Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 1094: Chương 1094

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Vương Dương mỉm cười âm hiểm, nhe ra hàm răng trắng hếu.Vừa dứt lời thì hắn ta lại thi triển thân pháp quỷ dị của mình, bộc phát ra ma khí cuồn cuộn đánh thẳng về phía Triệu Bân.Triệu Bân lại bị chấn bay lần thứ hai, Vương Dương cũng nhân cơ hội từ trên cao chém xuống một kiếm.Keng!Triệu Bân cũng nắm chặt kiếm Long Nguyên chém ra một đường.Hai lưỡi kiếm va chạm với nhau cực mạnh, những tia lửa dữ dội b*n r* khắp nơi.Ma kiếm của Vương Dương bị đánh bay, kiếm Long Uyên của Triệu Bân cũng bật ra khỏi tay, hai thanh kiếm đều rơi xuống đất gần như cùng một lúc, một thanh cắm xiên trên mặt đất, một thanh cắm xiên trên tảng đá, rung động dữ dội.Cánh tay của Triệu Bân đã bật máu, bị một kích vừa rồi làm cho hắn bị chấn động đến mức toét cả da thịt trên tay.Vương Dương cũng không khá hơn là bao, chẳng qua hắn ta có khả năng tái sinh cơ thể cho nên vết sẹo nào xuất hiện cũng đã lành, máu tươi đang bao phủ lấy toàn bộ cánh tay của hắn ta, từng giọt máu đều ẩn chứa ma lực tái sinh.“Dịch chuyển tâm mạch, sao hắn ta có thể làm được như vậy?”Hai mắt của Triệu Bân sáng lên, hắn vẫn không biết Vương Dương đã làm điều đó như thế nào.Đúng là con đường võ đạo vô cùng vô tận, một kiếm vừa rồi đã khiến cho hắn được mở mang tầm mắt.“Chà, ta đã đổi ý”.Tiếng cười của Vương Dương càng lúc càng trở nên âm hiểm hơn, một tay của hắn ta lại kết ấn quyết.Hắn ta đã đổi ý, hắn ta không muốn g**t ch*t Triệu Bân nữa mà muốn bắt Triệu Bân về để nghiên cứu.Ông!Hắn ta đã kết ấn quyết phong ấn, ngay lập tức có một tòa tháp ma quái từ trên trời xuất hiện rồi chụp xuống đầu Triệu Bân.Triệu Bân vừa nhìn thấy nó liền phi thân bỏ chạy.Tuy nhiên, tòa tháp ma có sức mạnh cắn nuốt sinh cơ của người khác, nó mạnh đến mức khiến cho Triệu Bân không thể nào chống đỡ được lực hút, chỉ trong hai ba bước thì hắn đã bị hút vào trong tòa tháp ma, đến lúc này thì tòa tháp ma mới ầm ầm đáp xuống đất khiến cho mặt đất rung chuyển.Ấn quyết của Vương Dương lại thay đổi.Tòa tháp ma rung lên một cái, bên trên nó có ma văn đang chuyển động, ngưng tụ thành dây xích dày quấn lấy tòa tháp ma, phát ra những thanh âm ông ông quái dị.Bên trong tòa tháp ma còn lóe lên ánh sáng, truyền ra tiếng sấm đang đánh ầm ầm.Triệu Bân ở trong tòa tháp ma, chân nguyên trong cơ thể hắn nhanh chóng chảy ra ngoài.Chính xác hơn thì hắn đang bị tòa tháp ma này hút hết chân nguyên.Triệu Bân quan sát hai bên trái phải, tòa tháp ma không ngừng cắn nuốt chân nguyên của hắn, bên trên nó còn có một nguồn sức mạnh trói buộc mạnh khủng khiếp liên kết với ma văn, chắc chắn đây là một loại trận pháp phong ấn.“Phong”.

Vương Dương mỉm cười âm hiểm, nhe ra hàm răng trắng hếu.

Vừa dứt lời thì hắn ta lại thi triển thân pháp quỷ dị của mình, bộc phát ra ma khí cuồn cuộn đánh thẳng về phía Triệu Bân.

Triệu Bân lại bị chấn bay lần thứ hai, Vương Dương cũng nhân cơ hội từ trên cao chém xuống một kiếm.

Keng!

Triệu Bân cũng nắm chặt kiếm Long Nguyên chém ra một đường.

Hai lưỡi kiếm va chạm với nhau cực mạnh, những tia lửa dữ dội b*n r* khắp nơi.

Ma kiếm của Vương Dương bị đánh bay, kiếm Long Uyên của Triệu Bân cũng bật ra khỏi tay, hai thanh kiếm đều rơi xuống đất gần như cùng một lúc, một thanh cắm xiên trên mặt đất, một thanh cắm xiên trên tảng đá, rung động dữ dội.

Cánh tay của Triệu Bân đã bật máu, bị một kích vừa rồi làm cho hắn bị chấn động đến mức toét cả da thịt trên tay.

Vương Dương cũng không khá hơn là bao, chẳng qua hắn ta có khả năng tái sinh cơ thể cho nên vết sẹo nào xuất hiện cũng đã lành, máu tươi đang bao phủ lấy toàn bộ cánh tay của hắn ta, từng giọt máu đều ẩn chứa ma lực tái sinh.

“Dịch chuyển tâm mạch, sao hắn ta có thể làm được như vậy?”

Hai mắt của Triệu Bân sáng lên, hắn vẫn không biết Vương Dương đã làm điều đó như thế nào.

Đúng là con đường võ đạo vô cùng vô tận, một kiếm vừa rồi đã khiến cho hắn được mở mang tầm mắt.

“Chà, ta đã đổi ý”.

Tiếng cười của Vương Dương càng lúc càng trở nên âm hiểm hơn, một tay của hắn ta lại kết ấn quyết.

Hắn ta đã đổi ý, hắn ta không muốn g**t ch*t Triệu Bân nữa mà muốn bắt Triệu Bân về để nghiên cứu.

Ông!

Hắn ta đã kết ấn quyết phong ấn, ngay lập tức có một tòa tháp ma quái từ trên trời xuất hiện rồi chụp xuống đầu Triệu Bân.

Triệu Bân vừa nhìn thấy nó liền phi thân bỏ chạy.

Tuy nhiên, tòa tháp ma có sức mạnh cắn nuốt sinh cơ của người khác, nó mạnh đến mức khiến cho Triệu Bân không thể nào chống đỡ được lực hút, chỉ trong hai ba bước thì hắn đã bị hút vào trong tòa tháp ma, đến lúc này thì tòa tháp ma mới ầm ầm đáp xuống đất khiến cho mặt đất rung chuyển.

Ấn quyết của Vương Dương lại thay đổi.

Tòa tháp ma rung lên một cái, bên trên nó có ma văn đang chuyển động, ngưng tụ thành dây xích dày quấn lấy tòa tháp ma, phát ra những thanh âm ông ông quái dị.

Bên trong tòa tháp ma còn lóe lên ánh sáng, truyền ra tiếng sấm đang đánh ầm ầm.

Triệu Bân ở trong tòa tháp ma, chân nguyên trong cơ thể hắn nhanh chóng chảy ra ngoài.

Chính xác hơn thì hắn đang bị tòa tháp ma này hút hết chân nguyên.

Triệu Bân quan sát hai bên trái phải, tòa tháp ma không ngừng cắn nuốt chân nguyên của hắn, bên trên nó còn có một nguồn sức mạnh trói buộc mạnh khủng khiếp liên kết với ma văn, chắc chắn đây là một loại trận pháp phong ấn.

“Phong”.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Vương Dương mỉm cười âm hiểm, nhe ra hàm răng trắng hếu.Vừa dứt lời thì hắn ta lại thi triển thân pháp quỷ dị của mình, bộc phát ra ma khí cuồn cuộn đánh thẳng về phía Triệu Bân.Triệu Bân lại bị chấn bay lần thứ hai, Vương Dương cũng nhân cơ hội từ trên cao chém xuống một kiếm.Keng!Triệu Bân cũng nắm chặt kiếm Long Nguyên chém ra một đường.Hai lưỡi kiếm va chạm với nhau cực mạnh, những tia lửa dữ dội b*n r* khắp nơi.Ma kiếm của Vương Dương bị đánh bay, kiếm Long Uyên của Triệu Bân cũng bật ra khỏi tay, hai thanh kiếm đều rơi xuống đất gần như cùng một lúc, một thanh cắm xiên trên mặt đất, một thanh cắm xiên trên tảng đá, rung động dữ dội.Cánh tay của Triệu Bân đã bật máu, bị một kích vừa rồi làm cho hắn bị chấn động đến mức toét cả da thịt trên tay.Vương Dương cũng không khá hơn là bao, chẳng qua hắn ta có khả năng tái sinh cơ thể cho nên vết sẹo nào xuất hiện cũng đã lành, máu tươi đang bao phủ lấy toàn bộ cánh tay của hắn ta, từng giọt máu đều ẩn chứa ma lực tái sinh.“Dịch chuyển tâm mạch, sao hắn ta có thể làm được như vậy?”Hai mắt của Triệu Bân sáng lên, hắn vẫn không biết Vương Dương đã làm điều đó như thế nào.Đúng là con đường võ đạo vô cùng vô tận, một kiếm vừa rồi đã khiến cho hắn được mở mang tầm mắt.“Chà, ta đã đổi ý”.Tiếng cười của Vương Dương càng lúc càng trở nên âm hiểm hơn, một tay của hắn ta lại kết ấn quyết.Hắn ta đã đổi ý, hắn ta không muốn g**t ch*t Triệu Bân nữa mà muốn bắt Triệu Bân về để nghiên cứu.Ông!Hắn ta đã kết ấn quyết phong ấn, ngay lập tức có một tòa tháp ma quái từ trên trời xuất hiện rồi chụp xuống đầu Triệu Bân.Triệu Bân vừa nhìn thấy nó liền phi thân bỏ chạy.Tuy nhiên, tòa tháp ma có sức mạnh cắn nuốt sinh cơ của người khác, nó mạnh đến mức khiến cho Triệu Bân không thể nào chống đỡ được lực hút, chỉ trong hai ba bước thì hắn đã bị hút vào trong tòa tháp ma, đến lúc này thì tòa tháp ma mới ầm ầm đáp xuống đất khiến cho mặt đất rung chuyển.Ấn quyết của Vương Dương lại thay đổi.Tòa tháp ma rung lên một cái, bên trên nó có ma văn đang chuyển động, ngưng tụ thành dây xích dày quấn lấy tòa tháp ma, phát ra những thanh âm ông ông quái dị.Bên trong tòa tháp ma còn lóe lên ánh sáng, truyền ra tiếng sấm đang đánh ầm ầm.Triệu Bân ở trong tòa tháp ma, chân nguyên trong cơ thể hắn nhanh chóng chảy ra ngoài.Chính xác hơn thì hắn đang bị tòa tháp ma này hút hết chân nguyên.Triệu Bân quan sát hai bên trái phải, tòa tháp ma không ngừng cắn nuốt chân nguyên của hắn, bên trên nó còn có một nguồn sức mạnh trói buộc mạnh khủng khiếp liên kết với ma văn, chắc chắn đây là một loại trận pháp phong ấn.“Phong”.

Chương 1094: Chương 1094