Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 988: Chương 988
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Còn diễn võ đài là nơi Thiên Tông dành riêng cho các đệ tử để so tài võ thuật và giải quyết ân oán riêng.Từ khi Thiên Tông thành lập, số lượng đệ tử thiếu mất chân tay không tới một ngàn thì cũng đạt tới tám trăm vì lên diễn võ đài đánh nhau.Cùng lúc đó, trên đỉnh Tử Trúc đã bắt đầu dùng bữa.Cảnh tượng rất ấm áp.Chẳng qua, sư phụ và sư tỷ xinh đẹp trông có vẻ chẳng muốn ăn cho lắm, họ ngồi nhìn Triệu Bân ăn.Người gì mà ăn cơm cũng không dùng bát, ăn luôn bằng cái bồn, hơn nữa ăn món nào trông cũng ngon miệng phết! Chủ yếu là sức ăn cũng rất lớn, một mình tên này mà ăn hết hơn nửa nồi cơm lớn.“Sao ngươi ăn được ghê thế?”, Mục Thanh Hàn nhỏ giọng hỏi.“Lúc nhỏ nhà ta rất nghèo, chẳng mấy khi được ăn no”.Gia chủ Triệu gia đáp lời khiến Vân Yên phải bật cười.Hóa ra ngươi có thể ăn được như thế đều là do lúc nhỏ không có ăn nên giờ chạy đến đỉnh Tử Trúc của ta ăn bù à?“Ngươi lấy bùa nổ ở đâu mà nhiều thế?”, cuối cùng Vân Yên cũng cầm đũa lên.“Con mua từ một cửa hiệu cũ!”, Triệu Bân vừa và cơm vừa đáp.“Mua bao nhiêu?”“Một xấp dày”.“Ngươi có nhiều tiền thế à?”, Mục Thanh Hàn chen vào một câu, bùa nổ là thứ rất đắt tiền.“Để dành đó!”, Triệu Bân bật cười.“Dám lớn lối khiêu chiến Sở Vô Sương như vậy, ngươi đừng nói với vi sư là muốn dùng bùa nổ để đánh bại cô ta ở cuộc tỷ thí tân tông nhé?”, Vân Yên hờ hững nói, tướng ăn cũng rất nho nhã.“Đồ nhi nghĩ cách này rất đáng tin”, Triệu Bân chỉ cúi đầu và cơm.Hắn nói vậy lại chọc cười Vân Yên.“Tỷ thí tân tông cấm dùng bùa nổ!”, Mục Thanh Hàn liếc nhìn Triệu Bân: “Dù cho có thể dùng thì với bùa nổ ở cấp độ đó, ngươi có dùng hết toàn bộ thì cũng không làm được gì Sở Vô Sương”.“Không làm được gì sao?”, Triệu Bân nhướng mày.Không phải chứ, một xấp không đủ thì thêm một xấp nữa cũng được mà.“Thủy Mạc Thiên Hoa của cô ta là vạn pháp bất xâm!”, Mục Thanh Hàn nói: “Hoàn toàn không thể phá phòng ngự của cô ta, bùa nổ của ngươi vô dụng đối với cô ta”.“Lợi hại vậy sao?”, Triệu Bân lẩm bẩm.Vạn pháp bất xâm à? Hắn không tin, bí thuật không dùng được thì dùng nắm đấm.“Hôm diễn ra tỷ thí tân tông, ngươi tốt nhất đừng đến!”, Mục Thanh Hàn nói: “Tu vi mới tới cảnh giới Chân Linh, vòng đầu tiên chắc cũng chẳng qua nổi, chọn đại một người trong đám đệ tử mới cũng có thể đánh bại ngươi”.“Con đánh nhau giỏi lắm đó”.“Nào, ăn nhiều vào, bớt nói khoác lại”.“Tên nhóc này thú vị thật!”, Vân Yên chỉ cười không nói, mặc dù tu vi hơi thấp nhưng tên nhóc này vẫn rất lanh lợi thông minh, từng cho nổ ba cảnh giới Huyền Dương thế, chắc chắn sẽ không chịu thiệt ở bên ngoài.Nhớ đến chuyện hôm nay, cô ta cảm thấy rất thoải mái.Ít nhất Cơ Ngân nhà mình sẽ không làm mất mặt đỉnh Tử Trúc.Ăn cơm xong, cô ta ngồi thiền dưới gốc cây cổ thụ, Triệu Bân và Mục Thanh Hàn cũng ngồi thiền cùng mình.
Còn diễn võ đài là nơi Thiên Tông dành riêng cho các đệ tử để so tài võ thuật và giải quyết ân oán riêng.
Từ khi Thiên Tông thành lập, số lượng đệ tử thiếu mất chân tay không tới một ngàn thì cũng đạt tới tám trăm vì lên diễn võ đài đánh nhau.
Cùng lúc đó, trên đỉnh Tử Trúc đã bắt đầu dùng bữa.
Cảnh tượng rất ấm áp.
Chẳng qua, sư phụ và sư tỷ xinh đẹp trông có vẻ chẳng muốn ăn cho lắm, họ ngồi nhìn Triệu Bân ăn.
Người gì mà ăn cơm cũng không dùng bát, ăn luôn bằng cái bồn, hơn nữa ăn món nào trông cũng ngon miệng phết! Chủ yếu là sức ăn cũng rất lớn, một mình tên này mà ăn hết hơn nửa nồi cơm lớn.
“Sao ngươi ăn được ghê thế?”, Mục Thanh Hàn nhỏ giọng hỏi.
“Lúc nhỏ nhà ta rất nghèo, chẳng mấy khi được ăn no”.
Gia chủ Triệu gia đáp lời khiến Vân Yên phải bật cười.
Hóa ra ngươi có thể ăn được như thế đều là do lúc nhỏ không có ăn nên giờ chạy đến đỉnh Tử Trúc của ta ăn bù à?
“Ngươi lấy bùa nổ ở đâu mà nhiều thế?”, cuối cùng Vân Yên cũng cầm đũa lên.
“Con mua từ một cửa hiệu cũ!”, Triệu Bân vừa và cơm vừa đáp.
“Mua bao nhiêu?”
“Một xấp dày”.
“Ngươi có nhiều tiền thế à?”, Mục Thanh Hàn chen vào một câu, bùa nổ là thứ rất đắt tiền.
“Để dành đó!”, Triệu Bân bật cười.
“Dám lớn lối khiêu chiến Sở Vô Sương như vậy, ngươi đừng nói với vi sư là muốn dùng bùa nổ để đánh bại cô ta ở cuộc tỷ thí tân tông nhé?”, Vân Yên hờ hững nói, tướng ăn cũng rất nho nhã.
“Đồ nhi nghĩ cách này rất đáng tin”, Triệu Bân chỉ cúi đầu và cơm.
Hắn nói vậy lại chọc cười Vân Yên.
“Tỷ thí tân tông cấm dùng bùa nổ!”, Mục Thanh Hàn liếc nhìn Triệu Bân: “Dù cho có thể dùng thì với bùa nổ ở cấp độ đó, ngươi có dùng hết toàn bộ thì cũng không làm được gì Sở Vô Sương”.
“Không làm được gì sao?”, Triệu Bân nhướng mày.
Không phải chứ, một xấp không đủ thì thêm một xấp nữa cũng được mà.
“Thủy Mạc Thiên Hoa của cô ta là vạn pháp bất xâm!”, Mục Thanh Hàn nói: “Hoàn toàn không thể phá phòng ngự của cô ta, bùa nổ của ngươi vô dụng đối với cô ta”.
“Lợi hại vậy sao?”, Triệu Bân lẩm bẩm.
Vạn pháp bất xâm à? Hắn không tin, bí thuật không dùng được thì dùng nắm đấm.
“Hôm diễn ra tỷ thí tân tông, ngươi tốt nhất đừng đến!”, Mục Thanh Hàn nói: “Tu vi mới tới cảnh giới Chân Linh, vòng đầu tiên chắc cũng chẳng qua nổi, chọn đại một người trong đám đệ tử mới cũng có thể đánh bại ngươi”.
“Con đánh nhau giỏi lắm đó”.
“Nào, ăn nhiều vào, bớt nói khoác lại”.
“Tên nhóc này thú vị thật!”, Vân Yên chỉ cười không nói, mặc dù tu vi hơi thấp nhưng tên nhóc này vẫn rất lanh lợi thông minh, từng cho nổ ba cảnh giới Huyền Dương thế, chắc chắn sẽ không chịu thiệt ở bên ngoài.
Nhớ đến chuyện hôm nay, cô ta cảm thấy rất thoải mái.
Ít nhất Cơ Ngân nhà mình sẽ không làm mất mặt đỉnh Tử Trúc.
Ăn cơm xong, cô ta ngồi thiền dưới gốc cây cổ thụ, Triệu Bân và Mục Thanh Hàn cũng ngồi thiền cùng mình.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Còn diễn võ đài là nơi Thiên Tông dành riêng cho các đệ tử để so tài võ thuật và giải quyết ân oán riêng.Từ khi Thiên Tông thành lập, số lượng đệ tử thiếu mất chân tay không tới một ngàn thì cũng đạt tới tám trăm vì lên diễn võ đài đánh nhau.Cùng lúc đó, trên đỉnh Tử Trúc đã bắt đầu dùng bữa.Cảnh tượng rất ấm áp.Chẳng qua, sư phụ và sư tỷ xinh đẹp trông có vẻ chẳng muốn ăn cho lắm, họ ngồi nhìn Triệu Bân ăn.Người gì mà ăn cơm cũng không dùng bát, ăn luôn bằng cái bồn, hơn nữa ăn món nào trông cũng ngon miệng phết! Chủ yếu là sức ăn cũng rất lớn, một mình tên này mà ăn hết hơn nửa nồi cơm lớn.“Sao ngươi ăn được ghê thế?”, Mục Thanh Hàn nhỏ giọng hỏi.“Lúc nhỏ nhà ta rất nghèo, chẳng mấy khi được ăn no”.Gia chủ Triệu gia đáp lời khiến Vân Yên phải bật cười.Hóa ra ngươi có thể ăn được như thế đều là do lúc nhỏ không có ăn nên giờ chạy đến đỉnh Tử Trúc của ta ăn bù à?“Ngươi lấy bùa nổ ở đâu mà nhiều thế?”, cuối cùng Vân Yên cũng cầm đũa lên.“Con mua từ một cửa hiệu cũ!”, Triệu Bân vừa và cơm vừa đáp.“Mua bao nhiêu?”“Một xấp dày”.“Ngươi có nhiều tiền thế à?”, Mục Thanh Hàn chen vào một câu, bùa nổ là thứ rất đắt tiền.“Để dành đó!”, Triệu Bân bật cười.“Dám lớn lối khiêu chiến Sở Vô Sương như vậy, ngươi đừng nói với vi sư là muốn dùng bùa nổ để đánh bại cô ta ở cuộc tỷ thí tân tông nhé?”, Vân Yên hờ hững nói, tướng ăn cũng rất nho nhã.“Đồ nhi nghĩ cách này rất đáng tin”, Triệu Bân chỉ cúi đầu và cơm.Hắn nói vậy lại chọc cười Vân Yên.“Tỷ thí tân tông cấm dùng bùa nổ!”, Mục Thanh Hàn liếc nhìn Triệu Bân: “Dù cho có thể dùng thì với bùa nổ ở cấp độ đó, ngươi có dùng hết toàn bộ thì cũng không làm được gì Sở Vô Sương”.“Không làm được gì sao?”, Triệu Bân nhướng mày.Không phải chứ, một xấp không đủ thì thêm một xấp nữa cũng được mà.“Thủy Mạc Thiên Hoa của cô ta là vạn pháp bất xâm!”, Mục Thanh Hàn nói: “Hoàn toàn không thể phá phòng ngự của cô ta, bùa nổ của ngươi vô dụng đối với cô ta”.“Lợi hại vậy sao?”, Triệu Bân lẩm bẩm.Vạn pháp bất xâm à? Hắn không tin, bí thuật không dùng được thì dùng nắm đấm.“Hôm diễn ra tỷ thí tân tông, ngươi tốt nhất đừng đến!”, Mục Thanh Hàn nói: “Tu vi mới tới cảnh giới Chân Linh, vòng đầu tiên chắc cũng chẳng qua nổi, chọn đại một người trong đám đệ tử mới cũng có thể đánh bại ngươi”.“Con đánh nhau giỏi lắm đó”.“Nào, ăn nhiều vào, bớt nói khoác lại”.“Tên nhóc này thú vị thật!”, Vân Yên chỉ cười không nói, mặc dù tu vi hơi thấp nhưng tên nhóc này vẫn rất lanh lợi thông minh, từng cho nổ ba cảnh giới Huyền Dương thế, chắc chắn sẽ không chịu thiệt ở bên ngoài.Nhớ đến chuyện hôm nay, cô ta cảm thấy rất thoải mái.Ít nhất Cơ Ngân nhà mình sẽ không làm mất mặt đỉnh Tử Trúc.Ăn cơm xong, cô ta ngồi thiền dưới gốc cây cổ thụ, Triệu Bân và Mục Thanh Hàn cũng ngồi thiền cùng mình.