Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 996: Chương 996
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Con thiếu tiền mà!”, Triệu Bân nhe răng trợn mắt.Cùng là bị đánh nên trên người hắn cũng có rất nhiều dấu chân, đầu óc đến bây giờ vẫn còn ong ong.Hắn khá quen với việc bị treo lên cây rồi, đi đâu cũng bị hành như thế.Đừng có thấy sư phụ của hắn dịu dàng xinh đẹp, khi nổi giận thì sư phụ thật sự còn hung dữ hơn cả hổ cái.Mục Thanh Hàn nhìn rồi lại nhìn mà không biết lý do nguyên cớ.Nếu biết rõ ngọn nguồn lý do, dù Triệu Bân đang bị treo thì hắn chắc chắn cũng sẽ hưởng thêm trận đòn.Nghiên cứu gì không được mà lại nghiên cứu xuân cung đồ?Nếu như Nguyệt Thần còn tỉnh, chắc chắn cô ta sẽ mắng hắn.Đã từng, từng có rất nhiều cô gái xinh đẹp bám lấy mà ngươi còn không thèm động lòng.Vậy mà giờ lại mê mấy thứ như xuân cung đồ, ngươi bị đánh là đáng đời, đánh chết cũng đáng đời!Màn đêm sớm buông xuống.Vân Yên dùng xong bữa tối, liền về phòng nghỉ ngơi.Trước khi đi, còn liếc nhìn Triệu Bân, vẫn còn bị treo ở đó sao?“Tại sao sư tôn đánh ngươi?”Mục Thanh Hàn hiền lành tốt bụng, đã ôm một chậu cơm đứng dưới gốc cây.Nàng ta đã băn khoăn về chuyện này suốt một ngày, rất muốn tìm người để hỏi một chút, chờ sư phụ ngủ rồi thì nàng ta mới dám ra đây.“Sư phụ… có lẽ do tâm tình không tốt”, Triệu Bân ho khan một tiếng nói.Mục Thanh Hàn tất nhiên là không tin, nàng ta lúc này đang một tay cầm bát cơm, một tay cầm thìa đút cho Triệu Bân từng chút một.Sư phụ nói không được thả sư đệ xuống, cho nên bất đắc dĩ chỉ có thể cho sư đệ ăn bằng cách này.Nếu như nàng ta biết nguyên nhân thì nàng ta chắc chắn sẽ không đút cơm cho hắn đơn giản như vậy, nói không chừng nàng ta còn ngay lập tức đập vỡ bát cơm sau đó bốc từng miếng từng miếng dưới đất lên cho hắn ăn! Cơm còn nhiều mà, nên ăn nhiều một chút đi!Gió đêm nay rất nhẹ nhàng khoan khoái.Hắn bị treo trên cây giống như quả lắc của đồng hồ, gió thổi lắc lư nhịp nhàng.Két!Không biết từ lúc nào cánh cửa đã cót két mở ra.Vân Yên bị mộng du, lúc đi ngang qua cây cổ thụ còn ngừng lại một chút, lúc cô ta ngừng lại đã khiến cho Triệu Bân có cảm giác muốn tè cả ra quần, hắn rất sợ cô ta sẽ một chưởng tát chết hắn.May mắn thay, Vân Yên lúc này không có ý thức nên đã không hành động như vậy.Chỉ có điều, cảnh tiếp theo thì hơi sống động đẹp đẽ quá mức cho phép.Triệu Bân nhìn thấy Vân Yên bước đến cái hồ nước gần đó rồi nhẹ nhàng cởi áo khoác ra.Rõ ràng là cô ta đang muốn đi tắm, tắm trong trạng thái mộng du.“Sư tỷ”.Triệu Bân ngẩn ra, rồi nhanh chóng thấp giọng gọi.
“Con thiếu tiền mà!”, Triệu Bân nhe răng trợn mắt.
Cùng là bị đánh nên trên người hắn cũng có rất nhiều dấu chân, đầu óc đến bây giờ vẫn còn ong ong.
Hắn khá quen với việc bị treo lên cây rồi, đi đâu cũng bị hành như thế.
Đừng có thấy sư phụ của hắn dịu dàng xinh đẹp, khi nổi giận thì sư phụ thật sự còn hung dữ hơn cả hổ cái.
Mục Thanh Hàn nhìn rồi lại nhìn mà không biết lý do nguyên cớ.
Nếu biết rõ ngọn nguồn lý do, dù Triệu Bân đang bị treo thì hắn chắc chắn cũng sẽ hưởng thêm trận đòn.
Nghiên cứu gì không được mà lại nghiên cứu xuân cung đồ?
Nếu như Nguyệt Thần còn tỉnh, chắc chắn cô ta sẽ mắng hắn.
Đã từng, từng có rất nhiều cô gái xinh đẹp bám lấy mà ngươi còn không thèm động lòng.
Vậy mà giờ lại mê mấy thứ như xuân cung đồ, ngươi bị đánh là đáng đời, đánh chết cũng đáng đời!
Màn đêm sớm buông xuống.
Vân Yên dùng xong bữa tối, liền về phòng nghỉ ngơi.
Trước khi đi, còn liếc nhìn Triệu Bân, vẫn còn bị treo ở đó sao?
“Tại sao sư tôn đánh ngươi?”
Mục Thanh Hàn hiền lành tốt bụng, đã ôm một chậu cơm đứng dưới gốc cây.
Nàng ta đã băn khoăn về chuyện này suốt một ngày, rất muốn tìm người để hỏi một chút, chờ sư phụ ngủ rồi thì nàng ta mới dám ra đây.
“Sư phụ… có lẽ do tâm tình không tốt”, Triệu Bân ho khan một tiếng nói.
Mục Thanh Hàn tất nhiên là không tin, nàng ta lúc này đang một tay cầm bát cơm, một tay cầm thìa đút cho Triệu Bân từng chút một.
Sư phụ nói không được thả sư đệ xuống, cho nên bất đắc dĩ chỉ có thể cho sư đệ ăn bằng cách này.
Nếu như nàng ta biết nguyên nhân thì nàng ta chắc chắn sẽ không đút cơm cho hắn đơn giản như vậy, nói không chừng nàng ta còn ngay lập tức đập vỡ bát cơm sau đó bốc từng miếng từng miếng dưới đất lên cho hắn ăn! Cơm còn nhiều mà, nên ăn nhiều một chút đi!
Gió đêm nay rất nhẹ nhàng khoan khoái.
Hắn bị treo trên cây giống như quả lắc của đồng hồ, gió thổi lắc lư nhịp nhàng.
Két!
Không biết từ lúc nào cánh cửa đã cót két mở ra.
Vân Yên bị mộng du, lúc đi ngang qua cây cổ thụ còn ngừng lại một chút, lúc cô ta ngừng lại đã khiến cho Triệu Bân có cảm giác muốn tè cả ra quần, hắn rất sợ cô ta sẽ một chưởng tát chết hắn.
May mắn thay, Vân Yên lúc này không có ý thức nên đã không hành động như vậy.
Chỉ có điều, cảnh tiếp theo thì hơi sống động đẹp đẽ quá mức cho phép.
Triệu Bân nhìn thấy Vân Yên bước đến cái hồ nước gần đó rồi nhẹ nhàng cởi áo khoác ra.
Rõ ràng là cô ta đang muốn đi tắm, tắm trong trạng thái mộng du.
“Sư tỷ”.
Triệu Bân ngẩn ra, rồi nhanh chóng thấp giọng gọi.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Con thiếu tiền mà!”, Triệu Bân nhe răng trợn mắt.Cùng là bị đánh nên trên người hắn cũng có rất nhiều dấu chân, đầu óc đến bây giờ vẫn còn ong ong.Hắn khá quen với việc bị treo lên cây rồi, đi đâu cũng bị hành như thế.Đừng có thấy sư phụ của hắn dịu dàng xinh đẹp, khi nổi giận thì sư phụ thật sự còn hung dữ hơn cả hổ cái.Mục Thanh Hàn nhìn rồi lại nhìn mà không biết lý do nguyên cớ.Nếu biết rõ ngọn nguồn lý do, dù Triệu Bân đang bị treo thì hắn chắc chắn cũng sẽ hưởng thêm trận đòn.Nghiên cứu gì không được mà lại nghiên cứu xuân cung đồ?Nếu như Nguyệt Thần còn tỉnh, chắc chắn cô ta sẽ mắng hắn.Đã từng, từng có rất nhiều cô gái xinh đẹp bám lấy mà ngươi còn không thèm động lòng.Vậy mà giờ lại mê mấy thứ như xuân cung đồ, ngươi bị đánh là đáng đời, đánh chết cũng đáng đời!Màn đêm sớm buông xuống.Vân Yên dùng xong bữa tối, liền về phòng nghỉ ngơi.Trước khi đi, còn liếc nhìn Triệu Bân, vẫn còn bị treo ở đó sao?“Tại sao sư tôn đánh ngươi?”Mục Thanh Hàn hiền lành tốt bụng, đã ôm một chậu cơm đứng dưới gốc cây.Nàng ta đã băn khoăn về chuyện này suốt một ngày, rất muốn tìm người để hỏi một chút, chờ sư phụ ngủ rồi thì nàng ta mới dám ra đây.“Sư phụ… có lẽ do tâm tình không tốt”, Triệu Bân ho khan một tiếng nói.Mục Thanh Hàn tất nhiên là không tin, nàng ta lúc này đang một tay cầm bát cơm, một tay cầm thìa đút cho Triệu Bân từng chút một.Sư phụ nói không được thả sư đệ xuống, cho nên bất đắc dĩ chỉ có thể cho sư đệ ăn bằng cách này.Nếu như nàng ta biết nguyên nhân thì nàng ta chắc chắn sẽ không đút cơm cho hắn đơn giản như vậy, nói không chừng nàng ta còn ngay lập tức đập vỡ bát cơm sau đó bốc từng miếng từng miếng dưới đất lên cho hắn ăn! Cơm còn nhiều mà, nên ăn nhiều một chút đi!Gió đêm nay rất nhẹ nhàng khoan khoái.Hắn bị treo trên cây giống như quả lắc của đồng hồ, gió thổi lắc lư nhịp nhàng.Két!Không biết từ lúc nào cánh cửa đã cót két mở ra.Vân Yên bị mộng du, lúc đi ngang qua cây cổ thụ còn ngừng lại một chút, lúc cô ta ngừng lại đã khiến cho Triệu Bân có cảm giác muốn tè cả ra quần, hắn rất sợ cô ta sẽ một chưởng tát chết hắn.May mắn thay, Vân Yên lúc này không có ý thức nên đã không hành động như vậy.Chỉ có điều, cảnh tiếp theo thì hơi sống động đẹp đẽ quá mức cho phép.Triệu Bân nhìn thấy Vân Yên bước đến cái hồ nước gần đó rồi nhẹ nhàng cởi áo khoác ra.Rõ ràng là cô ta đang muốn đi tắm, tắm trong trạng thái mộng du.“Sư tỷ”.Triệu Bân ngẩn ra, rồi nhanh chóng thấp giọng gọi.