy.Cho dù Triệu Bân có giao ra bí pháp thì cũng sẽ bị giết, không tra tấn hắn đến chết thì lão ta sẽ không xua tan được sự phẫn nộ của mình, sau khi lấy được bí pháp và g**t ch*t hắn rồi thì lão ta sẽ lại có thêm một con rối xác chết.Haiz!Triệu Bân thở dài, trong mắt lão già áo bạc, đây là hành động chấp nhận hiện thực tàn khốc của hắn."Có giao ra hay không?"Lão già áo bạc âm hiểm cười, bước từng bước tới gần."Giao".Triệu Bân ngồi xuống, còn ho ra một đống máu.Đương nhiên, hắn đang muốn làm phân tâm lão già áo bạc.Trong thời điểm chiến thắng người ta thường hay mất cảnh giác, đó chính là cơ hội của hắn.Triệu Bân từ trong lồng ngực lấy ra một cuốn sách cổ, thật ra đó là một cuốn sách cổ bình thường, nhưng trong cuốn sách cổ lại có dán thêm một lá bùa nổ.Bùa nổ cao cấp đó không phải của hắn mà là của một tên người tộc xác chết.Nếu như khoảng cách đủ gần thì lão già áo bạc sẽ phải trả giá.Hắn đã trải qua biết bao nhiêu sóng to gió lớn, tất nhiên hắn sẽ không khoanh tay chịu trói ở đây, hắn vẫn còn sức để chống đỡ..