Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 771: 771: Chất Đầy Tiền Tài Châu Báu

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Không ngờ vẫn còn để lại dư nghiệt.Hơn nữa, lại còn là một võ tu, tuy chỉ là một cảnh giới Chân Linh nhưng sức mạnh lại không tầm thường.“Nếu đã đến đây thì đừng hòng đi nữa”.Lão già mặc mãng vào nhe răng cười, chân nguyên quay cuồng mãnh liệt, bước chân nặng trịch khiến tảng đá vỡ nát, lão bay vụt lên, một đao chém tới.Lão ta chính là Huyền Dương tầng cao nhất, đã đề phòng từ trước, mặt đối mặt chiến đấu thì làm gì có chuyện thua, dù lực chiến có mạnh mẽ cách mấy thì đối phương cũng chỉ là một tiểu bối Chân Linh mà thôi.Keng!Triệu Bân không lùi mà còn tiến lên, nhanh chóng dùng tới cơ thể kỳ lân, chém một kiếm.Bịch!Tiếng kiếm và đao chạm vào nhau, vang vọng, tia lửa b*n r* bốn phía.Nhìn lại hai người đang đánh nhau, Triệu Bân vẫn đứng lù lù bất động, thế mà lão già mặc mãng bào đã bị một kiếm hất bay ra ngoài, tay cầm đao đấu quỷ cứ run run lên mãi không ngừng, nổ thành từng mảnh nhỏ, lão ta cũng bị cứa một đường ngay cổ, phun máu, trước đó lão ta chỉ thấy không thể tin nổi, giờ bây giờ đã là khiếp sợ, chỉ là Chân Linh tầng thứ tám thôi! Lão ta là Huyền Dương tầng cao nhất, cũng bị một đòn đánh bại.Ai cũng biết tu vi có cao có thấp, trong đó còn chia ra mạnh và yếu.Nếu như Triệu Bân mở đan hải, dùng cơ thể kỳ lân thì sẽ có đủ tư cách để đánh với Huyền Dương tầng cao nhất, tầng cao nhất thì đã sao, cũng phải xem người đó là ai, cả Xích Yên lão ta cũng chưa chắc đã đánh lại.Soạt!Lão già mặc mãng bào chẳng cần phải nghĩ, nhanh chóng xoay người trốn vào phòng.Triệu Bân dùng bước Phong Thần đuổi theo vào trong, đây là tên cuối cùng, chưa chết chẳng dừng.Khiến hắn ngạc nhiên là trong phòng lại có điều cất giấu, phía dưới là một địa cung.Lão già mặc mãng bào lách vào như một làn khói.May là tốc độ của hắn nhanh, trước khi cánh cửa đóng lại đã nhanh chóng nhảy vào.Địa cung cũng chẳng nhỏ, ít nhất thì nó to hơn địa cung Liễu gia, chất đầy tiền tài châu báu.Lão già mặc mãng bào lảo đảo nghiêng ngả, mãi tới khi lùi tới chân tường mới phun ra một ngụm máu: “Này chàng thanh niên, cho ta một con đường sống được không, đan dược, bạc, bí thuật… Chỉ cần là thứ ta có thì ngươi cứ mặc sức lấy”.“Khi tàn sát người trong thôn ngươi có từng nghĩ đến việc cho họ con đường sống không”..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Không ngờ vẫn còn để lại dư nghiệt.

Hơn nữa, lại còn là một võ tu, tuy chỉ là một cảnh giới Chân Linh nhưng sức mạnh lại không tầm thường.

“Nếu đã đến đây thì đừng hòng đi nữa”.

Lão già mặc mãng vào nhe răng cười, chân nguyên quay cuồng mãnh liệt, bước chân nặng trịch khiến tảng đá vỡ nát, lão bay vụt lên, một đao chém tới.

Lão ta chính là Huyền Dương tầng cao nhất, đã đề phòng từ trước, mặt đối mặt chiến đấu thì làm gì có chuyện thua, dù lực chiến có mạnh mẽ cách mấy thì đối phương cũng chỉ là một tiểu bối Chân Linh mà thôi.

Keng!

Triệu Bân không lùi mà còn tiến lên, nhanh chóng dùng tới cơ thể kỳ lân, chém một kiếm.

Bịch!

Tiếng kiếm và đao chạm vào nhau, vang vọng, tia lửa b*n r* bốn phía.

Nhìn lại hai người đang đánh nhau, Triệu Bân vẫn đứng lù lù bất động, thế mà lão già mặc mãng bào đã bị một kiếm hất bay ra ngoài, tay cầm đao đấu quỷ cứ run run lên mãi không ngừng, nổ thành từng mảnh nhỏ, lão ta cũng bị cứa một đường ngay cổ, phun máu, trước đó lão ta chỉ thấy không thể tin nổi, giờ bây giờ đã là khiếp sợ, chỉ là Chân Linh tầng thứ tám thôi! Lão ta là Huyền Dương tầng cao nhất, cũng bị một đòn đánh bại.

Ai cũng biết tu vi có cao có thấp, trong đó còn chia ra mạnh và yếu.

Nếu như Triệu Bân mở đan hải, dùng cơ thể kỳ lân thì sẽ có đủ tư cách để đánh với Huyền Dương tầng cao nhất, tầng cao nhất thì đã sao, cũng phải xem người đó là ai, cả Xích Yên lão ta cũng chưa chắc đã đánh lại.

Soạt!

Lão già mặc mãng bào chẳng cần phải nghĩ, nhanh chóng xoay người trốn vào phòng.

Triệu Bân dùng bước Phong Thần đuổi theo vào trong, đây là tên cuối cùng, chưa chết chẳng dừng.

Khiến hắn ngạc nhiên là trong phòng lại có điều cất giấu, phía dưới là một địa cung.

Lão già mặc mãng bào lách vào như một làn khói.

May là tốc độ của hắn nhanh, trước khi cánh cửa đóng lại đã nhanh chóng nhảy vào.

Địa cung cũng chẳng nhỏ, ít nhất thì nó to hơn địa cung Liễu gia, chất đầy tiền tài châu báu.

Lão già mặc mãng bào lảo đảo nghiêng ngả, mãi tới khi lùi tới chân tường mới phun ra một ngụm máu: “Này chàng thanh niên, cho ta một con đường sống được không, đan dược, bạc, bí thuật… Chỉ cần là thứ ta có thì ngươi cứ mặc sức lấy”.

“Khi tàn sát người trong thôn ngươi có từng nghĩ đến việc cho họ con đường sống không”.

Image removed.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Không ngờ vẫn còn để lại dư nghiệt.Hơn nữa, lại còn là một võ tu, tuy chỉ là một cảnh giới Chân Linh nhưng sức mạnh lại không tầm thường.“Nếu đã đến đây thì đừng hòng đi nữa”.Lão già mặc mãng vào nhe răng cười, chân nguyên quay cuồng mãnh liệt, bước chân nặng trịch khiến tảng đá vỡ nát, lão bay vụt lên, một đao chém tới.Lão ta chính là Huyền Dương tầng cao nhất, đã đề phòng từ trước, mặt đối mặt chiến đấu thì làm gì có chuyện thua, dù lực chiến có mạnh mẽ cách mấy thì đối phương cũng chỉ là một tiểu bối Chân Linh mà thôi.Keng!Triệu Bân không lùi mà còn tiến lên, nhanh chóng dùng tới cơ thể kỳ lân, chém một kiếm.Bịch!Tiếng kiếm và đao chạm vào nhau, vang vọng, tia lửa b*n r* bốn phía.Nhìn lại hai người đang đánh nhau, Triệu Bân vẫn đứng lù lù bất động, thế mà lão già mặc mãng bào đã bị một kiếm hất bay ra ngoài, tay cầm đao đấu quỷ cứ run run lên mãi không ngừng, nổ thành từng mảnh nhỏ, lão ta cũng bị cứa một đường ngay cổ, phun máu, trước đó lão ta chỉ thấy không thể tin nổi, giờ bây giờ đã là khiếp sợ, chỉ là Chân Linh tầng thứ tám thôi! Lão ta là Huyền Dương tầng cao nhất, cũng bị một đòn đánh bại.Ai cũng biết tu vi có cao có thấp, trong đó còn chia ra mạnh và yếu.Nếu như Triệu Bân mở đan hải, dùng cơ thể kỳ lân thì sẽ có đủ tư cách để đánh với Huyền Dương tầng cao nhất, tầng cao nhất thì đã sao, cũng phải xem người đó là ai, cả Xích Yên lão ta cũng chưa chắc đã đánh lại.Soạt!Lão già mặc mãng bào chẳng cần phải nghĩ, nhanh chóng xoay người trốn vào phòng.Triệu Bân dùng bước Phong Thần đuổi theo vào trong, đây là tên cuối cùng, chưa chết chẳng dừng.Khiến hắn ngạc nhiên là trong phòng lại có điều cất giấu, phía dưới là một địa cung.Lão già mặc mãng bào lách vào như một làn khói.May là tốc độ của hắn nhanh, trước khi cánh cửa đóng lại đã nhanh chóng nhảy vào.Địa cung cũng chẳng nhỏ, ít nhất thì nó to hơn địa cung Liễu gia, chất đầy tiền tài châu báu.Lão già mặc mãng bào lảo đảo nghiêng ngả, mãi tới khi lùi tới chân tường mới phun ra một ngụm máu: “Này chàng thanh niên, cho ta một con đường sống được không, đan dược, bạc, bí thuật… Chỉ cần là thứ ta có thì ngươi cứ mặc sức lấy”.“Khi tàn sát người trong thôn ngươi có từng nghĩ đến việc cho họ con đường sống không”..

Chương 771: 771: Chất Đầy Tiền Tài Châu Báu