Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 1068: Chương 1068
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Đi đây, hôm nào lại hẹn ngươi uống rượu”.Tô Vũ không cho là đúng, lôi kéo Dương Phong đi mất.Triệu Bân nghĩ có lẽ Tô Vũ đang gạt Dương Phong, để người ta giật dây bắt cầu theo đuổi Nguyệt Linh, nếu vẫn dùng cái thư tình đó thì ngày mai sẽ có một người nữa nổi tiếng khắp Thiên Tông, hắn chính là ví dụ tốt nhất.Hắn cũng đi.Người nổi tiếng ấy mà! Đi đến đâu cũng bị người ta chỉ trỏ, cái gì mà đi cửa sau này, con cóc này, rùa rụt cổ này, tất cả đều là những biệt danh các sư huynh tặng cho hắn, gọi cực kỳ thuận miệng.Hắn không quan tâm tới, cũng lười để tâm.Lên đến đỉnh Trúc Phong thì không thấy Mục Thanh Hàn, cũng chẳng gặp Vân Yên.“Đi đâu rồi nhỉ”.Triệu Bân nói thầm, hắn rót một ngụm rượu, ngồi khoanh chân dưới tán cây.Sau đó, làn gió nhẹ khẽ lướt qua mang theo mùi hương của nữ tử khiến Triệu Bân mở mắt ra.Vân Yên đã trở lại.À không đúng, không phải là Vân Yên mà là Vân Phượng, lướt qua thì không có gì khác biệt nhưng cẩn thận nhìn lại sẽ thấy khí chất không giống nhau, một người lạnh như băng, một người thay đổi linh hoạt, chị em sinh đôi nhưng khí chất thì mỗi người lại mỗi vẻ.“Ra mắt sư bá”, Triệu Bân đứng dậy chào hỏi.Kẻ thù của mình nên hắn vẫn có thể nhận ra được, dù có hóa thành tro cũng nhận ra được.Nhưng cô ta chỉ lướt qua vậy thôi, cần đi thì vẫn phải đi.May là hắn đã cố gắng kìm nén, nếu không chắc hẳn sẽ lộ ra sát khí.Soạt!Chưa kịp nói gì thì Vân Yên đã xuất hiện như một bóng ma.Cô ta vẫn chưa thu lại uy áp, ép Triệu Bân phải rên lên, khóe miệng còn chảy máu tươi.Ánh mắt Triệu Bân chợt lóe lên tia sáng lạnh.Khoảnh khắc đó, hắn chợt có một loại xúc động muốn đánh người.Nếu đã lộ ra hết, hắn không dám chắc mình sẽ không đánh Vân Phượng bị thương nặng.Nhưng hắn vẫn nhịn xuống.Trực tiếp đối mặt với cô ta thế này, hắn không thể đánh lại Địa Tàng tầng cao nhất.Đây là Thiên Tông, hắn dám ra tay với Vân Phượng thì cũng không thể sống nổi.“Sống trên đời này, nên biết người biết ta, từ đâu đến… Thì cút về nơi đó đi”, Vân Phượng hờ hững nói, còn chẳng thèm nhìn đến Triệu Bân, cũng như đêm đó ở thành Vong Cổ, không phải là thương lượng mà là mệnh lệnh.Những lời của cô ta nói, dường như còn uy nghiêm hơn cả thánh chỉ.“Đồ đệ của ta, không đến phiên ngươi dạy đời như thế đâu”.Những lời khe khẽ, vang vọng cả đỉnh núi.Vân Yên đã trở về, hay có thể nói là cô ta vẫn ở đỉnh Tử Trúc, chân thân xuất hiện, lời nói lại lạnh như băng giá và dày đặc sát ý, thậm chí mây mù liên tục xuất hiện còn bị đông thành băng.
“Đi đây, hôm nào lại hẹn ngươi uống rượu”.
Tô Vũ không cho là đúng, lôi kéo Dương Phong đi mất.
Triệu Bân nghĩ có lẽ Tô Vũ đang gạt Dương Phong, để người ta giật dây bắt cầu theo đuổi Nguyệt Linh, nếu vẫn dùng cái thư tình đó thì ngày mai sẽ có một người nữa nổi tiếng khắp Thiên Tông, hắn chính là ví dụ tốt nhất.
Hắn cũng đi.
Người nổi tiếng ấy mà! Đi đến đâu cũng bị người ta chỉ trỏ, cái gì mà đi cửa sau này, con cóc này, rùa rụt cổ này, tất cả đều là những biệt danh các sư huynh tặng cho hắn, gọi cực kỳ thuận miệng.
Hắn không quan tâm tới, cũng lười để tâm.
Lên đến đỉnh Trúc Phong thì không thấy Mục Thanh Hàn, cũng chẳng gặp Vân Yên.
“Đi đâu rồi nhỉ”.
Triệu Bân nói thầm, hắn rót một ngụm rượu, ngồi khoanh chân dưới tán cây.
Sau đó, làn gió nhẹ khẽ lướt qua mang theo mùi hương của nữ tử khiến Triệu Bân mở mắt ra.
Vân Yên đã trở lại.
À không đúng, không phải là Vân Yên mà là Vân Phượng, lướt qua thì không có gì khác biệt nhưng cẩn thận nhìn lại sẽ thấy khí chất không giống nhau, một người lạnh như băng, một người thay đổi linh hoạt, chị em sinh đôi nhưng khí chất thì mỗi người lại mỗi vẻ.
“Ra mắt sư bá”, Triệu Bân đứng dậy chào hỏi.
Kẻ thù của mình nên hắn vẫn có thể nhận ra được, dù có hóa thành tro cũng nhận ra được.
Nhưng cô ta chỉ lướt qua vậy thôi, cần đi thì vẫn phải đi.
May là hắn đã cố gắng kìm nén, nếu không chắc hẳn sẽ lộ ra sát khí.
Soạt!
Chưa kịp nói gì thì Vân Yên đã xuất hiện như một bóng ma.
Cô ta vẫn chưa thu lại uy áp, ép Triệu Bân phải rên lên, khóe miệng còn chảy máu tươi.
Ánh mắt Triệu Bân chợt lóe lên tia sáng lạnh.
Khoảnh khắc đó, hắn chợt có một loại xúc động muốn đánh người.
Nếu đã lộ ra hết, hắn không dám chắc mình sẽ không đánh Vân Phượng bị thương nặng.
Nhưng hắn vẫn nhịn xuống.
Trực tiếp đối mặt với cô ta thế này, hắn không thể đánh lại Địa Tàng tầng cao nhất.
Đây là Thiên Tông, hắn dám ra tay với Vân Phượng thì cũng không thể sống nổi.
“Sống trên đời này, nên biết người biết ta, từ đâu đến… Thì cút về nơi đó đi”, Vân Phượng hờ hững nói, còn chẳng thèm nhìn đến Triệu Bân, cũng như đêm đó ở thành Vong Cổ, không phải là thương lượng mà là mệnh lệnh.
Những lời của cô ta nói, dường như còn uy nghiêm hơn cả thánh chỉ.
“Đồ đệ của ta, không đến phiên ngươi dạy đời như thế đâu”.
Những lời khe khẽ, vang vọng cả đỉnh núi.
Vân Yên đã trở về, hay có thể nói là cô ta vẫn ở đỉnh Tử Trúc, chân thân xuất hiện, lời nói lại lạnh như băng giá và dày đặc sát ý, thậm chí mây mù liên tục xuất hiện còn bị đông thành băng.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Đi đây, hôm nào lại hẹn ngươi uống rượu”.Tô Vũ không cho là đúng, lôi kéo Dương Phong đi mất.Triệu Bân nghĩ có lẽ Tô Vũ đang gạt Dương Phong, để người ta giật dây bắt cầu theo đuổi Nguyệt Linh, nếu vẫn dùng cái thư tình đó thì ngày mai sẽ có một người nữa nổi tiếng khắp Thiên Tông, hắn chính là ví dụ tốt nhất.Hắn cũng đi.Người nổi tiếng ấy mà! Đi đến đâu cũng bị người ta chỉ trỏ, cái gì mà đi cửa sau này, con cóc này, rùa rụt cổ này, tất cả đều là những biệt danh các sư huynh tặng cho hắn, gọi cực kỳ thuận miệng.Hắn không quan tâm tới, cũng lười để tâm.Lên đến đỉnh Trúc Phong thì không thấy Mục Thanh Hàn, cũng chẳng gặp Vân Yên.“Đi đâu rồi nhỉ”.Triệu Bân nói thầm, hắn rót một ngụm rượu, ngồi khoanh chân dưới tán cây.Sau đó, làn gió nhẹ khẽ lướt qua mang theo mùi hương của nữ tử khiến Triệu Bân mở mắt ra.Vân Yên đã trở lại.À không đúng, không phải là Vân Yên mà là Vân Phượng, lướt qua thì không có gì khác biệt nhưng cẩn thận nhìn lại sẽ thấy khí chất không giống nhau, một người lạnh như băng, một người thay đổi linh hoạt, chị em sinh đôi nhưng khí chất thì mỗi người lại mỗi vẻ.“Ra mắt sư bá”, Triệu Bân đứng dậy chào hỏi.Kẻ thù của mình nên hắn vẫn có thể nhận ra được, dù có hóa thành tro cũng nhận ra được.Nhưng cô ta chỉ lướt qua vậy thôi, cần đi thì vẫn phải đi.May là hắn đã cố gắng kìm nén, nếu không chắc hẳn sẽ lộ ra sát khí.Soạt!Chưa kịp nói gì thì Vân Yên đã xuất hiện như một bóng ma.Cô ta vẫn chưa thu lại uy áp, ép Triệu Bân phải rên lên, khóe miệng còn chảy máu tươi.Ánh mắt Triệu Bân chợt lóe lên tia sáng lạnh.Khoảnh khắc đó, hắn chợt có một loại xúc động muốn đánh người.Nếu đã lộ ra hết, hắn không dám chắc mình sẽ không đánh Vân Phượng bị thương nặng.Nhưng hắn vẫn nhịn xuống.Trực tiếp đối mặt với cô ta thế này, hắn không thể đánh lại Địa Tàng tầng cao nhất.Đây là Thiên Tông, hắn dám ra tay với Vân Phượng thì cũng không thể sống nổi.“Sống trên đời này, nên biết người biết ta, từ đâu đến… Thì cút về nơi đó đi”, Vân Phượng hờ hững nói, còn chẳng thèm nhìn đến Triệu Bân, cũng như đêm đó ở thành Vong Cổ, không phải là thương lượng mà là mệnh lệnh.Những lời của cô ta nói, dường như còn uy nghiêm hơn cả thánh chỉ.“Đồ đệ của ta, không đến phiên ngươi dạy đời như thế đâu”.Những lời khe khẽ, vang vọng cả đỉnh núi.Vân Yên đã trở về, hay có thể nói là cô ta vẫn ở đỉnh Tử Trúc, chân thân xuất hiện, lời nói lại lạnh như băng giá và dày đặc sát ý, thậm chí mây mù liên tục xuất hiện còn bị đông thành băng.