Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 1076: Chương 1076
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Với sức mạnh đó, nếu đổi thành hắn ta bị ném chắc cũng sẽ kêu cha gọi mẹ.“Bây giờ đã tin chưa”, Tô Vũ nói.“Tin”, Dương Phong ho khan.Đã nói mà! Nữ soái đích thân đưa người vào cửa sau, làm gì có chuyện đơn giản như thế được.Soạt!Chỉ trong một cái chớp mắt ngắn ngủi, Triệu Bân lại khom lưng xuống.“Buông, buông ra cho ta”.Viên Miểu kêu gào, chân nguyên cuồn cuộn b*n r*.Hắn ta vẫn chưa thất bại, vẫn còn cơ hội lật ngược ván cờ, chỉ cần đánh bay Triệu Bân ra là có thể treo tên cảnh giới Chân Linh này lên đánh.Sau đó, điều khiến hắn ta khiếp sợ là chân nguyên của cảnh giới Huyền Dương tầng thứ tư lại không thể hất Triệu Bân đi được.Triệu Bân chẳng thèm để mắt tới, cứ tập trung vào việc ném người.Viên Miểu bị ném xuống lần thứ hai thì đá vụn trên diễn võ đài bay tứ tung, tiếng ầm ầm thảm thiết lại khá là êm tai, cẩn thận một tí còn có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng xương cốt kêu răng rắc, chỉ có trời mới biết hắn ta đã gãy mất bao nhiêu cái xương rồi, cả máu phun ra cũng lẫn cả mảnh nội tạng, đầu cứ ong ong.Không tin cũng chẳng sao cả, ta ném đến khi ngươi tin thì thôi.Triệu Bân ném đến lần thứ năm, Viên Miểu đã liệt mất nửa người.Thế nhưng hắn ta sở hữu tư chất mạnh mẽ nên vẫn chưa ngất, hoặc là Triệu Bân cố tình nương tay.“Lại có thêm một người tàn phế”, có khá nhiều người ho khan.Chữ “lại” đó khá là đúng, tất cả những kẻ từng lên đài đánh nhau với Triệu Bân đều xuất hiện cảnh này cả, Trịnh Minh đứng xem cuộc vui hôm nay chính là một minh chứng sống, bây giờ vẫn còn chống gậy kia kìa?“Vô dụng”.Hoàng Hiết nghiến răng nghiến lợi, cho rất nhiều lợi ích mới mời được Viên Miểu.Rồi giờ sao, hắn ta chỉ nhận lại thứ này, chẳng những không đánh chết Triệu Bân mà còn bị ném đến nỗi liệt nửa người, không có thân kim cang thì đừng nhảy ra làm đồ sứ! Lãng phí bạc của ta.“Đánh rất hay”.Tô Vũ nở nụ cười, cười cực kỳ vui vẻ.Dương Phong cũng cười, hắn ta từng xem rất nhiều trận tỷ thí, chỉ có trận này là nhanh gọn lẹ, đánh rất nhanh, kết thúc cũng nhanh, Triệu Bân chẳng dùng đến bí thuật gì, chỉ ném đâu đó ba lần là kết thúc chiến đấu.“Tên này ngoài cái chiêu ném người ra thì chẳng còn gì ấy”.Rất nhiều người hít một hơi thật sâu, sau mấy trận chiến lớn, chưa từng thấy Triệu Bân dùng đến bí thuật.Đúng là học nhiều cũng chẳng được gì.Viên Miểu học cũng nhiều đấy! Nhưng có kịp dùng tới cái gì đâu!“Không… Không thể nào”.Bực bội nhất vẫn là Viên Miểu, chẳng còn chút sức nào nằm trong cái hố hình người, cơ thể cứ giật giật, miệng cứ trào máu mãi không thôi, hò hét đòi khiêu chiến cho oai vào, còn tạo ra khế ước bán thân, cuối cùng thất bại thảm hại, bắt đầu nghi ngờ cuộc đời, tên cảnh giới Chân Linh này là thú hả? Lấy đâu ra sức mạnh như thế.
Với sức mạnh đó, nếu đổi thành hắn ta bị ném chắc cũng sẽ kêu cha gọi mẹ.
“Bây giờ đã tin chưa”, Tô Vũ nói.
“Tin”, Dương Phong ho khan.
Đã nói mà! Nữ soái đích thân đưa người vào cửa sau, làm gì có chuyện đơn giản như thế được.
Soạt!
Chỉ trong một cái chớp mắt ngắn ngủi, Triệu Bân lại khom lưng xuống.
“Buông, buông ra cho ta”.
Viên Miểu kêu gào, chân nguyên cuồn cuộn b*n r*.
Hắn ta vẫn chưa thất bại, vẫn còn cơ hội lật ngược ván cờ, chỉ cần đánh bay Triệu Bân ra là có thể treo tên cảnh giới Chân Linh này lên đánh.
Sau đó, điều khiến hắn ta khiếp sợ là chân nguyên của cảnh giới Huyền Dương tầng thứ tư lại không thể hất Triệu Bân đi được.
Triệu Bân chẳng thèm để mắt tới, cứ tập trung vào việc ném người.
Viên Miểu bị ném xuống lần thứ hai thì đá vụn trên diễn võ đài bay tứ tung, tiếng ầm ầm thảm thiết lại khá là êm tai, cẩn thận một tí còn có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng xương cốt kêu răng rắc, chỉ có trời mới biết hắn ta đã gãy mất bao nhiêu cái xương rồi, cả máu phun ra cũng lẫn cả mảnh nội tạng, đầu cứ ong ong.
Không tin cũng chẳng sao cả, ta ném đến khi ngươi tin thì thôi.
Triệu Bân ném đến lần thứ năm, Viên Miểu đã liệt mất nửa người.
Thế nhưng hắn ta sở hữu tư chất mạnh mẽ nên vẫn chưa ngất, hoặc là Triệu Bân cố tình nương tay.
“Lại có thêm một người tàn phế”, có khá nhiều người ho khan.
Chữ “lại” đó khá là đúng, tất cả những kẻ từng lên đài đánh nhau với Triệu Bân đều xuất hiện cảnh này cả, Trịnh Minh đứng xem cuộc vui hôm nay chính là một minh chứng sống, bây giờ vẫn còn chống gậy kia kìa?
“Vô dụng”.
Hoàng Hiết nghiến răng nghiến lợi, cho rất nhiều lợi ích mới mời được Viên Miểu.
Rồi giờ sao, hắn ta chỉ nhận lại thứ này, chẳng những không đánh chết Triệu Bân mà còn bị ném đến nỗi liệt nửa người, không có thân kim cang thì đừng nhảy ra làm đồ sứ! Lãng phí bạc của ta.
“Đánh rất hay”.
Tô Vũ nở nụ cười, cười cực kỳ vui vẻ.
Dương Phong cũng cười, hắn ta từng xem rất nhiều trận tỷ thí, chỉ có trận này là nhanh gọn lẹ, đánh rất nhanh, kết thúc cũng nhanh, Triệu Bân chẳng dùng đến bí thuật gì, chỉ ném đâu đó ba lần là kết thúc chiến đấu.
“Tên này ngoài cái chiêu ném người ra thì chẳng còn gì ấy”.
Rất nhiều người hít một hơi thật sâu, sau mấy trận chiến lớn, chưa từng thấy Triệu Bân dùng đến bí thuật.
Đúng là học nhiều cũng chẳng được gì.
Viên Miểu học cũng nhiều đấy! Nhưng có kịp dùng tới cái gì đâu!
“Không… Không thể nào”.
Bực bội nhất vẫn là Viên Miểu, chẳng còn chút sức nào nằm trong cái hố hình người, cơ thể cứ giật giật, miệng cứ trào máu mãi không thôi, hò hét đòi khiêu chiến cho oai vào, còn tạo ra khế ước bán thân, cuối cùng thất bại thảm hại, bắt đầu nghi ngờ cuộc đời, tên cảnh giới Chân Linh này là thú hả? Lấy đâu ra sức mạnh như thế.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Với sức mạnh đó, nếu đổi thành hắn ta bị ném chắc cũng sẽ kêu cha gọi mẹ.“Bây giờ đã tin chưa”, Tô Vũ nói.“Tin”, Dương Phong ho khan.Đã nói mà! Nữ soái đích thân đưa người vào cửa sau, làm gì có chuyện đơn giản như thế được.Soạt!Chỉ trong một cái chớp mắt ngắn ngủi, Triệu Bân lại khom lưng xuống.“Buông, buông ra cho ta”.Viên Miểu kêu gào, chân nguyên cuồn cuộn b*n r*.Hắn ta vẫn chưa thất bại, vẫn còn cơ hội lật ngược ván cờ, chỉ cần đánh bay Triệu Bân ra là có thể treo tên cảnh giới Chân Linh này lên đánh.Sau đó, điều khiến hắn ta khiếp sợ là chân nguyên của cảnh giới Huyền Dương tầng thứ tư lại không thể hất Triệu Bân đi được.Triệu Bân chẳng thèm để mắt tới, cứ tập trung vào việc ném người.Viên Miểu bị ném xuống lần thứ hai thì đá vụn trên diễn võ đài bay tứ tung, tiếng ầm ầm thảm thiết lại khá là êm tai, cẩn thận một tí còn có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng xương cốt kêu răng rắc, chỉ có trời mới biết hắn ta đã gãy mất bao nhiêu cái xương rồi, cả máu phun ra cũng lẫn cả mảnh nội tạng, đầu cứ ong ong.Không tin cũng chẳng sao cả, ta ném đến khi ngươi tin thì thôi.Triệu Bân ném đến lần thứ năm, Viên Miểu đã liệt mất nửa người.Thế nhưng hắn ta sở hữu tư chất mạnh mẽ nên vẫn chưa ngất, hoặc là Triệu Bân cố tình nương tay.“Lại có thêm một người tàn phế”, có khá nhiều người ho khan.Chữ “lại” đó khá là đúng, tất cả những kẻ từng lên đài đánh nhau với Triệu Bân đều xuất hiện cảnh này cả, Trịnh Minh đứng xem cuộc vui hôm nay chính là một minh chứng sống, bây giờ vẫn còn chống gậy kia kìa?“Vô dụng”.Hoàng Hiết nghiến răng nghiến lợi, cho rất nhiều lợi ích mới mời được Viên Miểu.Rồi giờ sao, hắn ta chỉ nhận lại thứ này, chẳng những không đánh chết Triệu Bân mà còn bị ném đến nỗi liệt nửa người, không có thân kim cang thì đừng nhảy ra làm đồ sứ! Lãng phí bạc của ta.“Đánh rất hay”.Tô Vũ nở nụ cười, cười cực kỳ vui vẻ.Dương Phong cũng cười, hắn ta từng xem rất nhiều trận tỷ thí, chỉ có trận này là nhanh gọn lẹ, đánh rất nhanh, kết thúc cũng nhanh, Triệu Bân chẳng dùng đến bí thuật gì, chỉ ném đâu đó ba lần là kết thúc chiến đấu.“Tên này ngoài cái chiêu ném người ra thì chẳng còn gì ấy”.Rất nhiều người hít một hơi thật sâu, sau mấy trận chiến lớn, chưa từng thấy Triệu Bân dùng đến bí thuật.Đúng là học nhiều cũng chẳng được gì.Viên Miểu học cũng nhiều đấy! Nhưng có kịp dùng tới cái gì đâu!“Không… Không thể nào”.Bực bội nhất vẫn là Viên Miểu, chẳng còn chút sức nào nằm trong cái hố hình người, cơ thể cứ giật giật, miệng cứ trào máu mãi không thôi, hò hét đòi khiêu chiến cho oai vào, còn tạo ra khế ước bán thân, cuối cùng thất bại thảm hại, bắt đầu nghi ngờ cuộc đời, tên cảnh giới Chân Linh này là thú hả? Lấy đâu ra sức mạnh như thế.