Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 888: 888: “sinh Tử Mang Đến Tạo Hóa Mà!”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân đã tiến bộ rất nhiều, hắn đi vòng quanh phân thân đến mấy vòng, thỉnh thoảng còn thò tay ra bóp nhẹ cánh tay và cẳng chân của phân thân, cũng không biết vị tiền bối nào sáng tạo ra thuật phân thân nữa, thật sự rất diệu kì!“Còn lòng vòng nữa thì sẽ chóng mặt đấy!”Phân thân cũng rất thú vị, còn biết nói lời trêu chọc.Hắn xong việc thì tìm một cành cây, xem như kiếm, đứng đó múa.Đây đều là mệnh lệnh của bản tôn.Triệu Bân đã thành công được bước đầu khi có thể khiến phân thân nói chuyện.Tiếp theo là khiến phân thân có thể múa kiếm, hắn đã bắt đầu thi triển bí thuật kiếm pháp.Sau này phân thân sẽ có thể giúp ích rất nhiều.Không biết từ lúc nào, hắn lại ngồi im xếp bằng, lặng lẽ biến hóa.“Cái tên này là quái thai gì thế?”Lão già râu chữ bát đang kiểm tra chiến lợi phẩm liên tục lẩm bẩm, lần đầu tiên lão ta gặp phải nhân tài có khả năng thiên phú đáng sợ như thế.Cấp Chân Linh bình thường thì chắc bây giờ còn chưa hiểu rõ võ đạo là gì nữa, tên này thì hay rồi, không ngờ lại có thể tự mình thi triển bí thuật mà rất nhiều người lớn tuổi không làm được.Có thiên phú thì làm gì cũng nhẹ nhàng hơn.Nếu như Nguyệt Thần còn tỉnh thì nhất định sẽ nói câu đó, đồ đệ của cô ta thuộc kiểu người đó, sinh ra đã người thắng cuộc, nếu như có chí cầu tiến, lại còn chịu khó thì sẽ còn đi nhanh hơn người ta.Mà Triệu Bân lại còn là người ưu tú trong số những người đó nữa.Người có thể lọt vào mắt của thần linh thì sao có thể là người bình thường được, bồi dưỡng thêm nữa thì tiền đồ không giới hạn.Đêm lại chìm trong yên tĩnh.Cuối cùng lão già râu chữ bát cũng làm việc nghiêm túc, lão ta ngồi xếp bằng trị thương.Lão ta là người bình thường, không có năng lực như Triệu Bân, đến giờ thương tích vẫn chưa hồi phục hẳn.Trong chớp mắt, một đêm đã trôi qua.Sáng sớm, ánh nắng ấm áp chiếu khắp đất trời.Vù.Lúc lão già râu chữ bát mở mắt ra thì có một âm thanh vang lên.Thương tích vẫn chưa hồi phục hoàn toàn nhưng lại đột phá tu vi, lão ta đã bị mắc kẹt lại rất lâu rồi.“Sinh tử mang đến tạo hóa mà!”Lão già râu chữ bát cười hehe, trải qua bao sóng gió, tâm thế của lão ta cũng đã thay đổi.Triệu Bân thì không được may mắn như thế, hắn đã bị kẹt ở cấp Chân Linh đỉnh cao nhiều ngày nay rồi mà vẫn chưa đột phá được.Mở!Nhưng Triệu Bân hừm lên một tiếng lạnh lùng rồi cũng mở mắt ra.Có ấn quyết biến động trên tay hắn, đấy là ấn thức của thuật phân thân.Hắn bấm ngón tay thì các phân thân sẽ được biến ra, có hơn ba mươi phân thân đứng bao quanh, hết gần nửa sân.“Ngươi bị bệnh à?”, lão già râu chữ bát mắng..
Triệu Bân đã tiến bộ rất nhiều, hắn đi vòng quanh phân thân đến mấy vòng, thỉnh thoảng còn thò tay ra bóp nhẹ cánh tay và cẳng chân của phân thân, cũng không biết vị tiền bối nào sáng tạo ra thuật phân thân nữa, thật sự rất diệu kì!
“Còn lòng vòng nữa thì sẽ chóng mặt đấy!”
Phân thân cũng rất thú vị, còn biết nói lời trêu chọc.
Hắn xong việc thì tìm một cành cây, xem như kiếm, đứng đó múa.
Đây đều là mệnh lệnh của bản tôn.
Triệu Bân đã thành công được bước đầu khi có thể khiến phân thân nói chuyện.
Tiếp theo là khiến phân thân có thể múa kiếm, hắn đã bắt đầu thi triển bí thuật kiếm pháp.
Sau này phân thân sẽ có thể giúp ích rất nhiều.
Không biết từ lúc nào, hắn lại ngồi im xếp bằng, lặng lẽ biến hóa.
“Cái tên này là quái thai gì thế?”
Lão già râu chữ bát đang kiểm tra chiến lợi phẩm liên tục lẩm bẩm, lần đầu tiên lão ta gặp phải nhân tài có khả năng thiên phú đáng sợ như thế.
Cấp Chân Linh bình thường thì chắc bây giờ còn chưa hiểu rõ võ đạo là gì nữa, tên này thì hay rồi, không ngờ lại có thể tự mình thi triển bí thuật mà rất nhiều người lớn tuổi không làm được.
Có thiên phú thì làm gì cũng nhẹ nhàng hơn.
Nếu như Nguyệt Thần còn tỉnh thì nhất định sẽ nói câu đó, đồ đệ của cô ta thuộc kiểu người đó, sinh ra đã người thắng cuộc, nếu như có chí cầu tiến, lại còn chịu khó thì sẽ còn đi nhanh hơn người ta.
Mà Triệu Bân lại còn là người ưu tú trong số những người đó nữa.
Người có thể lọt vào mắt của thần linh thì sao có thể là người bình thường được, bồi dưỡng thêm nữa thì tiền đồ không giới hạn.
Đêm lại chìm trong yên tĩnh.
Cuối cùng lão già râu chữ bát cũng làm việc nghiêm túc, lão ta ngồi xếp bằng trị thương.
Lão ta là người bình thường, không có năng lực như Triệu Bân, đến giờ thương tích vẫn chưa hồi phục hẳn.
Trong chớp mắt, một đêm đã trôi qua.
Sáng sớm, ánh nắng ấm áp chiếu khắp đất trời.
Vù.
Lúc lão già râu chữ bát mở mắt ra thì có một âm thanh vang lên.
Thương tích vẫn chưa hồi phục hoàn toàn nhưng lại đột phá tu vi, lão ta đã bị mắc kẹt lại rất lâu rồi.
“Sinh tử mang đến tạo hóa mà!”
Lão già râu chữ bát cười hehe, trải qua bao sóng gió, tâm thế của lão ta cũng đã thay đổi.
Triệu Bân thì không được may mắn như thế, hắn đã bị kẹt ở cấp Chân Linh đỉnh cao nhiều ngày nay rồi mà vẫn chưa đột phá được.
Mở!
Nhưng Triệu Bân hừm lên một tiếng lạnh lùng rồi cũng mở mắt ra.
Có ấn quyết biến động trên tay hắn, đấy là ấn thức của thuật phân thân.
Hắn bấm ngón tay thì các phân thân sẽ được biến ra, có hơn ba mươi phân thân đứng bao quanh, hết gần nửa sân.
“Ngươi bị bệnh à?”, lão già râu chữ bát mắng..
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân đã tiến bộ rất nhiều, hắn đi vòng quanh phân thân đến mấy vòng, thỉnh thoảng còn thò tay ra bóp nhẹ cánh tay và cẳng chân của phân thân, cũng không biết vị tiền bối nào sáng tạo ra thuật phân thân nữa, thật sự rất diệu kì!“Còn lòng vòng nữa thì sẽ chóng mặt đấy!”Phân thân cũng rất thú vị, còn biết nói lời trêu chọc.Hắn xong việc thì tìm một cành cây, xem như kiếm, đứng đó múa.Đây đều là mệnh lệnh của bản tôn.Triệu Bân đã thành công được bước đầu khi có thể khiến phân thân nói chuyện.Tiếp theo là khiến phân thân có thể múa kiếm, hắn đã bắt đầu thi triển bí thuật kiếm pháp.Sau này phân thân sẽ có thể giúp ích rất nhiều.Không biết từ lúc nào, hắn lại ngồi im xếp bằng, lặng lẽ biến hóa.“Cái tên này là quái thai gì thế?”Lão già râu chữ bát đang kiểm tra chiến lợi phẩm liên tục lẩm bẩm, lần đầu tiên lão ta gặp phải nhân tài có khả năng thiên phú đáng sợ như thế.Cấp Chân Linh bình thường thì chắc bây giờ còn chưa hiểu rõ võ đạo là gì nữa, tên này thì hay rồi, không ngờ lại có thể tự mình thi triển bí thuật mà rất nhiều người lớn tuổi không làm được.Có thiên phú thì làm gì cũng nhẹ nhàng hơn.Nếu như Nguyệt Thần còn tỉnh thì nhất định sẽ nói câu đó, đồ đệ của cô ta thuộc kiểu người đó, sinh ra đã người thắng cuộc, nếu như có chí cầu tiến, lại còn chịu khó thì sẽ còn đi nhanh hơn người ta.Mà Triệu Bân lại còn là người ưu tú trong số những người đó nữa.Người có thể lọt vào mắt của thần linh thì sao có thể là người bình thường được, bồi dưỡng thêm nữa thì tiền đồ không giới hạn.Đêm lại chìm trong yên tĩnh.Cuối cùng lão già râu chữ bát cũng làm việc nghiêm túc, lão ta ngồi xếp bằng trị thương.Lão ta là người bình thường, không có năng lực như Triệu Bân, đến giờ thương tích vẫn chưa hồi phục hẳn.Trong chớp mắt, một đêm đã trôi qua.Sáng sớm, ánh nắng ấm áp chiếu khắp đất trời.Vù.Lúc lão già râu chữ bát mở mắt ra thì có một âm thanh vang lên.Thương tích vẫn chưa hồi phục hoàn toàn nhưng lại đột phá tu vi, lão ta đã bị mắc kẹt lại rất lâu rồi.“Sinh tử mang đến tạo hóa mà!”Lão già râu chữ bát cười hehe, trải qua bao sóng gió, tâm thế của lão ta cũng đã thay đổi.Triệu Bân thì không được may mắn như thế, hắn đã bị kẹt ở cấp Chân Linh đỉnh cao nhiều ngày nay rồi mà vẫn chưa đột phá được.Mở!Nhưng Triệu Bân hừm lên một tiếng lạnh lùng rồi cũng mở mắt ra.Có ấn quyết biến động trên tay hắn, đấy là ấn thức của thuật phân thân.Hắn bấm ngón tay thì các phân thân sẽ được biến ra, có hơn ba mươi phân thân đứng bao quanh, hết gần nửa sân.“Ngươi bị bệnh à?”, lão già râu chữ bát mắng..