Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 919: 919: “đến Sớm Không Bằng Đúng Lúc”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chỉ vì xem thường Triệu Bân, tưởng một chưởng có thể giải quyết hắn nên thậm chí còn chẳng thèm dùng chân nguyên hộ thể, vì thế Triệu Bân mới có thể chui vào lỗ hổng, dùng một chưởng thật mạnh đánh lão ta ngu người.Từ khi nào mà… Cảnh giới Chân Linh lại trở nên mạnh như thế.“Tiểu bối khá lắm, khiến lão già này phải nhìn với cặp mắt khác xưa đấy”.Lão già áo bào đen tức giận bật cười, vung tay lên, rất nhiều phi châm lông trâu b*n r*, mỗi lông đều có sức công phá mãnh liệt, nhuộm kịch độc, những người dùng độc thì từ trên xuống dưới toàn là độc.Soạt!Triệu Bân nhanh chóng độn thổ để né tránh phi châm.“Ngươi nghĩ rằng dùng cùng một thủ đoạn có tác dụng với lão già này nữa ư?”, lão ta hừ lạnh, giơ chân lên định dậm mạnh xuống đất, đó chính là cách hữu hiệu nhất để đối phó với thuật độn thổ, đó là khiến kẻ độn thổ phải trồi lên.Đột nhiên, khi chân lão ta còn chưa kịp chạm đất thì đã thấy mặt đất rung lên, bán kính một trăm mét có sấm sét b*n r*, tia sét xé rách cả không gian, vầng sáng trắng như tuyết, đó là Triệu Bân dùng Thiên Lôi Trận dưới mặt đất.“Ngươi…”Lão già áo bào đen không kịp trở tay, chân rơi xuống đất không còn sức, chẳng những không còn sức mà còn bị tia sét đánh thành một cái lỗ máu, chân không thể đứng vững được nữa, suýt ngã quỵ xuống, tia sét vẫn không dừng lại, liên tục b*n r* khiến cái chân đó xuất hiện những hốc máu.Phá!Lão già áo bào đen nổi giận, gậy đầu rồng gõ mạnh xuống đất, phá Thiên Lôi Trận.Một giây trước Triệu Bân đã thoát ra, đã bay đến trước người lão ta, lão già ấy tái mặt, hai mắt xuất hiện vầng sáng màu vàng, có tia sét phản chiếu qua con ngươi, nhưng Triệu Bân lại nhanh hơn, Hổ Gầm Long Ngâm đã xuất hiện, tiếng long ngâm cộng thêm võ hồn khiến lão ta rên lên, hai mắt tối đen, lùi về sau bình bịch.“Kiếp sau, đừng đụng vào những người không nên đụng”.Triệu Bân khẽ nói, hắn đã lấy kiếm ra, một kiếm Lôi Phong Quyết nghiền nát, cộng thêm khí Huyền Hoàng, kiếm uy mạnh mẽ, lão già áo bào đen vừa dừng lại đã bị một kiếm xuyên thủng tâm mạch, màu máu thật là chói mắt.“Ngươi…”Lão ta phun máu, hai mắt lồi ra, đồng tử cũng co rút rất nhanh.Lão ta quá sơ ý, xem thường lực chiến của tên cảnh giới Chân Linh này, cũng xem thường khả năng thực chiến của hắn, chưa qua ba hiệp lão ta đã bị một đòn trí mạng, một nhát kiếm khiến lão ta đứt hết tâm mạch.Đến tận lúc này, lão ta vẫn chết trong sự ấm ức.Lão ta là Huyền Dương tầng cao nhất! Lão ta còn quân bài tẩy chưa lật, còn chưa kịp dùng tới đã bị một kiếm chém chết, đối phương còn là cảnh giới Chân Linh, trâu bò hống hách cả nửa đời, cuối cùng lại thua trong tay một võ tu nhỏ bé.Tốc độ tay của Triệu Bân rất nhanh, hắn càn quét khắp người lão già áo bào đen.Lấy hết mấy thứ đáng giá đã rồi hủy thi diệt tích, để tránh máu tanh lan ra khắp nơi.Chiến lợi phẩm ấy à! Cũng khá là nhiều ấy..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chỉ vì xem thường Triệu Bân, tưởng một chưởng có thể giải quyết hắn nên thậm chí còn chẳng thèm dùng chân nguyên hộ thể, vì thế Triệu Bân mới có thể chui vào lỗ hổng, dùng một chưởng thật mạnh đánh lão ta ngu người.

Từ khi nào mà… Cảnh giới Chân Linh lại trở nên mạnh như thế.

“Tiểu bối khá lắm, khiến lão già này phải nhìn với cặp mắt khác xưa đấy”.

Lão già áo bào đen tức giận bật cười, vung tay lên, rất nhiều phi châm lông trâu b*n r*, mỗi lông đều có sức công phá mãnh liệt, nhuộm kịch độc, những người dùng độc thì từ trên xuống dưới toàn là độc.

Soạt!

Triệu Bân nhanh chóng độn thổ để né tránh phi châm.

“Ngươi nghĩ rằng dùng cùng một thủ đoạn có tác dụng với lão già này nữa ư?”, lão ta hừ lạnh, giơ chân lên định dậm mạnh xuống đất, đó chính là cách hữu hiệu nhất để đối phó với thuật độn thổ, đó là khiến kẻ độn thổ phải trồi lên.

Đột nhiên, khi chân lão ta còn chưa kịp chạm đất thì đã thấy mặt đất rung lên, bán kính một trăm mét có sấm sét b*n r*, tia sét xé rách cả không gian, vầng sáng trắng như tuyết, đó là Triệu Bân dùng Thiên Lôi Trận dưới mặt đất.

“Ngươi…”

Lão già áo bào đen không kịp trở tay, chân rơi xuống đất không còn sức, chẳng những không còn sức mà còn bị tia sét đánh thành một cái lỗ máu, chân không thể đứng vững được nữa, suýt ngã quỵ xuống, tia sét vẫn không dừng lại, liên tục b*n r* khiến cái chân đó xuất hiện những hốc máu.

Phá!

Lão già áo bào đen nổi giận, gậy đầu rồng gõ mạnh xuống đất, phá Thiên Lôi Trận.

Một giây trước Triệu Bân đã thoát ra, đã bay đến trước người lão ta, lão già ấy tái mặt, hai mắt xuất hiện vầng sáng màu vàng, có tia sét phản chiếu qua con ngươi, nhưng Triệu Bân lại nhanh hơn, Hổ Gầm Long Ngâm đã xuất hiện, tiếng long ngâm cộng thêm võ hồn khiến lão ta rên lên, hai mắt tối đen, lùi về sau bình bịch.

“Kiếp sau, đừng đụng vào những người không nên đụng”.

Triệu Bân khẽ nói, hắn đã lấy kiếm ra, một kiếm Lôi Phong Quyết nghiền nát, cộng thêm khí Huyền Hoàng, kiếm uy mạnh mẽ, lão già áo bào đen vừa dừng lại đã bị một kiếm xuyên thủng tâm mạch, màu máu thật là chói mắt.

“Ngươi…”

Lão ta phun máu, hai mắt lồi ra, đồng tử cũng co rút rất nhanh.

Lão ta quá sơ ý, xem thường lực chiến của tên cảnh giới Chân Linh này, cũng xem thường khả năng thực chiến của hắn, chưa qua ba hiệp lão ta đã bị một đòn trí mạng, một nhát kiếm khiến lão ta đứt hết tâm mạch.

Đến tận lúc này, lão ta vẫn chết trong sự ấm ức.

Lão ta là Huyền Dương tầng cao nhất! Lão ta còn quân bài tẩy chưa lật, còn chưa kịp dùng tới đã bị một kiếm chém chết, đối phương còn là cảnh giới Chân Linh, trâu bò hống hách cả nửa đời, cuối cùng lại thua trong tay một võ tu nhỏ bé.

Tốc độ tay của Triệu Bân rất nhanh, hắn càn quét khắp người lão già áo bào đen.

Lấy hết mấy thứ đáng giá đã rồi hủy thi diệt tích, để tránh máu tanh lan ra khắp nơi.

Chiến lợi phẩm ấy à! Cũng khá là nhiều ấy.

Image removed.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chỉ vì xem thường Triệu Bân, tưởng một chưởng có thể giải quyết hắn nên thậm chí còn chẳng thèm dùng chân nguyên hộ thể, vì thế Triệu Bân mới có thể chui vào lỗ hổng, dùng một chưởng thật mạnh đánh lão ta ngu người.Từ khi nào mà… Cảnh giới Chân Linh lại trở nên mạnh như thế.“Tiểu bối khá lắm, khiến lão già này phải nhìn với cặp mắt khác xưa đấy”.Lão già áo bào đen tức giận bật cười, vung tay lên, rất nhiều phi châm lông trâu b*n r*, mỗi lông đều có sức công phá mãnh liệt, nhuộm kịch độc, những người dùng độc thì từ trên xuống dưới toàn là độc.Soạt!Triệu Bân nhanh chóng độn thổ để né tránh phi châm.“Ngươi nghĩ rằng dùng cùng một thủ đoạn có tác dụng với lão già này nữa ư?”, lão ta hừ lạnh, giơ chân lên định dậm mạnh xuống đất, đó chính là cách hữu hiệu nhất để đối phó với thuật độn thổ, đó là khiến kẻ độn thổ phải trồi lên.Đột nhiên, khi chân lão ta còn chưa kịp chạm đất thì đã thấy mặt đất rung lên, bán kính một trăm mét có sấm sét b*n r*, tia sét xé rách cả không gian, vầng sáng trắng như tuyết, đó là Triệu Bân dùng Thiên Lôi Trận dưới mặt đất.“Ngươi…”Lão già áo bào đen không kịp trở tay, chân rơi xuống đất không còn sức, chẳng những không còn sức mà còn bị tia sét đánh thành một cái lỗ máu, chân không thể đứng vững được nữa, suýt ngã quỵ xuống, tia sét vẫn không dừng lại, liên tục b*n r* khiến cái chân đó xuất hiện những hốc máu.Phá!Lão già áo bào đen nổi giận, gậy đầu rồng gõ mạnh xuống đất, phá Thiên Lôi Trận.Một giây trước Triệu Bân đã thoát ra, đã bay đến trước người lão ta, lão già ấy tái mặt, hai mắt xuất hiện vầng sáng màu vàng, có tia sét phản chiếu qua con ngươi, nhưng Triệu Bân lại nhanh hơn, Hổ Gầm Long Ngâm đã xuất hiện, tiếng long ngâm cộng thêm võ hồn khiến lão ta rên lên, hai mắt tối đen, lùi về sau bình bịch.“Kiếp sau, đừng đụng vào những người không nên đụng”.Triệu Bân khẽ nói, hắn đã lấy kiếm ra, một kiếm Lôi Phong Quyết nghiền nát, cộng thêm khí Huyền Hoàng, kiếm uy mạnh mẽ, lão già áo bào đen vừa dừng lại đã bị một kiếm xuyên thủng tâm mạch, màu máu thật là chói mắt.“Ngươi…”Lão ta phun máu, hai mắt lồi ra, đồng tử cũng co rút rất nhanh.Lão ta quá sơ ý, xem thường lực chiến của tên cảnh giới Chân Linh này, cũng xem thường khả năng thực chiến của hắn, chưa qua ba hiệp lão ta đã bị một đòn trí mạng, một nhát kiếm khiến lão ta đứt hết tâm mạch.Đến tận lúc này, lão ta vẫn chết trong sự ấm ức.Lão ta là Huyền Dương tầng cao nhất! Lão ta còn quân bài tẩy chưa lật, còn chưa kịp dùng tới đã bị một kiếm chém chết, đối phương còn là cảnh giới Chân Linh, trâu bò hống hách cả nửa đời, cuối cùng lại thua trong tay một võ tu nhỏ bé.Tốc độ tay của Triệu Bân rất nhanh, hắn càn quét khắp người lão già áo bào đen.Lấy hết mấy thứ đáng giá đã rồi hủy thi diệt tích, để tránh máu tanh lan ra khắp nơi.Chiến lợi phẩm ấy à! Cũng khá là nhiều ấy..

Chương 919: 919: “đến Sớm Không Bằng Đúng Lúc”