Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 922: 922: “hung Hăng Đến Mức Nào”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân thầm nghĩ trong đầu, hắn có tia sét đó nhờ cơ duyên.Không thể hiểu nổi, lúc đạt tới Huyền Dương thì liệu có thiên kiếp như thế không, bấy giờ tưởng tượng tới lại thấy sợ, dù thiên kiếp cũng là sấm sét, nhưng nó khác với sấm sét ngày mưa, nó có sức mạnh hủy diệt hơn nhiều.“Gần đây ta vừa có được một thứ rất kỳ quái, mở mang tầm mắt không?”Vương Trác nhếch miệng cười, tiện tay xách một cây roi sắt ra, một cái roi sắt đen ngòm.Triệu Bân chuyển mắt sang nhìn thử, cây roi trông cũng không có gì thần kỳ, trông giống cây đốt lửa, nhưng cẩn thận nhìn lại xem thì cũng cực kỳ phi phàm, trên thân nó có những hoa văn từ thời cổ xưa.“Mua về từ chợ đêm, sức mạnh rất hung hãn!”Vương Trác nói xong còn hà hơi vào roi sắt, sau đó lấy ống tay áo lau lau.“Hung hăng đến mức nào”, Triệu Bân vẫn còn xem, tùy ý hỏi một câu.Vương Trác chẳng nói chẳng rằng, cầm roi quất cho Triệu Bân một cái, có thể nói là tiếng chát đó cực kỳ vang dội.Ưm…!Triệu Bân rên lên, đầu óc chấn động.Vương Trác trừng mắt nhìn, có vẻ vui sướng khi người gặp họa: “Dễ xài không?”“Dễ!”, mặt Triệu Bân hơi đen.Nói đánh là đánh, ngươi có thể cho ta xin chút nghiêm túc được không!Nhưng roi sắt thì lại khá là thú vị, có lẽ nó chuyên đánh vào tinh thần, cũng may hắn có võ hồn, có thể chống đỡ được, nếu ai không võ hồn trúng một roi như thế chắc sẽ khó chịu lắm.“Lúc nãy thiếu niên đầu to đó nhắm trúng roi sắt của ta nên mới đuổi giết cả một đường”, Vương Trác mắng, sau đó bùi ngùi thổn thức: “Tên đó cũng đáng sợ thật, đánh một cái vẫn không hề gì”.Triệu Bân nhận lấy roi sắt, lật tới lật lui quan sát.Nhìn nhìn một lát, lại đánh Vương Trác một roi, nói thật, hắn nghe mà lỗ tai cứ ong ong, ừm, đánh một cái, cả thế giới đều trở về yên tĩnh, có thể tiếp tục nghiên cứu.Xem lại mới nắm bắt được chút manh mối, những hoa văn cổ xưa này có điều kỳ lạ, có thể đánh một vị thần bị thương, cầm món đồ chơi này đi đánh, bất thình lình quất một roi, sẽ tạo ra hiệu quả tập kích bất ngờ.Chẳng mấy chốc, sau khi Vương Trác tỉnh lại thì đau nhe răng trợn mắt.Đánh Triệu Bân một roi, Triệu Bân chẳng hề hấn gì, Triệu Bân đánh hắn ta một roi, hắn ta lại không thể chịu nổi.Người ta nói ấy à, mấy thứ này không nên đánh lung tung, nhỡ đâu lỡ đánh mạnh quá sẽ g**t ch*t một mạng người đấy.Nghỉ ngơi một lát, hai người lại cùng nhau xuất phát..
Triệu Bân thầm nghĩ trong đầu, hắn có tia sét đó nhờ cơ duyên.
Không thể hiểu nổi, lúc đạt tới Huyền Dương thì liệu có thiên kiếp như thế không, bấy giờ tưởng tượng tới lại thấy sợ, dù thiên kiếp cũng là sấm sét, nhưng nó khác với sấm sét ngày mưa, nó có sức mạnh hủy diệt hơn nhiều.
“Gần đây ta vừa có được một thứ rất kỳ quái, mở mang tầm mắt không?”
Vương Trác nhếch miệng cười, tiện tay xách một cây roi sắt ra, một cái roi sắt đen ngòm.
Triệu Bân chuyển mắt sang nhìn thử, cây roi trông cũng không có gì thần kỳ, trông giống cây đốt lửa, nhưng cẩn thận nhìn lại xem thì cũng cực kỳ phi phàm, trên thân nó có những hoa văn từ thời cổ xưa.
“Mua về từ chợ đêm, sức mạnh rất hung hãn!”
Vương Trác nói xong còn hà hơi vào roi sắt, sau đó lấy ống tay áo lau lau.
“Hung hăng đến mức nào”, Triệu Bân vẫn còn xem, tùy ý hỏi một câu.
Vương Trác chẳng nói chẳng rằng, cầm roi quất cho Triệu Bân một cái, có thể nói là tiếng chát đó cực kỳ vang dội.
Ưm…!
Triệu Bân rên lên, đầu óc chấn động.
Vương Trác trừng mắt nhìn, có vẻ vui sướng khi người gặp họa: “Dễ xài không?”
“Dễ!”, mặt Triệu Bân hơi đen.
Nói đánh là đánh, ngươi có thể cho ta xin chút nghiêm túc được không!
Nhưng roi sắt thì lại khá là thú vị, có lẽ nó chuyên đánh vào tinh thần, cũng may hắn có võ hồn, có thể chống đỡ được, nếu ai không võ hồn trúng một roi như thế chắc sẽ khó chịu lắm.
“Lúc nãy thiếu niên đầu to đó nhắm trúng roi sắt của ta nên mới đuổi giết cả một đường”, Vương Trác mắng, sau đó bùi ngùi thổn thức: “Tên đó cũng đáng sợ thật, đánh một cái vẫn không hề gì”.
Triệu Bân nhận lấy roi sắt, lật tới lật lui quan sát.
Nhìn nhìn một lát, lại đánh Vương Trác một roi, nói thật, hắn nghe mà lỗ tai cứ ong ong, ừm, đánh một cái, cả thế giới đều trở về yên tĩnh, có thể tiếp tục nghiên cứu.
Xem lại mới nắm bắt được chút manh mối, những hoa văn cổ xưa này có điều kỳ lạ, có thể đánh một vị thần bị thương, cầm món đồ chơi này đi đánh, bất thình lình quất một roi, sẽ tạo ra hiệu quả tập kích bất ngờ.
Chẳng mấy chốc, sau khi Vương Trác tỉnh lại thì đau nhe răng trợn mắt.
Đánh Triệu Bân một roi, Triệu Bân chẳng hề hấn gì, Triệu Bân đánh hắn ta một roi, hắn ta lại không thể chịu nổi.
Người ta nói ấy à, mấy thứ này không nên đánh lung tung, nhỡ đâu lỡ đánh mạnh quá sẽ g**t ch*t một mạng người đấy.
Nghỉ ngơi một lát, hai người lại cùng nhau xuất phát.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân thầm nghĩ trong đầu, hắn có tia sét đó nhờ cơ duyên.Không thể hiểu nổi, lúc đạt tới Huyền Dương thì liệu có thiên kiếp như thế không, bấy giờ tưởng tượng tới lại thấy sợ, dù thiên kiếp cũng là sấm sét, nhưng nó khác với sấm sét ngày mưa, nó có sức mạnh hủy diệt hơn nhiều.“Gần đây ta vừa có được một thứ rất kỳ quái, mở mang tầm mắt không?”Vương Trác nhếch miệng cười, tiện tay xách một cây roi sắt ra, một cái roi sắt đen ngòm.Triệu Bân chuyển mắt sang nhìn thử, cây roi trông cũng không có gì thần kỳ, trông giống cây đốt lửa, nhưng cẩn thận nhìn lại xem thì cũng cực kỳ phi phàm, trên thân nó có những hoa văn từ thời cổ xưa.“Mua về từ chợ đêm, sức mạnh rất hung hãn!”Vương Trác nói xong còn hà hơi vào roi sắt, sau đó lấy ống tay áo lau lau.“Hung hăng đến mức nào”, Triệu Bân vẫn còn xem, tùy ý hỏi một câu.Vương Trác chẳng nói chẳng rằng, cầm roi quất cho Triệu Bân một cái, có thể nói là tiếng chát đó cực kỳ vang dội.Ưm…!Triệu Bân rên lên, đầu óc chấn động.Vương Trác trừng mắt nhìn, có vẻ vui sướng khi người gặp họa: “Dễ xài không?”“Dễ!”, mặt Triệu Bân hơi đen.Nói đánh là đánh, ngươi có thể cho ta xin chút nghiêm túc được không!Nhưng roi sắt thì lại khá là thú vị, có lẽ nó chuyên đánh vào tinh thần, cũng may hắn có võ hồn, có thể chống đỡ được, nếu ai không võ hồn trúng một roi như thế chắc sẽ khó chịu lắm.“Lúc nãy thiếu niên đầu to đó nhắm trúng roi sắt của ta nên mới đuổi giết cả một đường”, Vương Trác mắng, sau đó bùi ngùi thổn thức: “Tên đó cũng đáng sợ thật, đánh một cái vẫn không hề gì”.Triệu Bân nhận lấy roi sắt, lật tới lật lui quan sát.Nhìn nhìn một lát, lại đánh Vương Trác một roi, nói thật, hắn nghe mà lỗ tai cứ ong ong, ừm, đánh một cái, cả thế giới đều trở về yên tĩnh, có thể tiếp tục nghiên cứu.Xem lại mới nắm bắt được chút manh mối, những hoa văn cổ xưa này có điều kỳ lạ, có thể đánh một vị thần bị thương, cầm món đồ chơi này đi đánh, bất thình lình quất một roi, sẽ tạo ra hiệu quả tập kích bất ngờ.Chẳng mấy chốc, sau khi Vương Trác tỉnh lại thì đau nhe răng trợn mắt.Đánh Triệu Bân một roi, Triệu Bân chẳng hề hấn gì, Triệu Bân đánh hắn ta một roi, hắn ta lại không thể chịu nổi.Người ta nói ấy à, mấy thứ này không nên đánh lung tung, nhỡ đâu lỡ đánh mạnh quá sẽ g**t ch*t một mạng người đấy.Nghỉ ngơi một lát, hai người lại cùng nhau xuất phát..