Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 838: 838: Cảnh Giới Huyền Dương
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Tiểu bối, ngươi có nhận tội không”, thành chủ thành Minh Nguyệt khẽ liếc sang Triệu Bân, tiện tay bưng tách trà lên, không muốn dây vào chuyện này, nhưng vì tộc Ám Dạ tạo áp lực nên vẫn phải làm ra vẻ.“Vãn bối đã phạm tội gì?”, Triệu Bân hỏi.“Có đặt điều nữa cũng vô dụng thôi, tối đó ta đã trông thấy người”, Nghiêm Khang cười lạnh: “Ngươi tưởng việc mình làm thần không biết quỷ không hay ư? Ngươi nên biết rằng… Người làm có trời đang nhìn, lưới trời tuy thưa nhưng khó thoát”.Thành chủ thành Minh Nguyệt chỉ lo vuốt cằm thưởng thức trà ngon, người trung niên áo giáp cũng đứng ngay ngắn, không có ý định chen miệng vào, cứ đứng xem là được, Hoa Đô thì không nén được lửa giận, chỉ muốn nhảy dựng lên chém cho Triệu Bân một kiếm.“Thiếu chủ Huyết Ưng cho hỏi, hung thủ đêm đó… Có mấy người”, Triệu Bân hỏi.“Có rất nhiều người trông thấy là hai người!”, Nghiêm Khang cười âm u.“Thế lại hỏi thiếu chủ Huyết Ưng, hai hung thủ đó… Có tu vi thế nào", Triệu Bân lại hỏi.“Cũng có rất nhiều người trông thấy… Cảnh giới Huyền Dương”.“Thế thiếu chủ Huyết Ưng thấy ta… Giống cảnh giới Huyền Dương không?”Triệu Bân nói xong bèn lộ chân nguyên, đó rõ ràng là cảnh giới Chân Linh.“Đó chính là sự ranh ma của ngươi để qua mắt người đời, ngươi tìm hai tên động bọn, thần không biết quỷ không hay”, Nghiêm Khang khẽ nhếch khóe miệng, cũng không phải tên ngốc nên hắn ta đã nghĩ rất kỹ lý do để bao biện.Đổi trắng thay đen cũng được, khuấy vũng nước đục cũng chẳng sao! Dù sao cái mác hung thủ này cũng phải được gắn lên người Triệu Bân.“Nói thế thì e là không thuyết phục được ai đâu!”“Làm tức là làm, xong rồi lại không dám thừa nhận ư?”Một câu của Triệu Bân, câu kia của Nghiêm Khang, mỗi người một câu móc mỉa nhau.Trung niên áo giáp khoanh tay đứng đó xem mà cứ buồn cười, muốn cười vào mặt Nghiêm Khang, đầu óc tên này cũng không được ổn lắm nhỉ, đối đáp hăng hái thế! Còn nữa, lý do ngươi nói chẳng những không thể thuyết phục ai mà còn vớ vẩn lắm kìa! Ngươi tưởng bọn ta bị ngu hết hả?Cả ông ta còn biết chứ đừng nói đến thành chủ Minh Nguyệt, thành chủ vẫn ngồi đó cười không nói, ai đầu không bị úng nước đều biết Nghiêm Khang đang nói dối, đã thế còn nói như đúng rồi.Nhìn lại trưởng lão Huyết Ưng, trông vẫn bình tĩnh như chẳng có gì xảy ra.Có phải là hung thủ hay không chẳng quan trọng, bọn họ chỉ muốn tìm Triệu Bân, những chuyện khác không hề quan trọng, nếu Triệu Bân thật sự bị thành chủ Minh Nguyệt giết thì đỡ phải lo, nếu được thả ra thì bọn họ sẽ bám theo Triệu Bân cho đến khi giế được hắn.Trưởng lão Ám Dạ cũng đứng khoanh tay như thể chuyện chẳng liên quan đến mình.Đều là mấy lão già, ai lại chẳng biết Nghiêm Khang ăn không nói có, đầu óc bọn họ sáng như gương, nhưng chẳng sao cả, tìm một kẻ gánh tội thay để thiếu chủ bớt giận, chuyện này tạm kết thúc ở đó.Bọn họ còn phải chạy đến Thiên Tông mà? Không có dư thời gian để ở đây dây dưa mãi..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Tiểu bối, ngươi có nhận tội không”, thành chủ thành Minh Nguyệt khẽ liếc sang Triệu Bân, tiện tay bưng tách trà lên, không muốn dây vào chuyện này, nhưng vì tộc Ám Dạ tạo áp lực nên vẫn phải làm ra vẻ.
“Vãn bối đã phạm tội gì?”, Triệu Bân hỏi.
“Có đặt điều nữa cũng vô dụng thôi, tối đó ta đã trông thấy người”, Nghiêm Khang cười lạnh: “Ngươi tưởng việc mình làm thần không biết quỷ không hay ư? Ngươi nên biết rằng… Người làm có trời đang nhìn, lưới trời tuy thưa nhưng khó thoát”.
Thành chủ thành Minh Nguyệt chỉ lo vuốt cằm thưởng thức trà ngon, người trung niên áo giáp cũng đứng ngay ngắn, không có ý định chen miệng vào, cứ đứng xem là được, Hoa Đô thì không nén được lửa giận, chỉ muốn nhảy dựng lên chém cho Triệu Bân một kiếm.
“Thiếu chủ Huyết Ưng cho hỏi, hung thủ đêm đó… Có mấy người”, Triệu Bân hỏi.
“Có rất nhiều người trông thấy là hai người!”, Nghiêm Khang cười âm u.
“Thế lại hỏi thiếu chủ Huyết Ưng, hai hung thủ đó… Có tu vi thế nào", Triệu Bân lại hỏi.
“Cũng có rất nhiều người trông thấy… Cảnh giới Huyền Dương”.
“Thế thiếu chủ Huyết Ưng thấy ta… Giống cảnh giới Huyền Dương không?”
Triệu Bân nói xong bèn lộ chân nguyên, đó rõ ràng là cảnh giới Chân Linh.
“Đó chính là sự ranh ma của ngươi để qua mắt người đời, ngươi tìm hai tên động bọn, thần không biết quỷ không hay”, Nghiêm Khang khẽ nhếch khóe miệng, cũng không phải tên ngốc nên hắn ta đã nghĩ rất kỹ lý do để bao biện.
Đổi trắng thay đen cũng được, khuấy vũng nước đục cũng chẳng sao! Dù sao cái mác hung thủ này cũng phải được gắn lên người Triệu Bân.
“Nói thế thì e là không thuyết phục được ai đâu!”
“Làm tức là làm, xong rồi lại không dám thừa nhận ư?”
Một câu của Triệu Bân, câu kia của Nghiêm Khang, mỗi người một câu móc mỉa nhau.
Trung niên áo giáp khoanh tay đứng đó xem mà cứ buồn cười, muốn cười vào mặt Nghiêm Khang, đầu óc tên này cũng không được ổn lắm nhỉ, đối đáp hăng hái thế! Còn nữa, lý do ngươi nói chẳng những không thể thuyết phục ai mà còn vớ vẩn lắm kìa! Ngươi tưởng bọn ta bị ngu hết hả?
Cả ông ta còn biết chứ đừng nói đến thành chủ Minh Nguyệt, thành chủ vẫn ngồi đó cười không nói, ai đầu không bị úng nước đều biết Nghiêm Khang đang nói dối, đã thế còn nói như đúng rồi.
Nhìn lại trưởng lão Huyết Ưng, trông vẫn bình tĩnh như chẳng có gì xảy ra.
Có phải là hung thủ hay không chẳng quan trọng, bọn họ chỉ muốn tìm Triệu Bân, những chuyện khác không hề quan trọng, nếu Triệu Bân thật sự bị thành chủ Minh Nguyệt giết thì đỡ phải lo, nếu được thả ra thì bọn họ sẽ bám theo Triệu Bân cho đến khi giế được hắn.
Trưởng lão Ám Dạ cũng đứng khoanh tay như thể chuyện chẳng liên quan đến mình.
Đều là mấy lão già, ai lại chẳng biết Nghiêm Khang ăn không nói có, đầu óc bọn họ sáng như gương, nhưng chẳng sao cả, tìm một kẻ gánh tội thay để thiếu chủ bớt giận, chuyện này tạm kết thúc ở đó.
Bọn họ còn phải chạy đến Thiên Tông mà? Không có dư thời gian để ở đây dây dưa mãi.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Tiểu bối, ngươi có nhận tội không”, thành chủ thành Minh Nguyệt khẽ liếc sang Triệu Bân, tiện tay bưng tách trà lên, không muốn dây vào chuyện này, nhưng vì tộc Ám Dạ tạo áp lực nên vẫn phải làm ra vẻ.“Vãn bối đã phạm tội gì?”, Triệu Bân hỏi.“Có đặt điều nữa cũng vô dụng thôi, tối đó ta đã trông thấy người”, Nghiêm Khang cười lạnh: “Ngươi tưởng việc mình làm thần không biết quỷ không hay ư? Ngươi nên biết rằng… Người làm có trời đang nhìn, lưới trời tuy thưa nhưng khó thoát”.Thành chủ thành Minh Nguyệt chỉ lo vuốt cằm thưởng thức trà ngon, người trung niên áo giáp cũng đứng ngay ngắn, không có ý định chen miệng vào, cứ đứng xem là được, Hoa Đô thì không nén được lửa giận, chỉ muốn nhảy dựng lên chém cho Triệu Bân một kiếm.“Thiếu chủ Huyết Ưng cho hỏi, hung thủ đêm đó… Có mấy người”, Triệu Bân hỏi.“Có rất nhiều người trông thấy là hai người!”, Nghiêm Khang cười âm u.“Thế lại hỏi thiếu chủ Huyết Ưng, hai hung thủ đó… Có tu vi thế nào", Triệu Bân lại hỏi.“Cũng có rất nhiều người trông thấy… Cảnh giới Huyền Dương”.“Thế thiếu chủ Huyết Ưng thấy ta… Giống cảnh giới Huyền Dương không?”Triệu Bân nói xong bèn lộ chân nguyên, đó rõ ràng là cảnh giới Chân Linh.“Đó chính là sự ranh ma của ngươi để qua mắt người đời, ngươi tìm hai tên động bọn, thần không biết quỷ không hay”, Nghiêm Khang khẽ nhếch khóe miệng, cũng không phải tên ngốc nên hắn ta đã nghĩ rất kỹ lý do để bao biện.Đổi trắng thay đen cũng được, khuấy vũng nước đục cũng chẳng sao! Dù sao cái mác hung thủ này cũng phải được gắn lên người Triệu Bân.“Nói thế thì e là không thuyết phục được ai đâu!”“Làm tức là làm, xong rồi lại không dám thừa nhận ư?”Một câu của Triệu Bân, câu kia của Nghiêm Khang, mỗi người một câu móc mỉa nhau.Trung niên áo giáp khoanh tay đứng đó xem mà cứ buồn cười, muốn cười vào mặt Nghiêm Khang, đầu óc tên này cũng không được ổn lắm nhỉ, đối đáp hăng hái thế! Còn nữa, lý do ngươi nói chẳng những không thể thuyết phục ai mà còn vớ vẩn lắm kìa! Ngươi tưởng bọn ta bị ngu hết hả?Cả ông ta còn biết chứ đừng nói đến thành chủ Minh Nguyệt, thành chủ vẫn ngồi đó cười không nói, ai đầu không bị úng nước đều biết Nghiêm Khang đang nói dối, đã thế còn nói như đúng rồi.Nhìn lại trưởng lão Huyết Ưng, trông vẫn bình tĩnh như chẳng có gì xảy ra.Có phải là hung thủ hay không chẳng quan trọng, bọn họ chỉ muốn tìm Triệu Bân, những chuyện khác không hề quan trọng, nếu Triệu Bân thật sự bị thành chủ Minh Nguyệt giết thì đỡ phải lo, nếu được thả ra thì bọn họ sẽ bám theo Triệu Bân cho đến khi giế được hắn.Trưởng lão Ám Dạ cũng đứng khoanh tay như thể chuyện chẳng liên quan đến mình.Đều là mấy lão già, ai lại chẳng biết Nghiêm Khang ăn không nói có, đầu óc bọn họ sáng như gương, nhưng chẳng sao cả, tìm một kẻ gánh tội thay để thiếu chủ bớt giận, chuyện này tạm kết thúc ở đó.Bọn họ còn phải chạy đến Thiên Tông mà? Không có dư thời gian để ở đây dây dưa mãi..