Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 992: Chương 992

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân không nói lời thừa thãi, hắn lấy kiếm Long Uyên ra, bổ vào vách tường, cạy viên tinh thạch ra.Nó không chỉ cứng mà còn rất nặng, chắc phải đến mấy vạn cân.Lúc rơi xuống đất, tiếng ầm ầm vang lên khiến cả ngọn núi nhỏ đều rung chuyển.“Rốt cuộc là vật gì nhỉ?”Triệu Bân lẩm bẩm, đi vòng quanh tinh thạch, thi thoảng còn sờ vào nó có cảm giác vừa ấm vừa lạnh.Hắn liếc nhìn ý thức, có lẽ Tú Nhi sẽ biết.Tuy nhiên Nguyệt Thần không hề đáp lời hắn.Không nhìn nữa, Triệu Bân lại cầm Long Uyên lên, thanh kiếm được bọc bởi sấm sét, thêm cả khí huyền hoàng, cắt một mảnh nhỏ từ tinh thạch trên vách hang xuống, nó to bằng nắm tay trẻ con, những thứ còn lại đều cho vào nhẫn ma.Còn hắn thì ngồi xếp bằng, cầm viên tinh thạch nhỏ màu tím nhìn đi nhìn lại.Phân thân cũng ở đó, đang ngồi xổm trên mặt đất, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm, đây chắc chắn là bảo bối.“Chỉ là tinh thạch bình thường thôi sao?”, Triệu Bân lẩm bẩm, thầm nghĩ sẽ tìm người hỏi mới đáng tin cậy nhất, hay là đến Tàng Kinh Các tìm mấy quyển sách cổ, không chừng trong đó sẽ có ghi chép gì đó.Triệu Bân cất tinh thạch, tìm kiếm trong hang động một lần nữa nhưng cũng không có gì khác.Sau đó, hắn mới leo ra khỏi hang.Bây giờ, từ bên hướng Đông đã có những tia nắng màu vàng cam chiếu sang.Một ngày mới lại đến, cả Thiên Tông tràn đầy khí thế.Nhìn từ xa, khói bốc lên mịt mờ, sương mịt mù.Còn Đại Hạ Thiên Tông giống như tiên cảnh nơi nhân gian ẩn hiện trong sâu thẳm mây mù.“Hắn, chính là người vào bằng quan hệ à?”“Đúng thế, tên là Cơ Ngân, đệ tử của đỉnh Tử Trúc – sư thúc Vân Yên, nghe nói ở hội nghị đình Ngọc Tâm, hắn ta còn lớn lối tuyên bố muốn khiêu chiến Sở Vô Sương, không biết trời cao đất dày, lấy dũng khí ở đâu ra?”“Hôm qua, hắn ta còn cho nổ ba người cảnh giới Huyền Dương”.“Đó chẳng qua là hắn chơi chiêu thôi, muốn cho hắn một trận đã đời ghê, chỉ cần chọn một người là có thể đánh nhừ tử tên đó rồi”.“Ta thích nghe những lời thế này, đánh hắn ta… một cái tát là đủ!”Trên đường Triệu Bân trở về, hắn đi đến đâu cũng khiến người khác chú ý.Những lời nói đó có vẻ đều liên quan đến hắn, cái gì mà đi cửa sau, khoác lác, đệ tử thuốc nổ, đi đến đâu cũng nghe thấy những lời này.Ngoài ra còn có những lời châm chọc khiêu khích.Ai bảo hắn đi cửa sau vào chứ?So với những người phải trải qua trăm cay ngàn đắng mới được gia nhập môn thì như thế quá dễ dàng!Nói trắng ra là vì không bằng lòng, dựa vào cái gì mà ngươi đi vào từ cửa sau.Khi Triệu Bân trở về đỉnh Tử Trúc, Mục Thanh Hàn đang bận rộn bên bếp lò, Vân Yên cũng ở đó, cô ta đang ngồi ở đình nghỉ mát xoa xoa ấn đường, có lẽ đêm qua ngủ không ngon hoặc có lẽ là do mộng du quá lâu.“Xin chào, sư tỷ!”Triệu Bân xắn tay áo, rửa tay, đi thẳng đến chỗ bao gạo.

Triệu Bân không nói lời thừa thãi, hắn lấy kiếm Long Uyên ra, bổ vào vách tường, cạy viên tinh thạch ra.

Nó không chỉ cứng mà còn rất nặng, chắc phải đến mấy vạn cân.

Lúc rơi xuống đất, tiếng ầm ầm vang lên khiến cả ngọn núi nhỏ đều rung chuyển.

“Rốt cuộc là vật gì nhỉ?”

Triệu Bân lẩm bẩm, đi vòng quanh tinh thạch, thi thoảng còn sờ vào nó có cảm giác vừa ấm vừa lạnh.

Hắn liếc nhìn ý thức, có lẽ Tú Nhi sẽ biết.

Tuy nhiên Nguyệt Thần không hề đáp lời hắn.

Không nhìn nữa, Triệu Bân lại cầm Long Uyên lên, thanh kiếm được bọc bởi sấm sét, thêm cả khí huyền hoàng, cắt một mảnh nhỏ từ tinh thạch trên vách hang xuống, nó to bằng nắm tay trẻ con, những thứ còn lại đều cho vào nhẫn ma.

Còn hắn thì ngồi xếp bằng, cầm viên tinh thạch nhỏ màu tím nhìn đi nhìn lại.

Phân thân cũng ở đó, đang ngồi xổm trên mặt đất, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm, đây chắc chắn là bảo bối.

“Chỉ là tinh thạch bình thường thôi sao?”, Triệu Bân lẩm bẩm, thầm nghĩ sẽ tìm người hỏi mới đáng tin cậy nhất, hay là đến Tàng Kinh Các tìm mấy quyển sách cổ, không chừng trong đó sẽ có ghi chép gì đó.

Triệu Bân cất tinh thạch, tìm kiếm trong hang động một lần nữa nhưng cũng không có gì khác.

Sau đó, hắn mới leo ra khỏi hang.

Bây giờ, từ bên hướng Đông đã có những tia nắng màu vàng cam chiếu sang.

Một ngày mới lại đến, cả Thiên Tông tràn đầy khí thế.

Nhìn từ xa, khói bốc lên mịt mờ, sương mịt mù.

Còn Đại Hạ Thiên Tông giống như tiên cảnh nơi nhân gian ẩn hiện trong sâu thẳm mây mù.

“Hắn, chính là người vào bằng quan hệ à?”

“Đúng thế, tên là Cơ Ngân, đệ tử của đỉnh Tử Trúc – sư thúc Vân Yên, nghe nói ở hội nghị đình Ngọc Tâm, hắn ta còn lớn lối tuyên bố muốn khiêu chiến Sở Vô Sương, không biết trời cao đất dày, lấy dũng khí ở đâu ra?”

“Hôm qua, hắn ta còn cho nổ ba người cảnh giới Huyền Dương”.

“Đó chẳng qua là hắn chơi chiêu thôi, muốn cho hắn một trận đã đời ghê, chỉ cần chọn một người là có thể đánh nhừ tử tên đó rồi”.

“Ta thích nghe những lời thế này, đánh hắn ta… một cái tát là đủ!”

Trên đường Triệu Bân trở về, hắn đi đến đâu cũng khiến người khác chú ý.

Những lời nói đó có vẻ đều liên quan đến hắn, cái gì mà đi cửa sau, khoác lác, đệ tử thuốc nổ, đi đến đâu cũng nghe thấy những lời này.

Ngoài ra còn có những lời châm chọc khiêu khích.

Ai bảo hắn đi cửa sau vào chứ?

So với những người phải trải qua trăm cay ngàn đắng mới được gia nhập môn thì như thế quá dễ dàng!

Nói trắng ra là vì không bằng lòng, dựa vào cái gì mà ngươi đi vào từ cửa sau.

Khi Triệu Bân trở về đỉnh Tử Trúc, Mục Thanh Hàn đang bận rộn bên bếp lò, Vân Yên cũng ở đó, cô ta đang ngồi ở đình nghỉ mát xoa xoa ấn đường, có lẽ đêm qua ngủ không ngon hoặc có lẽ là do mộng du quá lâu.

“Xin chào, sư tỷ!”

Triệu Bân xắn tay áo, rửa tay, đi thẳng đến chỗ bao gạo.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân không nói lời thừa thãi, hắn lấy kiếm Long Uyên ra, bổ vào vách tường, cạy viên tinh thạch ra.Nó không chỉ cứng mà còn rất nặng, chắc phải đến mấy vạn cân.Lúc rơi xuống đất, tiếng ầm ầm vang lên khiến cả ngọn núi nhỏ đều rung chuyển.“Rốt cuộc là vật gì nhỉ?”Triệu Bân lẩm bẩm, đi vòng quanh tinh thạch, thi thoảng còn sờ vào nó có cảm giác vừa ấm vừa lạnh.Hắn liếc nhìn ý thức, có lẽ Tú Nhi sẽ biết.Tuy nhiên Nguyệt Thần không hề đáp lời hắn.Không nhìn nữa, Triệu Bân lại cầm Long Uyên lên, thanh kiếm được bọc bởi sấm sét, thêm cả khí huyền hoàng, cắt một mảnh nhỏ từ tinh thạch trên vách hang xuống, nó to bằng nắm tay trẻ con, những thứ còn lại đều cho vào nhẫn ma.Còn hắn thì ngồi xếp bằng, cầm viên tinh thạch nhỏ màu tím nhìn đi nhìn lại.Phân thân cũng ở đó, đang ngồi xổm trên mặt đất, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm, đây chắc chắn là bảo bối.“Chỉ là tinh thạch bình thường thôi sao?”, Triệu Bân lẩm bẩm, thầm nghĩ sẽ tìm người hỏi mới đáng tin cậy nhất, hay là đến Tàng Kinh Các tìm mấy quyển sách cổ, không chừng trong đó sẽ có ghi chép gì đó.Triệu Bân cất tinh thạch, tìm kiếm trong hang động một lần nữa nhưng cũng không có gì khác.Sau đó, hắn mới leo ra khỏi hang.Bây giờ, từ bên hướng Đông đã có những tia nắng màu vàng cam chiếu sang.Một ngày mới lại đến, cả Thiên Tông tràn đầy khí thế.Nhìn từ xa, khói bốc lên mịt mờ, sương mịt mù.Còn Đại Hạ Thiên Tông giống như tiên cảnh nơi nhân gian ẩn hiện trong sâu thẳm mây mù.“Hắn, chính là người vào bằng quan hệ à?”“Đúng thế, tên là Cơ Ngân, đệ tử của đỉnh Tử Trúc – sư thúc Vân Yên, nghe nói ở hội nghị đình Ngọc Tâm, hắn ta còn lớn lối tuyên bố muốn khiêu chiến Sở Vô Sương, không biết trời cao đất dày, lấy dũng khí ở đâu ra?”“Hôm qua, hắn ta còn cho nổ ba người cảnh giới Huyền Dương”.“Đó chẳng qua là hắn chơi chiêu thôi, muốn cho hắn một trận đã đời ghê, chỉ cần chọn một người là có thể đánh nhừ tử tên đó rồi”.“Ta thích nghe những lời thế này, đánh hắn ta… một cái tát là đủ!”Trên đường Triệu Bân trở về, hắn đi đến đâu cũng khiến người khác chú ý.Những lời nói đó có vẻ đều liên quan đến hắn, cái gì mà đi cửa sau, khoác lác, đệ tử thuốc nổ, đi đến đâu cũng nghe thấy những lời này.Ngoài ra còn có những lời châm chọc khiêu khích.Ai bảo hắn đi cửa sau vào chứ?So với những người phải trải qua trăm cay ngàn đắng mới được gia nhập môn thì như thế quá dễ dàng!Nói trắng ra là vì không bằng lòng, dựa vào cái gì mà ngươi đi vào từ cửa sau.Khi Triệu Bân trở về đỉnh Tử Trúc, Mục Thanh Hàn đang bận rộn bên bếp lò, Vân Yên cũng ở đó, cô ta đang ngồi ở đình nghỉ mát xoa xoa ấn đường, có lẽ đêm qua ngủ không ngon hoặc có lẽ là do mộng du quá lâu.“Xin chào, sư tỷ!”Triệu Bân xắn tay áo, rửa tay, đi thẳng đến chỗ bao gạo.

Chương 992: Chương 992