Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 913: 913: Đáng Chết
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Gió mang theo mùi máu thổi mạnh, con mãng xà khổng lồ lại quay về, từ đằng xa đã há to miệng, sóng âm cũng được phóng ra.Chỉ với tuyệt kỹ này thôi cũng đủ khiến Triệu Bân phải khó chịu rồi, đến giờ đầu óc vẫn cứ ù ù.Vào thời khắc nguy hiểm, hắn lập tức độn thổ, định dùng cách này để trốn thoát.Con mãng xà khổng lồ cũng rất thông minh, nó nện mạnh đuôi xuống đất.Triệu Bân bị chấn động bay ra xa, hắn dùng hết sức múa may kiếm Long Uyên.Kiếm khí bay ra dày đặc, còn có rất nhiều bùa chú được tung ra ngoài, nhưng tất cả những thứ này chỉ là trò trẻ con trong mắt của mãng xà khổng lồ, không có tác dụng gì cả, không thể làm gì được cơ thể của nó mà ngược lại còn bị huyết quang do mãng xà khổng lồ phóng ra đánh tan hết.Ọc!Triệu Bân hộc máu, cùng bay ra xa với đá vụn.Hắn vẫn chưa rơi xuống đất thì con mãng xà khổng lồ đã há to cái miệng máu ra, nuốt chửng hắn vào trong.“Nhóc con!”, lão già râu chữ bát chạy đến nhưng đã muộn rồi.Con mãng xà khổng lồ chuyển hướng tấn công, nhằm thẳng vào lão ta, mắt nó đỏ lòm như máu, ăn được một miếng thịt mỡ ngon lành rồi thì nó cũng không ngại nuốt thêm một con chuột nữa, con chuột nhắt này cứ đuổi theo khiến nó thấy rất phiền.“Mẹ nó!”Lão già râu chữ bát lớn tiếng mắng rồi tiện tay quăng ra một lá bùa.Mặc dù lá bùa này không phải là bùa nổ nhưng lại có uy lực rất mạnh, nổ cho con mãng xà khổng lồ phải chao đảo.Gào!Con mãng xà khổng lồ giận dữ gào lên, phun ra khói độc cuồn cuộn.Lão già râu chữ bát không chống đỡ nổi, suốt chặng đường tháo chạy, lão ta chỉ cảm thấy buốt lạnh trong lòng, một hậu bối xuất sắc hiếm có như thế, đang yên đang lành lại bị một con mãng xà nuốt chửng, chết một cách ấm ức.Còn lão ta thì cũng thấy vô cùng áy náy.Nếu như lão ta không đến tìm quả Thiên Linh thì Triệu Bân cũng không cần phải chết.Gào! Gào!Rừng sương mù âm u chẳng thấy ánh sáng, tiếng gào thét nghe cứ như tiếng sấm.Một con mãng xà khổng lồ dùng hết sức di chuyển, tất cả yêu thú trong rừng đều bị đánh thức, đang ở trong lãnh địa của mình gào rống, tiếng rống đinh tai nhức áo khiến khu rừng trở nên hỗn loạn.“Đáng chết”, thanh niên áo trắng lại hừ lạnh.Lén lút tiến vài, lén lút tìm quả Thiên Linh.Bây giờ tất cả yêu thú đều bị quấy rầy, đều ra khỏi ổ của chúng nên chẳng dám đi loạn nữa.Rầm! Ầm! Ầm!Khu vực mãng xà khổng lồ vẫn phát ra tiếng động rất lớn..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Gió mang theo mùi máu thổi mạnh, con mãng xà khổng lồ lại quay về, từ đằng xa đã há to miệng, sóng âm cũng được phóng ra.
Chỉ với tuyệt kỹ này thôi cũng đủ khiến Triệu Bân phải khó chịu rồi, đến giờ đầu óc vẫn cứ ù ù.
Vào thời khắc nguy hiểm, hắn lập tức độn thổ, định dùng cách này để trốn thoát.
Con mãng xà khổng lồ cũng rất thông minh, nó nện mạnh đuôi xuống đất.
Triệu Bân bị chấn động bay ra xa, hắn dùng hết sức múa may kiếm Long Uyên.
Kiếm khí bay ra dày đặc, còn có rất nhiều bùa chú được tung ra ngoài, nhưng tất cả những thứ này chỉ là trò trẻ con trong mắt của mãng xà khổng lồ, không có tác dụng gì cả, không thể làm gì được cơ thể của nó mà ngược lại còn bị huyết quang do mãng xà khổng lồ phóng ra đánh tan hết.
Ọc!
Triệu Bân hộc máu, cùng bay ra xa với đá vụn.
Hắn vẫn chưa rơi xuống đất thì con mãng xà khổng lồ đã há to cái miệng máu ra, nuốt chửng hắn vào trong.
“Nhóc con!”, lão già râu chữ bát chạy đến nhưng đã muộn rồi.
Con mãng xà khổng lồ chuyển hướng tấn công, nhằm thẳng vào lão ta, mắt nó đỏ lòm như máu, ăn được một miếng thịt mỡ ngon lành rồi thì nó cũng không ngại nuốt thêm một con chuột nữa, con chuột nhắt này cứ đuổi theo khiến nó thấy rất phiền.
“Mẹ nó!”
Lão già râu chữ bát lớn tiếng mắng rồi tiện tay quăng ra một lá bùa.
Mặc dù lá bùa này không phải là bùa nổ nhưng lại có uy lực rất mạnh, nổ cho con mãng xà khổng lồ phải chao đảo.
Gào!
Con mãng xà khổng lồ giận dữ gào lên, phun ra khói độc cuồn cuộn.
Lão già râu chữ bát không chống đỡ nổi, suốt chặng đường tháo chạy, lão ta chỉ cảm thấy buốt lạnh trong lòng, một hậu bối xuất sắc hiếm có như thế, đang yên đang lành lại bị một con mãng xà nuốt chửng, chết một cách ấm ức.
Còn lão ta thì cũng thấy vô cùng áy náy.
Nếu như lão ta không đến tìm quả Thiên Linh thì Triệu Bân cũng không cần phải chết.
Gào! Gào!
Rừng sương mù âm u chẳng thấy ánh sáng, tiếng gào thét nghe cứ như tiếng sấm.
Một con mãng xà khổng lồ dùng hết sức di chuyển, tất cả yêu thú trong rừng đều bị đánh thức, đang ở trong lãnh địa của mình gào rống, tiếng rống đinh tai nhức áo khiến khu rừng trở nên hỗn loạn.
“Đáng chết”, thanh niên áo trắng lại hừ lạnh.
Lén lút tiến vài, lén lút tìm quả Thiên Linh.
Bây giờ tất cả yêu thú đều bị quấy rầy, đều ra khỏi ổ của chúng nên chẳng dám đi loạn nữa.
Rầm! Ầm! Ầm!
Khu vực mãng xà khổng lồ vẫn phát ra tiếng động rất lớn.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Gió mang theo mùi máu thổi mạnh, con mãng xà khổng lồ lại quay về, từ đằng xa đã há to miệng, sóng âm cũng được phóng ra.Chỉ với tuyệt kỹ này thôi cũng đủ khiến Triệu Bân phải khó chịu rồi, đến giờ đầu óc vẫn cứ ù ù.Vào thời khắc nguy hiểm, hắn lập tức độn thổ, định dùng cách này để trốn thoát.Con mãng xà khổng lồ cũng rất thông minh, nó nện mạnh đuôi xuống đất.Triệu Bân bị chấn động bay ra xa, hắn dùng hết sức múa may kiếm Long Uyên.Kiếm khí bay ra dày đặc, còn có rất nhiều bùa chú được tung ra ngoài, nhưng tất cả những thứ này chỉ là trò trẻ con trong mắt của mãng xà khổng lồ, không có tác dụng gì cả, không thể làm gì được cơ thể của nó mà ngược lại còn bị huyết quang do mãng xà khổng lồ phóng ra đánh tan hết.Ọc!Triệu Bân hộc máu, cùng bay ra xa với đá vụn.Hắn vẫn chưa rơi xuống đất thì con mãng xà khổng lồ đã há to cái miệng máu ra, nuốt chửng hắn vào trong.“Nhóc con!”, lão già râu chữ bát chạy đến nhưng đã muộn rồi.Con mãng xà khổng lồ chuyển hướng tấn công, nhằm thẳng vào lão ta, mắt nó đỏ lòm như máu, ăn được một miếng thịt mỡ ngon lành rồi thì nó cũng không ngại nuốt thêm một con chuột nữa, con chuột nhắt này cứ đuổi theo khiến nó thấy rất phiền.“Mẹ nó!”Lão già râu chữ bát lớn tiếng mắng rồi tiện tay quăng ra một lá bùa.Mặc dù lá bùa này không phải là bùa nổ nhưng lại có uy lực rất mạnh, nổ cho con mãng xà khổng lồ phải chao đảo.Gào!Con mãng xà khổng lồ giận dữ gào lên, phun ra khói độc cuồn cuộn.Lão già râu chữ bát không chống đỡ nổi, suốt chặng đường tháo chạy, lão ta chỉ cảm thấy buốt lạnh trong lòng, một hậu bối xuất sắc hiếm có như thế, đang yên đang lành lại bị một con mãng xà nuốt chửng, chết một cách ấm ức.Còn lão ta thì cũng thấy vô cùng áy náy.Nếu như lão ta không đến tìm quả Thiên Linh thì Triệu Bân cũng không cần phải chết.Gào! Gào!Rừng sương mù âm u chẳng thấy ánh sáng, tiếng gào thét nghe cứ như tiếng sấm.Một con mãng xà khổng lồ dùng hết sức di chuyển, tất cả yêu thú trong rừng đều bị đánh thức, đang ở trong lãnh địa của mình gào rống, tiếng rống đinh tai nhức áo khiến khu rừng trở nên hỗn loạn.“Đáng chết”, thanh niên áo trắng lại hừ lạnh.Lén lút tiến vài, lén lút tìm quả Thiên Linh.Bây giờ tất cả yêu thú đều bị quấy rầy, đều ra khỏi ổ của chúng nên chẳng dám đi loạn nữa.Rầm! Ầm! Ầm!Khu vực mãng xà khổng lồ vẫn phát ra tiếng động rất lớn..