Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 819: 819: Sông Vong Xuyên

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Chủ yếu còn là vì cô ta cũng nhận ra Triệu Bân.Lúc cô ta nhảy múa trên sân khấu, Triệu Bân chính là người có ánh mắt tĩnh lặng nhất.Đúng như cô ta đoán, Triệu Bân này không đơn giản, có khả năng tránh được sự tra xét của cảnh giới Địa Tạng cũng đủ chứng tỏ hắn phi thường."Công tử...!là ai?", Mộng Điệp thì thầm nhẹ nhàng."Khách qua đường", Triệu Bân cười, nói tiếp: "Ta tới đây chỉ muốn hỏi một chút, cô có bán vòng cổ hay không?""Vòng cổ? Vòng cổ gì?"Mộng Điệp không khỏi mỉm cười, không thể không liếc nhìn Triệu Bân thêm vài lần nữa.Vị công tử trước mặt đây thật đúng là một người thoát tục mới lạ, hơn nửa đêm còn chạy tới thanh lâu trốn ở đây từ lúc nào, thế nhưng không phải tới để mua vui mà là tới để mua đồ, chuyện này mà truyền ra ngoài chắc sẽ chẳng có ai tin.Cô ta còn có chút hoài nghi, Triệu Bân này rốt cuộc là do không cảm thấy hứng thú với người đẹp hay là do cô ta còn chưa đủ đẹp?"Lúc cô nhảy múa có đeo một chiếc vòng cổ", Triệu Bân cười đáp.Mộng Điệp không nhìn hắn nữa, cô ta lấy ra một chiếc vòng cổ trên tay, chiếc vòng cổ như phản chiếu những vì sao lấp lánh, đặc biệt là viên tinh thạch trên đó có độ sáng tối rất kỳ dị, mơ hồ còn có thể thấy một tia mây mù đang bao phủ lấy nó.Triệu Bân lúc này ôm bụng dưới.Khoảng cách gần quá khiến cho hạt giống tạo hóa của hắn run rẩy vô cùng, chỉ muốn ùa hết ra ngoài.Mộng Điệp trầm mặc không nói, cô ta đang xem xét chiếc vòng cổ, Triệu Bân liều mạng ẩn nấp lại đây chỉ vì chiếc vòng cổ này, khiến cho cô ta bất giác nghĩ rằng đây là một bảo vật rất phi thường, nhưng lại không nhìn ra manh mối.“Giá cả rất dễ thương lượng”, Triệu Bân cười nói."Ta không cần tiền", Mộng Điệp lắc đầu nhẹ nhàng."Bí thuật, công pháp?", Triệu Bân ngập ngừng hỏi, chỉ cần hắn có thể thì hắn sẽ đổi hết."Ta cũng không muốn những thứ này"."Vậy thì cô…""Ta chỉ muốn một lời hứa từ công tử"."Lời hứa?"“Đưa ta đến một nơi”, Mộng Điệp nói.“Nơi nào?”, Triệu Bân hỏi, chuyện này phải nói rõ, đừng đi tới núi đao biển lửa là được."Sông Vong Xuyên, quê hương của ta".Khi Mộng Điệp nói ra điều này, ánh mắt của cô ta lại có chút mông lung.Ngoài ra, còn có một loại hoài niệm dịu dàng không hề che giấu, đã rất nhiều năm cô ta không về nhà."Sông Vong Xuyên".Triệu Bân lẩm bẩm, khẳng định chưa từng nghe nói qua nơi này..

Chủ yếu còn là vì cô ta cũng nhận ra Triệu Bân.

Lúc cô ta nhảy múa trên sân khấu, Triệu Bân chính là người có ánh mắt tĩnh lặng nhất.

Đúng như cô ta đoán, Triệu Bân này không đơn giản, có khả năng tránh được sự tra xét của cảnh giới Địa Tạng cũng đủ chứng tỏ hắn phi thường.

"Công tử...!là ai?", Mộng Điệp thì thầm nhẹ nhàng.

"Khách qua đường", Triệu Bân cười, nói tiếp: "Ta tới đây chỉ muốn hỏi một chút, cô có bán vòng cổ hay không?"

"Vòng cổ? Vòng cổ gì?"

Mộng Điệp không khỏi mỉm cười, không thể không liếc nhìn Triệu Bân thêm vài lần nữa.

Vị công tử trước mặt đây thật đúng là một người thoát tục mới lạ, hơn nửa đêm còn chạy tới thanh lâu trốn ở đây từ lúc nào, thế nhưng không phải tới để mua vui mà là tới để mua đồ, chuyện này mà truyền ra ngoài chắc sẽ chẳng có ai tin.

Cô ta còn có chút hoài nghi, Triệu Bân này rốt cuộc là do không cảm thấy hứng thú với người đẹp hay là do cô ta còn chưa đủ đẹp?

"Lúc cô nhảy múa có đeo một chiếc vòng cổ", Triệu Bân cười đáp.

Mộng Điệp không nhìn hắn nữa, cô ta lấy ra một chiếc vòng cổ trên tay, chiếc vòng cổ như phản chiếu những vì sao lấp lánh, đặc biệt là viên tinh thạch trên đó có độ sáng tối rất kỳ dị, mơ hồ còn có thể thấy một tia mây mù đang bao phủ lấy nó.

Triệu Bân lúc này ôm bụng dưới.

Khoảng cách gần quá khiến cho hạt giống tạo hóa của hắn run rẩy vô cùng, chỉ muốn ùa hết ra ngoài.

Mộng Điệp trầm mặc không nói, cô ta đang xem xét chiếc vòng cổ, Triệu Bân liều mạng ẩn nấp lại đây chỉ vì chiếc vòng cổ này, khiến cho cô ta bất giác nghĩ rằng đây là một bảo vật rất phi thường, nhưng lại không nhìn ra manh mối.

“Giá cả rất dễ thương lượng”, Triệu Bân cười nói.

"Ta không cần tiền", Mộng Điệp lắc đầu nhẹ nhàng.

"Bí thuật, công pháp?", Triệu Bân ngập ngừng hỏi, chỉ cần hắn có thể thì hắn sẽ đổi hết.

"Ta cũng không muốn những thứ này".

"Vậy thì cô…"

"Ta chỉ muốn một lời hứa từ công tử".

"Lời hứa?"

“Đưa ta đến một nơi”, Mộng Điệp nói.

“Nơi nào?”, Triệu Bân hỏi, chuyện này phải nói rõ, đừng đi tới núi đao biển lửa là được.

"Sông Vong Xuyên, quê hương của ta".

Khi Mộng Điệp nói ra điều này, ánh mắt của cô ta lại có chút mông lung.

Ngoài ra, còn có một loại hoài niệm dịu dàng không hề che giấu, đã rất nhiều năm cô ta không về nhà.

"Sông Vong Xuyên".

Triệu Bân lẩm bẩm, khẳng định chưa từng nghe nói qua nơi này.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Chủ yếu còn là vì cô ta cũng nhận ra Triệu Bân.Lúc cô ta nhảy múa trên sân khấu, Triệu Bân chính là người có ánh mắt tĩnh lặng nhất.Đúng như cô ta đoán, Triệu Bân này không đơn giản, có khả năng tránh được sự tra xét của cảnh giới Địa Tạng cũng đủ chứng tỏ hắn phi thường."Công tử...!là ai?", Mộng Điệp thì thầm nhẹ nhàng."Khách qua đường", Triệu Bân cười, nói tiếp: "Ta tới đây chỉ muốn hỏi một chút, cô có bán vòng cổ hay không?""Vòng cổ? Vòng cổ gì?"Mộng Điệp không khỏi mỉm cười, không thể không liếc nhìn Triệu Bân thêm vài lần nữa.Vị công tử trước mặt đây thật đúng là một người thoát tục mới lạ, hơn nửa đêm còn chạy tới thanh lâu trốn ở đây từ lúc nào, thế nhưng không phải tới để mua vui mà là tới để mua đồ, chuyện này mà truyền ra ngoài chắc sẽ chẳng có ai tin.Cô ta còn có chút hoài nghi, Triệu Bân này rốt cuộc là do không cảm thấy hứng thú với người đẹp hay là do cô ta còn chưa đủ đẹp?"Lúc cô nhảy múa có đeo một chiếc vòng cổ", Triệu Bân cười đáp.Mộng Điệp không nhìn hắn nữa, cô ta lấy ra một chiếc vòng cổ trên tay, chiếc vòng cổ như phản chiếu những vì sao lấp lánh, đặc biệt là viên tinh thạch trên đó có độ sáng tối rất kỳ dị, mơ hồ còn có thể thấy một tia mây mù đang bao phủ lấy nó.Triệu Bân lúc này ôm bụng dưới.Khoảng cách gần quá khiến cho hạt giống tạo hóa của hắn run rẩy vô cùng, chỉ muốn ùa hết ra ngoài.Mộng Điệp trầm mặc không nói, cô ta đang xem xét chiếc vòng cổ, Triệu Bân liều mạng ẩn nấp lại đây chỉ vì chiếc vòng cổ này, khiến cho cô ta bất giác nghĩ rằng đây là một bảo vật rất phi thường, nhưng lại không nhìn ra manh mối.“Giá cả rất dễ thương lượng”, Triệu Bân cười nói."Ta không cần tiền", Mộng Điệp lắc đầu nhẹ nhàng."Bí thuật, công pháp?", Triệu Bân ngập ngừng hỏi, chỉ cần hắn có thể thì hắn sẽ đổi hết."Ta cũng không muốn những thứ này"."Vậy thì cô…""Ta chỉ muốn một lời hứa từ công tử"."Lời hứa?"“Đưa ta đến một nơi”, Mộng Điệp nói.“Nơi nào?”, Triệu Bân hỏi, chuyện này phải nói rõ, đừng đi tới núi đao biển lửa là được."Sông Vong Xuyên, quê hương của ta".Khi Mộng Điệp nói ra điều này, ánh mắt của cô ta lại có chút mông lung.Ngoài ra, còn có một loại hoài niệm dịu dàng không hề che giấu, đã rất nhiều năm cô ta không về nhà."Sông Vong Xuyên".Triệu Bân lẩm bẩm, khẳng định chưa từng nghe nói qua nơi này..

Chương 819: 819: Sông Vong Xuyên