Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 821: 821: Chưa Từng Gặp
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Trong khi lẩm bẩm, hắn đã bước vào một quán trọ.Hừm?Vừa bước vào, hắn đã nghe thấy tiếng hừ nhẹ.Bà cô Tịch Linh cũng ở quán trọ này, nửa đêm đói bụng, định đi ăn cơm sao? Ở một cái bàn cách đó không xa, đám người Diệp Thanh Sơn cũng có mặt, bọn họ đều là đại lão gia, sau khi xong việc, trả công, thu tiền thì mới có thời gian để thả lỏng, tất cả đều rất hào sảng, uống rất nhiều.Tịch Linh đã chạy tới, liếc mắt nhìn Triệu Bân nói: "Kẻ kích nổ không phải là ngươi đó chứ?"Lời này nói ra người ngoài có thể không hiểu, nhưng Triệu Bân thì có thể hiểu, Tịch Linh chắc là đã biết hắn đi tìm Mộng Điệp, có lẽ cũng đã biết Hoa Đô bị nổ bay ra phố, động tĩnh lớn như vậy, muốn không biết cũng không được."Không phải".Triệu Bân thành thật trả lời.Tịch Linh liếc mắt nhìn Triệu Bân, lại nói: "Vậy thì xem như ngươi may mắn"."Lần sau gặp lại".Triệu Bân nhanh chóng rời đi, chỉ muốn tập trung nghiên cứu chiếc vòng cổ.Tịch Linh phồng má lên, đêm đã khuya cũng không ngăn được ngươi đi dạo phố!Cách đó không xa, mấy người Diệp Thanh Sơn đều mỉm cười lắc đầu, bọn họ làm sao không biết tâm ý của cô gái nhỏ, nhưng mà tên tiểu võ tu kia chỉ là khách qua đường, lai lịch bí ẩn, chắc chắn là còn ẩn giấu rất nhiều bí mật.Két!Triệu Bân vừa tới cửa phòng thì liền thấy cửa phòng bên cạnh mở ra, một thanh niên cũng bước ra ngoài, đó không phải là thanh niên áo đen hay sao? Đúng là có duyên, cùng nhau đến thanh lâu, cùng nhau đến tiểu viện của Mộng Điệp, không ngờ ngay cả trong quán trọ cũng ở trong hai phòng ngay cạnh nhau."Vị đạo hữu này, chúng ta hình như đã từng gặp nhau thì phải".Thanh niên áo đen nheo mắt lại, đặc biệt là con mắt bên phải còn đang lóe lên tia sáng kỳ dị.Một câu đạo hữu này của hắn ta khiến cho toàn thân Triệu Bân nổi da gà, hắn rất sợ kẻ này dùng tới ngọn lửa Ma Luân, khoảng cách gần như thế hắn tuyệt đối không thể nào chạy thoát."Chưa từng gặp".Triệu Bân thản nhiên nói một câu rồi đẩy cửa phòng.Thanh niên áo đen khẽ cau mày, hắn ta nhất định đã từng gặp qua Triệu Bân rồi, nhưng nhất thời không nhớ ra được."Thiên Nhãn bên phải của hắn ta sắp phục hồi rồi".Vào lúc cánh cửa bị đóng lại, ánh mắt của Triệu Bân cũng lóe lên.Đây không phải là một tin tốt..
Trong khi lẩm bẩm, hắn đã bước vào một quán trọ.
Hừm?
Vừa bước vào, hắn đã nghe thấy tiếng hừ nhẹ.
Bà cô Tịch Linh cũng ở quán trọ này, nửa đêm đói bụng, định đi ăn cơm sao? Ở một cái bàn cách đó không xa, đám người Diệp Thanh Sơn cũng có mặt, bọn họ đều là đại lão gia, sau khi xong việc, trả công, thu tiền thì mới có thời gian để thả lỏng, tất cả đều rất hào sảng, uống rất nhiều.
Tịch Linh đã chạy tới, liếc mắt nhìn Triệu Bân nói: "Kẻ kích nổ không phải là ngươi đó chứ?"
Lời này nói ra người ngoài có thể không hiểu, nhưng Triệu Bân thì có thể hiểu, Tịch Linh chắc là đã biết hắn đi tìm Mộng Điệp, có lẽ cũng đã biết Hoa Đô bị nổ bay ra phố, động tĩnh lớn như vậy, muốn không biết cũng không được.
"Không phải".
Triệu Bân thành thật trả lời.
Tịch Linh liếc mắt nhìn Triệu Bân, lại nói: "Vậy thì xem như ngươi may mắn".
"Lần sau gặp lại".
Triệu Bân nhanh chóng rời đi, chỉ muốn tập trung nghiên cứu chiếc vòng cổ.
Tịch Linh phồng má lên, đêm đã khuya cũng không ngăn được ngươi đi dạo phố!
Cách đó không xa, mấy người Diệp Thanh Sơn đều mỉm cười lắc đầu, bọn họ làm sao không biết tâm ý của cô gái nhỏ, nhưng mà tên tiểu võ tu kia chỉ là khách qua đường, lai lịch bí ẩn, chắc chắn là còn ẩn giấu rất nhiều bí mật.
Két!
Triệu Bân vừa tới cửa phòng thì liền thấy cửa phòng bên cạnh mở ra, một thanh niên cũng bước ra ngoài, đó không phải là thanh niên áo đen hay sao? Đúng là có duyên, cùng nhau đến thanh lâu, cùng nhau đến tiểu viện của Mộng Điệp, không ngờ ngay cả trong quán trọ cũng ở trong hai phòng ngay cạnh nhau.
"Vị đạo hữu này, chúng ta hình như đã từng gặp nhau thì phải".
Thanh niên áo đen nheo mắt lại, đặc biệt là con mắt bên phải còn đang lóe lên tia sáng kỳ dị.
Một câu đạo hữu này của hắn ta khiến cho toàn thân Triệu Bân nổi da gà, hắn rất sợ kẻ này dùng tới ngọn lửa Ma Luân, khoảng cách gần như thế hắn tuyệt đối không thể nào chạy thoát.
"Chưa từng gặp".
Triệu Bân thản nhiên nói một câu rồi đẩy cửa phòng.
Thanh niên áo đen khẽ cau mày, hắn ta nhất định đã từng gặp qua Triệu Bân rồi, nhưng nhất thời không nhớ ra được.
"Thiên Nhãn bên phải của hắn ta sắp phục hồi rồi".
Vào lúc cánh cửa bị đóng lại, ánh mắt của Triệu Bân cũng lóe lên.
Đây không phải là một tin tốt.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Trong khi lẩm bẩm, hắn đã bước vào một quán trọ.Hừm?Vừa bước vào, hắn đã nghe thấy tiếng hừ nhẹ.Bà cô Tịch Linh cũng ở quán trọ này, nửa đêm đói bụng, định đi ăn cơm sao? Ở một cái bàn cách đó không xa, đám người Diệp Thanh Sơn cũng có mặt, bọn họ đều là đại lão gia, sau khi xong việc, trả công, thu tiền thì mới có thời gian để thả lỏng, tất cả đều rất hào sảng, uống rất nhiều.Tịch Linh đã chạy tới, liếc mắt nhìn Triệu Bân nói: "Kẻ kích nổ không phải là ngươi đó chứ?"Lời này nói ra người ngoài có thể không hiểu, nhưng Triệu Bân thì có thể hiểu, Tịch Linh chắc là đã biết hắn đi tìm Mộng Điệp, có lẽ cũng đã biết Hoa Đô bị nổ bay ra phố, động tĩnh lớn như vậy, muốn không biết cũng không được."Không phải".Triệu Bân thành thật trả lời.Tịch Linh liếc mắt nhìn Triệu Bân, lại nói: "Vậy thì xem như ngươi may mắn"."Lần sau gặp lại".Triệu Bân nhanh chóng rời đi, chỉ muốn tập trung nghiên cứu chiếc vòng cổ.Tịch Linh phồng má lên, đêm đã khuya cũng không ngăn được ngươi đi dạo phố!Cách đó không xa, mấy người Diệp Thanh Sơn đều mỉm cười lắc đầu, bọn họ làm sao không biết tâm ý của cô gái nhỏ, nhưng mà tên tiểu võ tu kia chỉ là khách qua đường, lai lịch bí ẩn, chắc chắn là còn ẩn giấu rất nhiều bí mật.Két!Triệu Bân vừa tới cửa phòng thì liền thấy cửa phòng bên cạnh mở ra, một thanh niên cũng bước ra ngoài, đó không phải là thanh niên áo đen hay sao? Đúng là có duyên, cùng nhau đến thanh lâu, cùng nhau đến tiểu viện của Mộng Điệp, không ngờ ngay cả trong quán trọ cũng ở trong hai phòng ngay cạnh nhau."Vị đạo hữu này, chúng ta hình như đã từng gặp nhau thì phải".Thanh niên áo đen nheo mắt lại, đặc biệt là con mắt bên phải còn đang lóe lên tia sáng kỳ dị.Một câu đạo hữu này của hắn ta khiến cho toàn thân Triệu Bân nổi da gà, hắn rất sợ kẻ này dùng tới ngọn lửa Ma Luân, khoảng cách gần như thế hắn tuyệt đối không thể nào chạy thoát."Chưa từng gặp".Triệu Bân thản nhiên nói một câu rồi đẩy cửa phòng.Thanh niên áo đen khẽ cau mày, hắn ta nhất định đã từng gặp qua Triệu Bân rồi, nhưng nhất thời không nhớ ra được."Thiên Nhãn bên phải của hắn ta sắp phục hồi rồi".Vào lúc cánh cửa bị đóng lại, ánh mắt của Triệu Bân cũng lóe lên.Đây không phải là một tin tốt..