Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 915: 915: “mở Ra… Cho Ta!”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Sau đó tiếp tục chém loạn.Tiếng kêu của con mãng xà ngày một to, trong tiếng gào rống đó có hơi thở màu máu bay ra từ miệng nó, cái miệng như bồn máu to, nhìn vào mắt con mãng xà, nơi đó không còn sự hung hãn và tàn bạo mà đau khổ chiếm phần nhiều hơn, nuốt một kẻ không nên nuốt, còn chẳng thể nôn ra được, kẻ nào khó chịu thì kẻ đó biết.“Lão phu cũng chơi nữa”.Râu chữ bát hét lên, cầm kiếm lao tới.Không rõ là do quá sớm hay là quá đúng lúc, khi đó con mãng xà vung đuôi lên, đập trúng ngay lão ta, kiếm chưa kịp chém trúng nó thì đã bị hất bay đi, xương cốt trong người cứ kêu răng rắc, lúc bay vọt đi chẳng biết đã đụng ngã bao nhiêu cái cây, cũng chẳng biết đã nôn ra bao nhiêu máu.“Đánh rắn dập đầu”.Râu chữ bát quỳ xuống, Triệu Bân trong bụng con mãng xà khổng lồ vẫn hung hăng như thế, chém thẳng một đường lên tới chỗ bảy tấc của con rắn, đó chính là điểm chí mạng của nó, cũng áp dụng được với con mãng xà này.“Mở ra… Cho ta!”Nghe thấy tiếng Triệu Bân hét lên thật to, sau đó tạo thành khí thế Thiên Võ.Một giây sau đó, vầng sáng chợt lóe lên và ngày càng lan rộng, khí thế Thiên Võ luôn có sức va chạm cực kỳ mạnh.Phụt!Bảy tấc của con mãng xà khổng lồ xuất hiện một lỗ thủng máu.Triệu Bân lách người vọt ra ngoài.Nhìn lại con mãng xà, nó vẫn chưa chết mà hai mắt đầy tia máu.Triệu Bân đã đoán trước điều đó, hắn lập tức né đi, nhanh chóng vọt xuống đuôi rắn nhanh như chớp, hai tay ôm lấy, khí huyết cũng tuôn trào, ở trạng thái kỳ lân, hắn bắt mình mở ma đạo, nhanh chóng quật con mãng xà khổng lồ dài tận mấy chục mét, khom người ném nó đi thật xa.“Đó là… Cái gì?”Liễu Như Nguyệt trốn trong khu rừng ngửa đầu lên.Đang xem thì thanh niên áo trắng có thị lực và khả năng cảm giác mạnh hơn Liễu Như Nguyệt nhiều, càng nhìn càng thấy rõ đó là một con mãng xà khổng lồ, máu chảy đầm đìa đang bay về hướng này, xem ta nó bị người ta ném tới, hơn nữa còn bị đánh đến nỗi thân tàn ma dại, lỗ máu ở chỗ bảy tấc cực kỳ chói mắt, có máu tươi như b*n r* như mưa, màn mưa máu từ trên trời rơi xuống.“Đáng chết, đi thôi”.Thanh niên áo trắng nghiến răng nghiến lợi, vội vàng nhích người.Nếu không đi thì con mãng xà khổng lồ đó sẽ rơi xuống đây, không phải họ sợ bị rơi trúng mà một khi con mãng xã rơi xuống, mùi máu tanh chắc chắn sẽ thu hút yêu thú, đến lúc đó muốn đi đã không phải là chuyện dễ dàng.Rầm!.

Sau đó tiếp tục chém loạn.

Tiếng kêu của con mãng xà ngày một to, trong tiếng gào rống đó có hơi thở màu máu bay ra từ miệng nó, cái miệng như bồn máu to, nhìn vào mắt con mãng xà, nơi đó không còn sự hung hãn và tàn bạo mà đau khổ chiếm phần nhiều hơn, nuốt một kẻ không nên nuốt, còn chẳng thể nôn ra được, kẻ nào khó chịu thì kẻ đó biết.

“Lão phu cũng chơi nữa”.

Râu chữ bát hét lên, cầm kiếm lao tới.

Không rõ là do quá sớm hay là quá đúng lúc, khi đó con mãng xà vung đuôi lên, đập trúng ngay lão ta, kiếm chưa kịp chém trúng nó thì đã bị hất bay đi, xương cốt trong người cứ kêu răng rắc, lúc bay vọt đi chẳng biết đã đụng ngã bao nhiêu cái cây, cũng chẳng biết đã nôn ra bao nhiêu máu.

“Đánh rắn dập đầu”.

Râu chữ bát quỳ xuống, Triệu Bân trong bụng con mãng xà khổng lồ vẫn hung hăng như thế, chém thẳng một đường lên tới chỗ bảy tấc của con rắn, đó chính là điểm chí mạng của nó, cũng áp dụng được với con mãng xà này.

“Mở ra… Cho ta!”

Nghe thấy tiếng Triệu Bân hét lên thật to, sau đó tạo thành khí thế Thiên Võ.

Một giây sau đó, vầng sáng chợt lóe lên và ngày càng lan rộng, khí thế Thiên Võ luôn có sức va chạm cực kỳ mạnh.

Phụt!

Bảy tấc của con mãng xà khổng lồ xuất hiện một lỗ thủng máu.

Triệu Bân lách người vọt ra ngoài.

Nhìn lại con mãng xà, nó vẫn chưa chết mà hai mắt đầy tia máu.

Triệu Bân đã đoán trước điều đó, hắn lập tức né đi, nhanh chóng vọt xuống đuôi rắn nhanh như chớp, hai tay ôm lấy, khí huyết cũng tuôn trào, ở trạng thái kỳ lân, hắn bắt mình mở ma đạo, nhanh chóng quật con mãng xà khổng lồ dài tận mấy chục mét, khom người ném nó đi thật xa.

“Đó là… Cái gì?”

Liễu Như Nguyệt trốn trong khu rừng ngửa đầu lên.

Đang xem thì thanh niên áo trắng có thị lực và khả năng cảm giác mạnh hơn Liễu Như Nguyệt nhiều, càng nhìn càng thấy rõ đó là một con mãng xà khổng lồ, máu chảy đầm đìa đang bay về hướng này, xem ta nó bị người ta ném tới, hơn nữa còn bị đánh đến nỗi thân tàn ma dại, lỗ máu ở chỗ bảy tấc cực kỳ chói mắt, có máu tươi như b*n r* như mưa, màn mưa máu từ trên trời rơi xuống.

“Đáng chết, đi thôi”.

Thanh niên áo trắng nghiến răng nghiến lợi, vội vàng nhích người.

Nếu không đi thì con mãng xà khổng lồ đó sẽ rơi xuống đây, không phải họ sợ bị rơi trúng mà một khi con mãng xã rơi xuống, mùi máu tanh chắc chắn sẽ thu hút yêu thú, đến lúc đó muốn đi đã không phải là chuyện dễ dàng.

Rầm!.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Sau đó tiếp tục chém loạn.Tiếng kêu của con mãng xà ngày một to, trong tiếng gào rống đó có hơi thở màu máu bay ra từ miệng nó, cái miệng như bồn máu to, nhìn vào mắt con mãng xà, nơi đó không còn sự hung hãn và tàn bạo mà đau khổ chiếm phần nhiều hơn, nuốt một kẻ không nên nuốt, còn chẳng thể nôn ra được, kẻ nào khó chịu thì kẻ đó biết.“Lão phu cũng chơi nữa”.Râu chữ bát hét lên, cầm kiếm lao tới.Không rõ là do quá sớm hay là quá đúng lúc, khi đó con mãng xà vung đuôi lên, đập trúng ngay lão ta, kiếm chưa kịp chém trúng nó thì đã bị hất bay đi, xương cốt trong người cứ kêu răng rắc, lúc bay vọt đi chẳng biết đã đụng ngã bao nhiêu cái cây, cũng chẳng biết đã nôn ra bao nhiêu máu.“Đánh rắn dập đầu”.Râu chữ bát quỳ xuống, Triệu Bân trong bụng con mãng xà khổng lồ vẫn hung hăng như thế, chém thẳng một đường lên tới chỗ bảy tấc của con rắn, đó chính là điểm chí mạng của nó, cũng áp dụng được với con mãng xà này.“Mở ra… Cho ta!”Nghe thấy tiếng Triệu Bân hét lên thật to, sau đó tạo thành khí thế Thiên Võ.Một giây sau đó, vầng sáng chợt lóe lên và ngày càng lan rộng, khí thế Thiên Võ luôn có sức va chạm cực kỳ mạnh.Phụt!Bảy tấc của con mãng xà khổng lồ xuất hiện một lỗ thủng máu.Triệu Bân lách người vọt ra ngoài.Nhìn lại con mãng xà, nó vẫn chưa chết mà hai mắt đầy tia máu.Triệu Bân đã đoán trước điều đó, hắn lập tức né đi, nhanh chóng vọt xuống đuôi rắn nhanh như chớp, hai tay ôm lấy, khí huyết cũng tuôn trào, ở trạng thái kỳ lân, hắn bắt mình mở ma đạo, nhanh chóng quật con mãng xà khổng lồ dài tận mấy chục mét, khom người ném nó đi thật xa.“Đó là… Cái gì?”Liễu Như Nguyệt trốn trong khu rừng ngửa đầu lên.Đang xem thì thanh niên áo trắng có thị lực và khả năng cảm giác mạnh hơn Liễu Như Nguyệt nhiều, càng nhìn càng thấy rõ đó là một con mãng xà khổng lồ, máu chảy đầm đìa đang bay về hướng này, xem ta nó bị người ta ném tới, hơn nữa còn bị đánh đến nỗi thân tàn ma dại, lỗ máu ở chỗ bảy tấc cực kỳ chói mắt, có máu tươi như b*n r* như mưa, màn mưa máu từ trên trời rơi xuống.“Đáng chết, đi thôi”.Thanh niên áo trắng nghiến răng nghiến lợi, vội vàng nhích người.Nếu không đi thì con mãng xà khổng lồ đó sẽ rơi xuống đây, không phải họ sợ bị rơi trúng mà một khi con mãng xã rơi xuống, mùi máu tanh chắc chắn sẽ thu hút yêu thú, đến lúc đó muốn đi đã không phải là chuyện dễ dàng.Rầm!.

Chương 915: 915: “mở Ra… Cho Ta!”