Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 1025: Chương 1025

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Cô ta chuyển tầm mắt, đưa một vật cho Mục Thanh Hàn, đó là một chiếc hộp ngọc, giọng nói dịu dàng trong trẻo: “Huyết mạch bị ngủ quên quá lâu cũng không phải là chuyện tốt”.“Cảm ơn sư phụ”, Mục Thanh Hàn vội vàng nhận lấy.Nhìn xem! Có thể vào Thiên Tông này đều không phải là người mờ nhạt, hoặc là người có tư chất mạnh mẽ, hai là bối cảnh khổng lồ, cũng có thể là huyết mạch bất phàm, Mục Thanh Hàn chính là dạng thứ ba, có một huyết mạch đặc biệt mà cả Triệu Bân cũng không nhận ra, nhưng Vân Yên là sư phụ nên tất nhiên là biết.Bên này, Triệu Bân đã ngồi xếp bằng để mở bí tịch ra.“Thiên nhãn trói buộc”.Tiệu Bân trông thấy bốn chữ cực kỳ to đập thẳng vào mắt.Nhìn là biết ngay đó chính là một loại cấm thuật, là loại cầm thuật cần dùng đến thiên nhãn mới có thể thực hiện được.“Bí pháp tốt thật”.Hai mắt Triệu Bân trở nên rực rỡ, cứ cười mãi không ngừng.Những bí pháp cần dùng đến thiên nhãn để thực hiện đều có hiệu quả tấn công bất ngờ, giống như ảo thuật của hắn, lần nào cũng thành công, chỉ cần chạm một ánh mắt với hắn thôi sẽ bị đẩy vào ảo cảnh ngay, cầm thuật của thiên nhãn cũng có thể tập kích bất ngờ như thế, không cần kết ấn, chỉ cần dùng đồng lực là được.Dưới ánh nên, hắn chìm vào trong tâm thức, tĩnh tâm tìm hiểu.Thiên phú của hắn rất cao, có ưu thế trong việc học hỏi bí thuật, chỉ cần học là biết.Nhưng lần này thì hoàn toàn khác.Sau khi tìm hiểu thật lâu thì đôi mày đang giãn chợt nhíu lại, ý cười bên môi cũng biến mất không còn nữa, có lẽ đã gặp phải khó khăn, thậm chí hắn còn không thể hiểu được sự ảo diệu của bí tịch, cứ bị kẹt ở một ngã rẽ.“Đây không phải là bích tịch thiên nhãn”.Không biết qua bao lâu mới nghe thấy hắn thì thào tự lẩm bẩm.Nghiên cứu đến hơn nửa đêm, cuối cùng hắn cũng đưa ra kết luận như thế.Bí tịch thiên nhãn rõ là treo đầu dê bán thịt chó, rõ ràng ghi là thiên nhãn trói buộc, nhưng lại không phải là bí pháp thiên nhãn, đó chỉ là cấm thuật bình thường, có lẽ đã bị người ta đánh tráo, khoác thêm một lớp vỏ bí tịch thiên nhãn.Nói trắng ra, đây chỉ là một cái bẫy.Sắc mặt Triệu Bân hơi đen.Phải là người nào… Mới nhàm chán đến thế, một bộ bí tịch bình thường lại gắn mác thiên nhãn vào, hại hắn nghiên cứu lâu như thế, đến giờ chỉ nhận được bất ngờ thế này.Theo hắn đoán, có lẽ Thanh Dao cũng không biết.Bí thuật này, chỉ có người sở hữu thiên nhãn mới có thể tìm ra sơ hở.Không phải là Thanh Dao thì sẽ là một người khác.Nhưng không cần biết là ai thì có lẽ mục đích đều giống nhau hết cả.Bí tịch bình thường không thể bán được giá tốt.Nhưng nếu đắp thêm một lớp bí tịch thiên nhãn thì sẽ khác rồi, giá trí có thể tăng lên gấp chục, gấp trăm lần.Để kiếm được tiền, bóp méo sự thật một chút cũng là điều dễ hiểu.

Cô ta chuyển tầm mắt, đưa một vật cho Mục Thanh Hàn, đó là một chiếc hộp ngọc, giọng nói dịu dàng trong trẻo: “Huyết mạch bị ngủ quên quá lâu cũng không phải là chuyện tốt”.

“Cảm ơn sư phụ”, Mục Thanh Hàn vội vàng nhận lấy.

Nhìn xem! Có thể vào Thiên Tông này đều không phải là người mờ nhạt, hoặc là người có tư chất mạnh mẽ, hai là bối cảnh khổng lồ, cũng có thể là huyết mạch bất phàm, Mục Thanh Hàn chính là dạng thứ ba, có một huyết mạch đặc biệt mà cả Triệu Bân cũng không nhận ra, nhưng Vân Yên là sư phụ nên tất nhiên là biết.

Bên này, Triệu Bân đã ngồi xếp bằng để mở bí tịch ra.

“Thiên nhãn trói buộc”.

Tiệu Bân trông thấy bốn chữ cực kỳ to đập thẳng vào mắt.

Nhìn là biết ngay đó chính là một loại cấm thuật, là loại cầm thuật cần dùng đến thiên nhãn mới có thể thực hiện được.

“Bí pháp tốt thật”.

Hai mắt Triệu Bân trở nên rực rỡ, cứ cười mãi không ngừng.

Những bí pháp cần dùng đến thiên nhãn để thực hiện đều có hiệu quả tấn công bất ngờ, giống như ảo thuật của hắn, lần nào cũng thành công, chỉ cần chạm một ánh mắt với hắn thôi sẽ bị đẩy vào ảo cảnh ngay, cầm thuật của thiên nhãn cũng có thể tập kích bất ngờ như thế, không cần kết ấn, chỉ cần dùng đồng lực là được.

Dưới ánh nên, hắn chìm vào trong tâm thức, tĩnh tâm tìm hiểu.

Thiên phú của hắn rất cao, có ưu thế trong việc học hỏi bí thuật, chỉ cần học là biết.

Nhưng lần này thì hoàn toàn khác.

Sau khi tìm hiểu thật lâu thì đôi mày đang giãn chợt nhíu lại, ý cười bên môi cũng biến mất không còn nữa, có lẽ đã gặp phải khó khăn, thậm chí hắn còn không thể hiểu được sự ảo diệu của bí tịch, cứ bị kẹt ở một ngã rẽ.

“Đây không phải là bích tịch thiên nhãn”.

Không biết qua bao lâu mới nghe thấy hắn thì thào tự lẩm bẩm.

Nghiên cứu đến hơn nửa đêm, cuối cùng hắn cũng đưa ra kết luận như thế.

Bí tịch thiên nhãn rõ là treo đầu dê bán thịt chó, rõ ràng ghi là thiên nhãn trói buộc, nhưng lại không phải là bí pháp thiên nhãn, đó chỉ là cấm thuật bình thường, có lẽ đã bị người ta đánh tráo, khoác thêm một lớp vỏ bí tịch thiên nhãn.

Nói trắng ra, đây chỉ là một cái bẫy.

Sắc mặt Triệu Bân hơi đen.

Phải là người nào… Mới nhàm chán đến thế, một bộ bí tịch bình thường lại gắn mác thiên nhãn vào, hại hắn nghiên cứu lâu như thế, đến giờ chỉ nhận được bất ngờ thế này.

Theo hắn đoán, có lẽ Thanh Dao cũng không biết.

Bí thuật này, chỉ có người sở hữu thiên nhãn mới có thể tìm ra sơ hở.

Không phải là Thanh Dao thì sẽ là một người khác.

Nhưng không cần biết là ai thì có lẽ mục đích đều giống nhau hết cả.

Bí tịch bình thường không thể bán được giá tốt.

Nhưng nếu đắp thêm một lớp bí tịch thiên nhãn thì sẽ khác rồi, giá trí có thể tăng lên gấp chục, gấp trăm lần.

Để kiếm được tiền, bóp méo sự thật một chút cũng là điều dễ hiểu.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Cô ta chuyển tầm mắt, đưa một vật cho Mục Thanh Hàn, đó là một chiếc hộp ngọc, giọng nói dịu dàng trong trẻo: “Huyết mạch bị ngủ quên quá lâu cũng không phải là chuyện tốt”.“Cảm ơn sư phụ”, Mục Thanh Hàn vội vàng nhận lấy.Nhìn xem! Có thể vào Thiên Tông này đều không phải là người mờ nhạt, hoặc là người có tư chất mạnh mẽ, hai là bối cảnh khổng lồ, cũng có thể là huyết mạch bất phàm, Mục Thanh Hàn chính là dạng thứ ba, có một huyết mạch đặc biệt mà cả Triệu Bân cũng không nhận ra, nhưng Vân Yên là sư phụ nên tất nhiên là biết.Bên này, Triệu Bân đã ngồi xếp bằng để mở bí tịch ra.“Thiên nhãn trói buộc”.Tiệu Bân trông thấy bốn chữ cực kỳ to đập thẳng vào mắt.Nhìn là biết ngay đó chính là một loại cấm thuật, là loại cầm thuật cần dùng đến thiên nhãn mới có thể thực hiện được.“Bí pháp tốt thật”.Hai mắt Triệu Bân trở nên rực rỡ, cứ cười mãi không ngừng.Những bí pháp cần dùng đến thiên nhãn để thực hiện đều có hiệu quả tấn công bất ngờ, giống như ảo thuật của hắn, lần nào cũng thành công, chỉ cần chạm một ánh mắt với hắn thôi sẽ bị đẩy vào ảo cảnh ngay, cầm thuật của thiên nhãn cũng có thể tập kích bất ngờ như thế, không cần kết ấn, chỉ cần dùng đồng lực là được.Dưới ánh nên, hắn chìm vào trong tâm thức, tĩnh tâm tìm hiểu.Thiên phú của hắn rất cao, có ưu thế trong việc học hỏi bí thuật, chỉ cần học là biết.Nhưng lần này thì hoàn toàn khác.Sau khi tìm hiểu thật lâu thì đôi mày đang giãn chợt nhíu lại, ý cười bên môi cũng biến mất không còn nữa, có lẽ đã gặp phải khó khăn, thậm chí hắn còn không thể hiểu được sự ảo diệu của bí tịch, cứ bị kẹt ở một ngã rẽ.“Đây không phải là bích tịch thiên nhãn”.Không biết qua bao lâu mới nghe thấy hắn thì thào tự lẩm bẩm.Nghiên cứu đến hơn nửa đêm, cuối cùng hắn cũng đưa ra kết luận như thế.Bí tịch thiên nhãn rõ là treo đầu dê bán thịt chó, rõ ràng ghi là thiên nhãn trói buộc, nhưng lại không phải là bí pháp thiên nhãn, đó chỉ là cấm thuật bình thường, có lẽ đã bị người ta đánh tráo, khoác thêm một lớp vỏ bí tịch thiên nhãn.Nói trắng ra, đây chỉ là một cái bẫy.Sắc mặt Triệu Bân hơi đen.Phải là người nào… Mới nhàm chán đến thế, một bộ bí tịch bình thường lại gắn mác thiên nhãn vào, hại hắn nghiên cứu lâu như thế, đến giờ chỉ nhận được bất ngờ thế này.Theo hắn đoán, có lẽ Thanh Dao cũng không biết.Bí thuật này, chỉ có người sở hữu thiên nhãn mới có thể tìm ra sơ hở.Không phải là Thanh Dao thì sẽ là một người khác.Nhưng không cần biết là ai thì có lẽ mục đích đều giống nhau hết cả.Bí tịch bình thường không thể bán được giá tốt.Nhưng nếu đắp thêm một lớp bí tịch thiên nhãn thì sẽ khác rồi, giá trí có thể tăng lên gấp chục, gấp trăm lần.Để kiếm được tiền, bóp méo sự thật một chút cũng là điều dễ hiểu.

Chương 1025: Chương 1025