Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 1014: Chương 1014
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Bí kíp liên quan đến Thiên Nhãn?”Lão Trần Huyền nghe xong thì chau mày, ánh mắt tỏ vẻ kì lạ.Tên nhóc này toàn cần mấy thứ kỳ quái khiến ông ta không thể không cho rằng Triệu Bân có Thiên Nhãn.Ông ta lại liếc nhìn Triệu Bân, đặc biệt là đôi mắt của hắn, ông ta muốn xem thử liệu đó có phải là đồng tử đặc biệt không, người bình thường sẽ không mua bí kíp liên quan đến Thiên Nhãn, vì dù cho có mua thì… cũng không học được.Bí thuật kiểu này chỉ có người sở hữu Thiên Nhãn mới tu luyện được.Nhưng ông ta nhìn đến mười mấy giây mà vẫn không phát hiện ra được gì, càng không thể xác định cái tên tiểu võ tu này có Thiên Nhãn thật hay không.Vì vậy mới nói, tầm mắt là thứ rất đáng quý.Nữ soái Xích Diễm người ta vừa nhìn là ra ngay, tầm mắt của Địa Tạng đúng là rất ghê gớm.“Nhóc con, có phải ngươi có Thiên Nhãn không?”, lão Trần Huyền hỏi.“Có!”, Triệu Bân không giấu giếm, vì chắc chuyện đó cũng không thể giấu được.“Có thật à?”.Mắt lão Trần Huyền sáng lên, ông ta hỏi tiếp: “Có năng lực đặc biệt gì không?”“Nhìn xuyên thấu!”“Ừm, khả năng đó không tồi”.Lão Trần Huyền vừa nói vừa bất giác bụm háng.Nhưng dù có bụm lại thì cũng không có tác dụng gì, ngay từ lúc ông ta vừa với quay về thì Triệu Bân đã nhìn thấu hết cả rồi.“Có hay không?”, Triệu Bân lại hỏi.“Có”.Lão Trần Huyền vừa nói vừa lấy một lá bùa đựng đồ trong người ra.Là bùa đựng đồ cấp cao, dùng bảy tám lần không thành vấn đề, ông ta tìm được trong một quyển sách cổ.Ông ta vẫn chưa kịp giới thiệu thì Triệu Bân đã nhận lấy, háo hức lật xem.Sau khi hắn xem xong thì lại nhét trả lại cho lão Trần Huyền.Đấy là một quyển bí kíp huyễn thuật Thiên Nhãn, vấn đề là hắn đã thông thạo huyễn thuật rồi.“Sao thế? Thiên Nhãn của ngươi còn có thể tạo huyễn thuật à?”, lão Trần Huyền nhích mày.“Còn loại khác không?”, Triệu Bân ho gượng: “Ngoại trừ nhìn xuyên thấu và huyễn thuật ra”.“Chỗ ta thì hết rồi!”, lão Trần Huyền cất sách cổ vào rồi nói tiếp: “Nhưng lão phu biết ai có đấy!”“Ai?”, Triệu Bân vội hỏi.“Con nhóc Thanh Dao của núi Lạc Hà”.“Thanh… Dao?”, lần này thì đến lượt Triệu Bân chau mày.Hắn hơi ngạc nhiên, Thanh Dao chuyên tu cầm pháp mà lại có bí tịch liên quan đến Thiên Nhãn.Hắn nghĩ vậy rồi lặng lẽ quay người đi.“Chỗ của ta vẫn còn bí thuật khác, không xem thử sao? Kiếm pháp, chưởng pháp, phòng ngự, tấn công, thứ gì cũng có”, lão Trần Huyền ở đằng sau gọi: “Nếu cần thì lão phu có thể bán rẻ cho”.Nói đến làm ăn thì lão già này cũng biết quảng cáo lắm.
“Bí kíp liên quan đến Thiên Nhãn?”
Lão Trần Huyền nghe xong thì chau mày, ánh mắt tỏ vẻ kì lạ.
Tên nhóc này toàn cần mấy thứ kỳ quái khiến ông ta không thể không cho rằng Triệu Bân có Thiên Nhãn.
Ông ta lại liếc nhìn Triệu Bân, đặc biệt là đôi mắt của hắn, ông ta muốn xem thử liệu đó có phải là đồng tử đặc biệt không, người bình thường sẽ không mua bí kíp liên quan đến Thiên Nhãn, vì dù cho có mua thì… cũng không học được.
Bí thuật kiểu này chỉ có người sở hữu Thiên Nhãn mới tu luyện được.
Nhưng ông ta nhìn đến mười mấy giây mà vẫn không phát hiện ra được gì, càng không thể xác định cái tên tiểu võ tu này có Thiên Nhãn thật hay không.
Vì vậy mới nói, tầm mắt là thứ rất đáng quý.
Nữ soái Xích Diễm người ta vừa nhìn là ra ngay, tầm mắt của Địa Tạng đúng là rất ghê gớm.
“Nhóc con, có phải ngươi có Thiên Nhãn không?”, lão Trần Huyền hỏi.
“Có!”, Triệu Bân không giấu giếm, vì chắc chuyện đó cũng không thể giấu được.
“Có thật à?”.
Mắt lão Trần Huyền sáng lên, ông ta hỏi tiếp: “Có năng lực đặc biệt gì không?”
“Nhìn xuyên thấu!”
“Ừm, khả năng đó không tồi”.
Lão Trần Huyền vừa nói vừa bất giác bụm háng.
Nhưng dù có bụm lại thì cũng không có tác dụng gì, ngay từ lúc ông ta vừa với quay về thì Triệu Bân đã nhìn thấu hết cả rồi.
“Có hay không?”, Triệu Bân lại hỏi.
“Có”.
Lão Trần Huyền vừa nói vừa lấy một lá bùa đựng đồ trong người ra.
Là bùa đựng đồ cấp cao, dùng bảy tám lần không thành vấn đề, ông ta tìm được trong một quyển sách cổ.
Ông ta vẫn chưa kịp giới thiệu thì Triệu Bân đã nhận lấy, háo hức lật xem.
Sau khi hắn xem xong thì lại nhét trả lại cho lão Trần Huyền.
Đấy là một quyển bí kíp huyễn thuật Thiên Nhãn, vấn đề là hắn đã thông thạo huyễn thuật rồi.
“Sao thế? Thiên Nhãn của ngươi còn có thể tạo huyễn thuật à?”, lão Trần Huyền nhích mày.
“Còn loại khác không?”, Triệu Bân ho gượng: “Ngoại trừ nhìn xuyên thấu và huyễn thuật ra”.
“Chỗ ta thì hết rồi!”, lão Trần Huyền cất sách cổ vào rồi nói tiếp: “Nhưng lão phu biết ai có đấy!”
“Ai?”, Triệu Bân vội hỏi.
“Con nhóc Thanh Dao của núi Lạc Hà”.
“Thanh… Dao?”, lần này thì đến lượt Triệu Bân chau mày.
Hắn hơi ngạc nhiên, Thanh Dao chuyên tu cầm pháp mà lại có bí tịch liên quan đến Thiên Nhãn.
Hắn nghĩ vậy rồi lặng lẽ quay người đi.
“Chỗ của ta vẫn còn bí thuật khác, không xem thử sao? Kiếm pháp, chưởng pháp, phòng ngự, tấn công, thứ gì cũng có”, lão Trần Huyền ở đằng sau gọi: “Nếu cần thì lão phu có thể bán rẻ cho”.
Nói đến làm ăn thì lão già này cũng biết quảng cáo lắm.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Bí kíp liên quan đến Thiên Nhãn?”Lão Trần Huyền nghe xong thì chau mày, ánh mắt tỏ vẻ kì lạ.Tên nhóc này toàn cần mấy thứ kỳ quái khiến ông ta không thể không cho rằng Triệu Bân có Thiên Nhãn.Ông ta lại liếc nhìn Triệu Bân, đặc biệt là đôi mắt của hắn, ông ta muốn xem thử liệu đó có phải là đồng tử đặc biệt không, người bình thường sẽ không mua bí kíp liên quan đến Thiên Nhãn, vì dù cho có mua thì… cũng không học được.Bí thuật kiểu này chỉ có người sở hữu Thiên Nhãn mới tu luyện được.Nhưng ông ta nhìn đến mười mấy giây mà vẫn không phát hiện ra được gì, càng không thể xác định cái tên tiểu võ tu này có Thiên Nhãn thật hay không.Vì vậy mới nói, tầm mắt là thứ rất đáng quý.Nữ soái Xích Diễm người ta vừa nhìn là ra ngay, tầm mắt của Địa Tạng đúng là rất ghê gớm.“Nhóc con, có phải ngươi có Thiên Nhãn không?”, lão Trần Huyền hỏi.“Có!”, Triệu Bân không giấu giếm, vì chắc chuyện đó cũng không thể giấu được.“Có thật à?”.Mắt lão Trần Huyền sáng lên, ông ta hỏi tiếp: “Có năng lực đặc biệt gì không?”“Nhìn xuyên thấu!”“Ừm, khả năng đó không tồi”.Lão Trần Huyền vừa nói vừa bất giác bụm háng.Nhưng dù có bụm lại thì cũng không có tác dụng gì, ngay từ lúc ông ta vừa với quay về thì Triệu Bân đã nhìn thấu hết cả rồi.“Có hay không?”, Triệu Bân lại hỏi.“Có”.Lão Trần Huyền vừa nói vừa lấy một lá bùa đựng đồ trong người ra.Là bùa đựng đồ cấp cao, dùng bảy tám lần không thành vấn đề, ông ta tìm được trong một quyển sách cổ.Ông ta vẫn chưa kịp giới thiệu thì Triệu Bân đã nhận lấy, háo hức lật xem.Sau khi hắn xem xong thì lại nhét trả lại cho lão Trần Huyền.Đấy là một quyển bí kíp huyễn thuật Thiên Nhãn, vấn đề là hắn đã thông thạo huyễn thuật rồi.“Sao thế? Thiên Nhãn của ngươi còn có thể tạo huyễn thuật à?”, lão Trần Huyền nhích mày.“Còn loại khác không?”, Triệu Bân ho gượng: “Ngoại trừ nhìn xuyên thấu và huyễn thuật ra”.“Chỗ ta thì hết rồi!”, lão Trần Huyền cất sách cổ vào rồi nói tiếp: “Nhưng lão phu biết ai có đấy!”“Ai?”, Triệu Bân vội hỏi.“Con nhóc Thanh Dao của núi Lạc Hà”.“Thanh… Dao?”, lần này thì đến lượt Triệu Bân chau mày.Hắn hơi ngạc nhiên, Thanh Dao chuyên tu cầm pháp mà lại có bí tịch liên quan đến Thiên Nhãn.Hắn nghĩ vậy rồi lặng lẽ quay người đi.“Chỗ của ta vẫn còn bí thuật khác, không xem thử sao? Kiếm pháp, chưởng pháp, phòng ngự, tấn công, thứ gì cũng có”, lão Trần Huyền ở đằng sau gọi: “Nếu cần thì lão phu có thể bán rẻ cho”.Nói đến làm ăn thì lão già này cũng biết quảng cáo lắm.