Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 974: Chương 974

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Tư Không Kiếm Nam ho khan, cháu gái ruột của nữ soái thì hắn ta không đám đụng thật, đừng nói là cho hắn ta mười ngàn lượng, dù có cho hắn ta cả núi vàng cũng chẳng thể đụng nổi, cô gái tên Sở Vô Sương đó cực kỳ kiêu ngạo, nếu không phải là kỳ tài ngàn năm khó gặp thì chẳng lọt nổi vào mắt cô ta.“Quen ngươi lâu như vậy, đây là lần đầu tiên thấy ngươi bó chân bó tay thế”, Lâm Tà bật cười.“Thôi bó chân bó tay cũng tốt, thế nó an toàn”.Tư Không Kiếm Nam hít một hơi thật sâu, thổ lộ triết lý nhân sinh.Người như Sở Vô Sương, không đụng được thì đừng cố gắng đụng, bất cẩn sẽ bị đánh chết.“Sở sư muội ngày càng xinh đẹp nha”.Ánh mắt nam đệ tử sáng như sao, hăng hái như đánh tiết gà, một đám chạy tới bắt chuyện.Xấu hổ nhất là Sở Vô Sương còn chẳng thèm mở miệng, cả gương mặt cũng không thấy một sự thay đổi cảm xúc nào, đúng là tự cao tự đại, kiêu ngạo khiến con người ta phải ngước lên nhìn, và cô ta cũng có cái tư cách đó.Nơi cô ta ngồi, bán kính mấy chục mét không có một bóng người.Tư chất không thể sánh ngang với cô ta thì không có tư cách để ngồi chung với cô ta, ở đây, các đệ tử đều tự hiểu lấy, người mạnh như Vô Niệm đầu bóng lưỡng thì chẳng nghĩ đến chuyện đó.“Thời buổi này, đi tới đâu cũng có người luồn lách đi cửa sau được”.Tên Nghiêm Khang kia lại bắt đầu không ngậm miệng lại được, chẳng biết là cố ý hay là cố tình, hắn ta nhấn ba chữ “đi cửa sau” cực kỳ mạnh, tất nhiên là nói cho Sở Vô Sương nghe, chỉ vì người nào đó đi cửa sau nhờ Tử Ngọc của nữ soái Xích Diễm, tín vật đó thuộc về cô ruột của cô ta.Khỏi phải nói, Sở Vô Sương thật sự liếc sang, ánh mắt hờ hững nhìn Triệu Bân.Không chỉ có các đệ tử tò mò mà cô ta cũng rất ngạc nhiên, một tiểu võ tu cảnh giới Chân Linh bình thường thì lấy tư cách gì để được cô để mắt tới, chẳng tiếc lấy ra Tử Ngọc Xích Diễm để giúp hắn vào Thiên Tông.Tiếc là ánh mắt cô ta không đủ tốt, không biết Triệu Bân có gì thần kỳ.Vẻ mặt Triệu Bân rất bình thản, ánh mắt chẳng màng đến chuyện gì, chỉ ngồi đó lẳng lặng uống rượu.Lâm Tà và Tư Không Kiếm Nam bên cạnh lập tức cảm thấy áp lực, bởi vì đôi mắt xinh đẹp của Sở Vô Sương mang theo một sự uy h**p đáng sợ, có lẽ là do huyết mạch cũng như công pháp, người bình thường không thể chịu nổi.“Ồ, đến hết rồi à”.Tiếng cười vang lên, cuối cùng trưởng lão Thanh Nguyên các cũng xuất hiện.Triệu Bân từng gặp ông ta, chính là trưởng lão béo hắn gặp dưới chân núi.Người Thiên Tông gọi ông ta là Ngô Huyền Thông, giống với Chư Cát Huyền Đạo với lão Huyền Không, cùng là chữ Huyền đó, tính cả chưởng giáo Dương Huyền Tông, Vân Yên chủ Tử Trúc Phong, cũng cùng một thế hệ, Vân Phượng cũng được tính, tính từ sư tôn cô ta thì cũng cùng một thế hệ.“Ra mắt trưởng lão”, các đệ tử đứng dậy, cung kính cúi người thi lễ.“Đừng gò bó quá, ngồi đi”, Ngô Huyền Thông cười, thoải mái bước lên trên đài cao, chậm rãi cười nói: “Hôm nay gọi các ngươi đến đình Ngọc Tâm này, thứ nhất là để trao đổi về võ đạo, thứ hai là vì tỉ thí tân tông”.“Tỉ thí tân tông là gì?”, Vũ Văn Hạo hỏi theo bản năng.

Tư Không Kiếm Nam ho khan, cháu gái ruột của nữ soái thì hắn ta không đám đụng thật, đừng nói là cho hắn ta mười ngàn lượng, dù có cho hắn ta cả núi vàng cũng chẳng thể đụng nổi, cô gái tên Sở Vô Sương đó cực kỳ kiêu ngạo, nếu không phải là kỳ tài ngàn năm khó gặp thì chẳng lọt nổi vào mắt cô ta.

“Quen ngươi lâu như vậy, đây là lần đầu tiên thấy ngươi bó chân bó tay thế”, Lâm Tà bật cười.

“Thôi bó chân bó tay cũng tốt, thế nó an toàn”.

Tư Không Kiếm Nam hít một hơi thật sâu, thổ lộ triết lý nhân sinh.

Người như Sở Vô Sương, không đụng được thì đừng cố gắng đụng, bất cẩn sẽ bị đánh chết.

“Sở sư muội ngày càng xinh đẹp nha”.

Ánh mắt nam đệ tử sáng như sao, hăng hái như đánh tiết gà, một đám chạy tới bắt chuyện.

Xấu hổ nhất là Sở Vô Sương còn chẳng thèm mở miệng, cả gương mặt cũng không thấy một sự thay đổi cảm xúc nào, đúng là tự cao tự đại, kiêu ngạo khiến con người ta phải ngước lên nhìn, và cô ta cũng có cái tư cách đó.

Nơi cô ta ngồi, bán kính mấy chục mét không có một bóng người.

Tư chất không thể sánh ngang với cô ta thì không có tư cách để ngồi chung với cô ta, ở đây, các đệ tử đều tự hiểu lấy, người mạnh như Vô Niệm đầu bóng lưỡng thì chẳng nghĩ đến chuyện đó.

“Thời buổi này, đi tới đâu cũng có người luồn lách đi cửa sau được”.

Tên Nghiêm Khang kia lại bắt đầu không ngậm miệng lại được, chẳng biết là cố ý hay là cố tình, hắn ta nhấn ba chữ “đi cửa sau” cực kỳ mạnh, tất nhiên là nói cho Sở Vô Sương nghe, chỉ vì người nào đó đi cửa sau nhờ Tử Ngọc của nữ soái Xích Diễm, tín vật đó thuộc về cô ruột của cô ta.

Khỏi phải nói, Sở Vô Sương thật sự liếc sang, ánh mắt hờ hững nhìn Triệu Bân.

Không chỉ có các đệ tử tò mò mà cô ta cũng rất ngạc nhiên, một tiểu võ tu cảnh giới Chân Linh bình thường thì lấy tư cách gì để được cô để mắt tới, chẳng tiếc lấy ra Tử Ngọc Xích Diễm để giúp hắn vào Thiên Tông.

Tiếc là ánh mắt cô ta không đủ tốt, không biết Triệu Bân có gì thần kỳ.

Vẻ mặt Triệu Bân rất bình thản, ánh mắt chẳng màng đến chuyện gì, chỉ ngồi đó lẳng lặng uống rượu.

Lâm Tà và Tư Không Kiếm Nam bên cạnh lập tức cảm thấy áp lực, bởi vì đôi mắt xinh đẹp của Sở Vô Sương mang theo một sự uy h**p đáng sợ, có lẽ là do huyết mạch cũng như công pháp, người bình thường không thể chịu nổi.

“Ồ, đến hết rồi à”.

Tiếng cười vang lên, cuối cùng trưởng lão Thanh Nguyên các cũng xuất hiện.

Triệu Bân từng gặp ông ta, chính là trưởng lão béo hắn gặp dưới chân núi.

Người Thiên Tông gọi ông ta là Ngô Huyền Thông, giống với Chư Cát Huyền Đạo với lão Huyền Không, cùng là chữ Huyền đó, tính cả chưởng giáo Dương Huyền Tông, Vân Yên chủ Tử Trúc Phong, cũng cùng một thế hệ, Vân Phượng cũng được tính, tính từ sư tôn cô ta thì cũng cùng một thế hệ.

“Ra mắt trưởng lão”, các đệ tử đứng dậy, cung kính cúi người thi lễ.

“Đừng gò bó quá, ngồi đi”, Ngô Huyền Thông cười, thoải mái bước lên trên đài cao, chậm rãi cười nói: “Hôm nay gọi các ngươi đến đình Ngọc Tâm này, thứ nhất là để trao đổi về võ đạo, thứ hai là vì tỉ thí tân tông”.

“Tỉ thí tân tông là gì?”, Vũ Văn Hạo hỏi theo bản năng.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Tư Không Kiếm Nam ho khan, cháu gái ruột của nữ soái thì hắn ta không đám đụng thật, đừng nói là cho hắn ta mười ngàn lượng, dù có cho hắn ta cả núi vàng cũng chẳng thể đụng nổi, cô gái tên Sở Vô Sương đó cực kỳ kiêu ngạo, nếu không phải là kỳ tài ngàn năm khó gặp thì chẳng lọt nổi vào mắt cô ta.“Quen ngươi lâu như vậy, đây là lần đầu tiên thấy ngươi bó chân bó tay thế”, Lâm Tà bật cười.“Thôi bó chân bó tay cũng tốt, thế nó an toàn”.Tư Không Kiếm Nam hít một hơi thật sâu, thổ lộ triết lý nhân sinh.Người như Sở Vô Sương, không đụng được thì đừng cố gắng đụng, bất cẩn sẽ bị đánh chết.“Sở sư muội ngày càng xinh đẹp nha”.Ánh mắt nam đệ tử sáng như sao, hăng hái như đánh tiết gà, một đám chạy tới bắt chuyện.Xấu hổ nhất là Sở Vô Sương còn chẳng thèm mở miệng, cả gương mặt cũng không thấy một sự thay đổi cảm xúc nào, đúng là tự cao tự đại, kiêu ngạo khiến con người ta phải ngước lên nhìn, và cô ta cũng có cái tư cách đó.Nơi cô ta ngồi, bán kính mấy chục mét không có một bóng người.Tư chất không thể sánh ngang với cô ta thì không có tư cách để ngồi chung với cô ta, ở đây, các đệ tử đều tự hiểu lấy, người mạnh như Vô Niệm đầu bóng lưỡng thì chẳng nghĩ đến chuyện đó.“Thời buổi này, đi tới đâu cũng có người luồn lách đi cửa sau được”.Tên Nghiêm Khang kia lại bắt đầu không ngậm miệng lại được, chẳng biết là cố ý hay là cố tình, hắn ta nhấn ba chữ “đi cửa sau” cực kỳ mạnh, tất nhiên là nói cho Sở Vô Sương nghe, chỉ vì người nào đó đi cửa sau nhờ Tử Ngọc của nữ soái Xích Diễm, tín vật đó thuộc về cô ruột của cô ta.Khỏi phải nói, Sở Vô Sương thật sự liếc sang, ánh mắt hờ hững nhìn Triệu Bân.Không chỉ có các đệ tử tò mò mà cô ta cũng rất ngạc nhiên, một tiểu võ tu cảnh giới Chân Linh bình thường thì lấy tư cách gì để được cô để mắt tới, chẳng tiếc lấy ra Tử Ngọc Xích Diễm để giúp hắn vào Thiên Tông.Tiếc là ánh mắt cô ta không đủ tốt, không biết Triệu Bân có gì thần kỳ.Vẻ mặt Triệu Bân rất bình thản, ánh mắt chẳng màng đến chuyện gì, chỉ ngồi đó lẳng lặng uống rượu.Lâm Tà và Tư Không Kiếm Nam bên cạnh lập tức cảm thấy áp lực, bởi vì đôi mắt xinh đẹp của Sở Vô Sương mang theo một sự uy h**p đáng sợ, có lẽ là do huyết mạch cũng như công pháp, người bình thường không thể chịu nổi.“Ồ, đến hết rồi à”.Tiếng cười vang lên, cuối cùng trưởng lão Thanh Nguyên các cũng xuất hiện.Triệu Bân từng gặp ông ta, chính là trưởng lão béo hắn gặp dưới chân núi.Người Thiên Tông gọi ông ta là Ngô Huyền Thông, giống với Chư Cát Huyền Đạo với lão Huyền Không, cùng là chữ Huyền đó, tính cả chưởng giáo Dương Huyền Tông, Vân Yên chủ Tử Trúc Phong, cũng cùng một thế hệ, Vân Phượng cũng được tính, tính từ sư tôn cô ta thì cũng cùng một thế hệ.“Ra mắt trưởng lão”, các đệ tử đứng dậy, cung kính cúi người thi lễ.“Đừng gò bó quá, ngồi đi”, Ngô Huyền Thông cười, thoải mái bước lên trên đài cao, chậm rãi cười nói: “Hôm nay gọi các ngươi đến đình Ngọc Tâm này, thứ nhất là để trao đổi về võ đạo, thứ hai là vì tỉ thí tân tông”.“Tỉ thí tân tông là gì?”, Vũ Văn Hạo hỏi theo bản năng.

Chương 974: Chương 974